Chương 1184: Cạn Kiệt Sức Lực
Vừa gặp mặt, Lý Hành Tai liền ban trọng thưởng thấy vua không cần quỳ cho Sở Vân Sinh. Tình trạng cơ thể của Sơ Vân Sinh thật sự đáng lo, chỉ cần ho khan một hồi, khuôn mặt liền càng ngày càng tái nhợt.
Lý Hành Tai tự mình đỡ lấy y nói: “Đi, theo trẫm nhìn tòa thành Dương Châu này.”
Người bốn phía nhìn thấy một màn này thì trong lòng đều âm thầm xúc động. Quân thần như thế, thông báo thiên hạ, cũng xem như là câu chuyện đáng để mọi người ca tụng.
Lý Hành Tai đỡ Sở Vân Sinh, từng bước từng bước đi lên đầu tường, lúc leo lên đầu thành, Lý Hành Tai lui về phía sau nửa bước, nói: “Mời tiên sinh, có thể lấy Dương Châu, tiên sinh là người có công đầu tiên, cho nên tiên sinh xứng đáng là người đầu tiên lên cổng thành.”
“Thuộc hạ vạn vạn không dám.”
Lý Hành Tai cho mình mặt mũi, Sở Vân Sinh không thể không biết trời cao đất rộng, gần vua như gần cọp, đạo lý trong đó y dĩ nhiên hiểu.
Liên tục chối từ, Lý Hành Tai kiên quyết muốn y đi trước mình một bước, cuối cùng, Sở Vân Sinh cũng đành phải đáp ứng.
Cất bước đạp lên cổng thành Dương Châu.
Trường phong đập vào mặt, Giang Nam cẩm tú thu hết vào mắt. Quay đầu nhìn lại, Đông Hải quân đang khua chiêng gõ trống tiếp nhận thành Dương Châu, nhìn về phía trước, danh sơn lệ thủy, một ngọn cây cọng cỏ đều cất giấu linh hồn của Giang Nam.
Nhìn về hướng Bắc, ánh mắt của Sở Vân Sinh liền trở nên nóng rực.
Nơi đó có kẻ địch lớn nhất đang chờ đợi chính mình, trong trận chiến tiếp theo sẽ quyết định thiên hạ này thuộc về người nào.
Tưởng tượng năm đó, chính mình chỉ là một tên thư sinh nghèo kiết hủ lậu không có người hỏi thăm ở Lang Gia thành. Từ một mồi lửa xuất thế, đi đến bây giờ trở thành phụ tá đắc lực nhất của Lý Hành Tai. Sau trận chiến này, người trong thiên hạ cũng biết tên của mình.
Mà ngày sau, mình còn có thể tham dự vào một trận chiến hết sức quan trọng kia.
Người lạ như thế, còn cầu mong gì, người lạ như thế, còn cầu mong gì......
Sở Vân Sinh chậm rãi nhắm hai mắt.
Y vĩnh viễn nhắm mắt lại và không bao giờ có thể mở ra.
Lý Hành Tai ngẩn người mới phát hiện tình trạng của Sở Vân Sinh, y nhắm hai mắt, trên mặt mang nụ cười nhạt, đến thời khắc này, trên mặt lại có một chút hồng nhuận.
Từ Lạc Phượng thành đến thành Dương Châu, mỗi bước đi của Lý Hành Tai đều được Sở Vân Sinh tính toán trong đầu. Lần lượt đẩy ngã làm lại, dần dần tiêu hao hết năng lượng còn sót lại của y.
Đi đến Dương Châu, y muốn tiếp tục đi, nhưng thật sự đã không còn sức lực.
Lý Hành Tai ngẩn người, nhẹ nhàng đặt y xuống đất, để cho thân thể của y dựa vào tường.
“Nhìn cho kỹ, trẫm sẽ tiễn ngươi đi trên con đường cuối cùng này.”
Lý Hành Tai cũng ngồi trên mặt đất, dựa vào bên cạnh Sở Vân Sinh, hắn không có thương tâm rơi lệ, cũng không có kêu la om sòm.
Chỉ là ngồi như vậy rất lâu.
Di thể của Sở Vân Sinh được vội vàng hạ táng, đây thậm chí còn không phải là một sự kiện lớn ở Giang Nam vào lúc này.
Đánh hạ thành Dương Châu, chết quá nhiều người. Mười vạn nhân mã của Lạc Phượng thành ít nhất hao tổn một nửa. Đương nhiên, bởi vì có số lượng tù binh cho nên tổng binh lực của Lý Hành Tai càng nhiều hơn trước kia. Chỉ là, có quá nhiều huynh đệ đã ngã xuống trên con đường đi tới đây.
Quân Đông Hải thuận lợi tiếp quản thành Dương Châu, nửa đường cũng không gặp bất kỳ sự chống cự nào. Thu nhận tù binh, trấn an bách tính, khu vực bố phòng......
Có Sở Vân Sinh còn tốt, không có Sở Vân Sinh thì những việc này đều do Lý Hành Tai tự mình xử lý. Sau khi Sở Vân Sinh chết, Tống Du Cừ đã tiếp quản công việc ban đầu của y.
Tất nhiên, Tống Du Cừ cũng là một nhân tài có thể làm nên chuyện, nhưng so với Sở Vân Sinh thì vẫn có một khoảng cách nhất định.
Trước ra thư an dân, nói Lý Hành Tai là phụng thiên thừa vận, tiếp quản Giang Nam từ trong tay Lý Tinh. Tất cả mọi người đều là con cháu Lý gia, không liên quan đến người ngoài. Các ngươi làm việc cho Lý Tinh là trung với đế quốc, vậy thì làm việc cho Lý Hành Tai cũng giống như vậy. Huống hồ, trước khi chết, Lý Tinh đã có di mệnh, để mọi người bảo vệ giang sơn của Lý thị, chống dị tộc.
May mắn Lý Hành Tai có xuất thân từ hoàng tộc, sau khi thư an dân được ban bố ra ngoài, thành chủ các nơi đều nhao nhào biểu thị trung thành. Dù sao mọi người đều không có gánh nặng tâm lý, mà Lý Hành Tai quả thực đã thể hiện ra dáng dấp của một vị đế vương.
Nhìn chung, việc Lý Hành Tai tiếp nhận Giang Nam diễn ra khá suôn sẻ. Trong một tháng, hắn đã trở thành người cai trị Dương Châu, danh tiếng đế vương lan truyền khắp thiên hạ.
Nhưng trong đó không phải là không có sự bất hòa.
Sự bất hòa này đến từ Giang Ninh, nói đúng hơn là từ Hòa Thân.
Hòa Thân mang theo năm ngàn người quay trở về thành Dương Châu, dọc theo đường đi thu nhận tàn binh bại tướng, binh sĩ giống như quả cầu tuyết, càng lăn càng to, về sau đã đạt đến con số 5 vạn.
Nhưng mà, hắn còn chưa kịp đuổi tới thành Dương Châu, Chu lão đại liền trở về bẩm báo, Dương Châu đã đổi chủ. Trong lòng Hòa Thân hiểu rõ, bây giờ đuổi tới thành Dương Châu đã là chuyện vô bổ, cho nên nửa đường chuyển hướng sang Giang Ninh Thành.
Con trai út của Lý Tinh là Lý Lăng Vân chạy ra thành Dương Châu, tụ hợp với Hòa Thân. Tại Giang Ninh Thành, Hòa Thân nâng đỡ Lý Lăng Vân đăng cơ xưng đế, lập triều đình nhỏ, sáng ngang vai ngang vế với Lý Hành Tai.
Sau khi sắp xếp xong vấn đề trong tay, Lý Hành Tai lập tức phái quân tấn công Hòa Thân. Đại quân tiến đến thành Giang Ninh, nhưng không phát động tấn công, mà lập doanh trại cách thành mười dặm.
Lý Hành Tai cũng không vội vàng mở chiến hỏa, đầu tiên, hắn có quá nhiều việc phải giải quyết, và điều quan trọng nhất là phải hồi phục sức khỏe. Thứ hai, đối thủ của hắn là Hòa Thân, dù sao thì đối phương cũng là người đi ra từ Cáp Mô trại.
Nghĩ đến đây, Lý Hành Tai liền cảm giác có chút đau đầu.
Đánh cái gì mà đánh, tất cả mọi người đều quen biết, có chuyện gì không thể ngồi xuống trò chuyện.
Thế là, hắn phái người đưa thư khuyên hàng cho Giang Ninh thành, nội dung nói tất cả mọi người đều là con cháu Lý thị, mà việc ưu tiên hàng đầu lúc này là dập tắt chiến tranh và cùng nhau chống lại Nhung tộc, không nên để cốt nhục tương tàn.
Hắn phải sứ giả đến đàm phán với Giang Ninh thành. Nhiệm vụ đàm phán đương nhiên rơi trên thân Tống Du Cừ, khuôn mặt y lộ vẻ khó xử, lời trong lời ngoài chính là không muốn tiếp việc này.