Chương 1185: Đi Đàm Phá

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 1185: Đi Đàm Phá

Lý Hành Tai nhíu mày: “Giang Ninh thành cũng không phải đầm rồng hang hổ, ngươi sợ cái gì?”

“Thuộc hạ sợ không phải Giang Ninh thành, cho dù là đầm rồng hang hổ ta cũng dám xông vào một lần. Nhưng lần này là đi gặp Hòa Thân, trước đó hắn đã nói nếu gặp lại thì sẽ không thủ hạ lưu tình. Thuộc hạ sợ có đi không về.”

Lý Hành Tai khoát khoát tay, nói: “Ngươi quá lo lắng, trẫm và Hòa Thân có giao tình gì, hắn hắn sẽ không đuổi tận giết tuyệt. Huống hồ......”

Lý Hành Tai dừng một chút: “Gia quyến của Lý Tinh còn ở trong tay trẫm, bọn hắn muốn mạng của ngươi thì không sợ vương đạo vô tình sao.”

Nhìn biểu tình trên mặt của Lý Hành Tai, Tống Du Cừ lộ ra một chút sợ hãi.

Quả nhiên đã thay đổi, hắn không còn là vương gia nghèo túng ở Lạc Phượng thành nữa. Hôm nay hắn đã chiếm giữ Giang Nam, có đủ tư cách vật tay với Nhung Tộc. Mà thiên hạ ngày sau chưa chắc không phải của hắn.

Hắn đã nói, vương đạo vô tình, huống chi còn có quân vô hí ngôn. Tống Du Cừ thật sự không dám chối từ mà vội vàng mang theo đội người đi đến Giang Ninh Thành.

Tất cả mọi người đều hiểu người làm chủ Giang Nam thành là Hòa Thân, mà Lý Lăng Vân vừa mới mười ba tuổi, thật sự không làm được đại sự gì.

Sau một phen trắc trở, Tống Du Cừ gặp được Hòa Thân, hai bên gặp mặt tại một bến tàu bên sông.

Dù cho là tư thái người thắng, nhưng ở trước mặt Hòa Thân, Tống Du Cừ vẫn không dám có nửa điểm khinh thường. Nhìn thấy đối phương, y một mực cung kính hành lễ, không có bất kỳ thái độ kiêu căng nào.

“Hòa Tiên sinh, bệ hạ lệnh cho ta tới đây gặp mặt tiên sinh. Bệ hạ hết lời khen ngợi tài năng của Hòa tiên sinh, cho nên lần này để cho ta đến đây mời được tiên sinh về đại doanh.”

“Quá khen, bản sự của tại hạ, tự tại hạ biết rõ, vẫn là mờ Tống đại nhân về cho.”

Mấu chốt là thái độ của Hòa Thân cũng rất lịch sự, điều này khiến Tống Du Cừ nhận ra rằng mọi thứ có chút khó khăn. Nếu ahnws tức giận, mọi thứ sẽ dễ dàng hơn. Giận dữ là bởi vì trong lòng có nút thắt, và nút thắt luôn có thể được tháo gỡ. Nhưng bây giờ nhìn thấy thái độ của hắn, y thật sự không biết mình nên bắt đầu từ đâu.

Tống Du Cừ hắng giọng một cái, nói: “Bệ hạ ra nghiêm lệnh, Giang Ninh có thể từ chối. Nhưng chuyện này vẫn mong Hòa tiên sinh nghĩ lại. Bệ hạ nhà ta không chỉ một lần đi mời tiên sinh, điều này chứng tỏ hắn xem trọng tài hoa của tiên sinh. Hiện tại Lý Tinh đã chết, ta thật sự không thể hiểu lý ho Hòa tiên sinh cự tuyệt.”

Nhìn nước sông cuồn cuộn trước mắt, Hòa Thân he khẽ thở dài, nói: “Lần trước ta đã nói với ngươi, nều còn gặp lại thì ta nhất định sẽ không lưu tình. Lần này là hai nước tranh chấp, tình thế khác biệt. Có mấy lời, ta nói lại lần nữa, về sau sợ là không có cơ hội gặp mặt.”

Tống Du Cừ yên lặng lắng nghe.

“Khi ta mới rời Lương Châu, chuyện thứ nhất chính là muốn đến Đông Hải, nếu như làm theo suy nghĩ thì hôm nay, ta và ngươi chính là bằng hữu, không phải kẻ địch.”

Tống Du Cừ ngẩn người, y thật sự không biết chuyện này.

“Đáng tiếc tạo hóa trêu ngươi, mọi chuyện đều không giống với suy nghĩ của mình.” Hòa Thân tiếp tục nói: ““Lý Tinh có ơn với ta, ngay lúc ta cùng đường mạt lộ liền cho ta một con đường. Hắn từng nói với ta, ta không phụ Giang Nam, Giang Nam sẽ không phụ ta.”

Hòa Thân ngẩng đầu, nói: “Giang Nam không có phụ ta, ta cũng sẽ không phụ Giang Nam.”

Tống Du Cừ dừng một chút, nói: “Hòa tiên sinh một lòng làm trung thần của Giang Nam, thật là đáng kính đáng ca ngợi, người trong thiên hạ đều biết đến danh tiếng của tiên sinh. Thế nhưng, vì danh tiếng của một người mà đẩy Giang Ninh Thành lâm vào chiến hỏa, mấy chục vạn bách tính có tội tình gì đâu?”

“Dù sao......” Tống Du Cừ nhìn Hòa Thân, nói: “Ngươi ta đều biết, Giang Ninh Thành không thể thủ được.”

Ánh mặt Hòa Thân thoáng lên một tia do dự. Hắn làm sao không biết, Lý Hành Tai binh lâm thành hạ, Giang Ninh Thành sao có thể thủ được.

Mình có thể làm trung thần của Giang Nam, báo đáp ơn tri ngộ của Lý Tinh, nhưng bách tính Giang Ninh có tội gì? Mình cũng không thể nhất quyết lôi kéo bọn họ chôn cùng với mình.

Tống Du Cừ tiến về phía trước một bước, mở miệng nói: “Hòa tiên sinh, ta tôn trọng cách làm người của ngươi, ngươi ta thật ra không khác gì nhau, chỉ là bất đắc dĩ đụng phải loạn thế. Trăm năm về sau, những chuyện chúng ta làm liệu có ai còn nhớ.”

Hòa Thân nhìn nước sông cuồn cuộn, lời này của Tống Du Cừ giống như một con đao đâm vào trong lòng hắn. Lý Tinh, Lý Hành Tai, Trình Đại Lôi, cho dù là Dã Nguyên Hỏa ở bắc địa thì mục đích của mọi người đều giống nhau. Đơn giản là muốn kết thúc loạn thế này, mà mình có đầu hàng hay không thì cũng không có gì khác biệt.”

“Hòa tiên sinh không cân nhắc cho mình, không cân nhắc cho bách tính, vậy chẳng lẽ cũng không cân nhắc cho Lý Lăng Vân?” ống Du Cừ từng từ đâm thẳng vào tim gan: “Hắn là huyết mạch duy nhất của Lý Tinh, Hòa tiên sinh không suy nghĩ, một khi Giang Ninh Thành bị công phá, hắn có thể còn sống sót sao?”

“Các ngươi không muốn giữ mạng cho hắn?”

“Bọn họ đều là con cháu Lý thị, nhắc tới cũng chỉ là việc trong nhà. Trước khi đến, bệ hạ đã phân phó qua, chỉ cần Hòa tiên sinh nguyện ý đầu hàng, thì chúng ta nhất định sẽ cho cho đứa bé kia cả một đời vinh hoa phú quý.”

Hòa Thân nhíu mày trầm tư, nếu thật sự là như thế thì việc giữ được tính mạng của Lý Tinh cũng coi như báo đáp được ơn tri ngộ của Lý Tinh.

“Hòa tiên sinh!”

Giọng nói của thiếu niên đột nhiên vang lên, Hòa Thân bỗng nhiên quay đầu thì liền nhìn thấy vài con khoái mã chạy đến.

Cầm đầu là một thiếu niên, từ trên lưng ngựa nhảy xuống, hai ba bước đi tới trước mặt Hòa Thân.

Hắn không mặc vừa vặn long bào, biểu lộ non nớt, ánh mắt lại cực kỳ kiên định.

Quay đầu lại, hung tợn nhìn về phía Tống Du Cừ, nói: “Nói cho gia chủ của ngươi, Giang Nam có hoàng đế chết trận, không có hoàng đế đầu hàng, hắn nếu muốn chiến, liền thử thử xem.”

Thiếu niên này chính là con trai của Lý Tinh, Lý Lăng Vân chỉ mới mười ba tuổi.