Chương 644: Du Hiệp Cấp Tuyệt Thế

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 644: Du Hiệp Cấp Tuyệt Thế

Trình Đại Lôi cũng chỉ đi đầu thúc đẩy tinh thần của mọi người, dù nói thế nào thì hắn cũng là chủ nhân của Cầm Xuyên, cho nên không cần ngày ngày cắm mặt vào ruộng.

Buổi chiều hôm nay, Trình Đại Lôi từ ngoài thành trở về, mới vừa hồi phủ thành chủ, tắm rửa một thân mồ hôi, còn chưa kịp chơi đùa với Tô Anh thì Hòa Thân đã vội vàng chạy đến báo cáo sự tình.

"Đại đương gia, hiện tại sơn trại đang bận khai hoang, ngay cả năm đội ngũ của sơn trại cũng có nhiệm vụ, tuy nhiên với diện tích trồng trọt lớn như vậy, súc vật, dụng cụ như cày, cuốc đều cần gấp, mà hiện tại sơn trại chúng ta đều thiếu những thứ này.”

"Về phần dụng cụ cần thiết, để cho xưởng thủ công chế tạo một ít. Về phần súc vật, Long Tự Kỵ không phải có chiến mã à? Bọn họ không thể đi làm ruộng sao?" Trình Đại Lôi có chút thiếu kiên nhẫn, Hòa Thân lại không thể giải quyết tốt những vấn đề nhỏ nhặt như vậy.

“Ta tìm Đại đương gia cũng là vì chuyện này, Đại đương gia có chỗ không biết, chiến mã đối với Long Tự Kỵ là bảo bối quý hơn cả tức phụ, đương nhiên, đa phần bọn họ đều chưa có tức phụ. Ta đi tìm Triệu tướng quân, Triệu tướng quân suýt chút nữa đã mắng chết ta, chuyện này, ta muốn quản cũng quản không được.”

"Ờ..." Trình Đại Lôi bừng tỉnh đại ngộ, hóa ra Hòa Thân là đến cáo trạng, hắn trấn an nói: "Hòa đại nhân, ngươi cũng hiểu, bọn họ là đem đầu để ở dây lưng quần mà n làm việc, tính khí bạo chút cũng bình thường, dù sao ngươi cũng là quan viên dân sự.”

"Vậy vấn đề súc vật, chúng ta nên giải quyết như thế nào?”

"Chuyện này ngươi không cần phải để ý đến, ta đã có kế hoạch, trước khi trời tối, thứ ngươi cần sẽ tức khắc đến.”

Sau khi sơn trại thăng cấp thành thành trì, trong cửa hàng hệ thống đã có thể đổi lấy ngựa. Mỗi con hắc mã có giá hai mươi vạn giá trị hoảng sợ, Trình Đại Lôi đi một chuyện Tịnh Châu này, giết người như cắt cỏ, hung hăng thu hoạch một đợt giá trị hoảng sợ, hiện tại, hắn cũng được xem là nhân sĩ giàu có.

Lúc Hòa Thân rời đi, Trình Đại Lôi liền bắt đầu thông qua cửa hàng hệ thống đổi lấy thớt ngựa. Liên tiếp đổi lấy một ngàn thớt, đại khái cảm thấy số lượng đầy đủ, dù sao hắn cũng phải tiết kiệm một chút giá trị hoảng sợ để làm chuyện sau này.

Hòa Thân rời khỏi thành chủ phủ, trong lòng như cũ có chút buồn bực không vui. Đại đương gia nói thật nhẹ nhàng, nhưng đến tột cùng là có ý định gì, lại không thể nói với mình. Thế gian nào có chuyện dễ dàng như vậy, hay thật sự cho mình là độ đệ của tiên nhân.

Nhìn trời, màn đêm sắp ập xuống, ngươi nên biết rằng, có đôi khi lời nói của Đại đương gia cũng không đáng tin cậy.

Chính lúc này, Hòa Thân chợt thấy tất cả mọi người chạy về cửa thành, có một người còn kém chút đụng ở trên người hắn. Hắn bắt lấy bả vai người kia hỏi thăm:

"Xảy ra chuyện gì?"

“Ngựa, có rất nhiều ngựa đã chạy đến đây.” Biểu lộ của người rất hưng phấn.

Hòa Thân giật mình, đi theo đám người đến cổng thành, leo lên đến đỉnh thành, Tần Man, Triệu Tử Long và những người khác đã đến nơi. Mọi người tầm mắt nhìn về phía xa, chỉ thấy một đoàn ngựa không biết từ đâu chạy tới, thống nhất màu đen, giống như hắc kỳ, chạy đến đất trời đều rung lên.

Hòa Thân cả người ngây người, xoa xoa con mắt xác nhận xem mình có đang gặp ảo giác, những con Hắc Mã chạy tới, nhưng cũng không đập vào đám đông, cứ tụ ở dưới cửa thành, có người đánh bạo đi sờ lông bờm của bọn chúng, chúng nó bất quá cũng chỉ phát ra tiếng phì phì trong mũi.

Hòa Thân nhớ tới lời nói của Trình Đại Lôi, bên tai ông một tiếng vang, dưới đáy lòng phát ra một tiếng kinh hô: "Đại đương gia quả nhiên là đồ đệ của tiên nhân.”

Hắn giương mắt nhìn xem về phía Tây, mặt trời mới chỉ nghiêng một chút, trời còn chưa có tối.

Tần Man phát hiện sự khác thường của hắn, cảm giác Hòa Thân đứng ở đó, toàn thân lạnh run, sau gáy một tầng lại một tầng mồ hôi lạnh.

"Hòa đại nhân, ngươi làm sao, thân thể không thoải mái à?" Tần Man kéo vai hắn.

"Không có gì, không có gì."

Hòa Thân như ở trong mộng mới tỉnh, lắc lắc đầu, đem mồ hôi lạnh trên trán lau đi.

"Mau mau phái người, đem những thớt ngựa này đưa vào trong thành, đây đều là tiên nhân ban tặng.”

Thông qua chuyện này, Hòa Thân xem như tâm phục khẩu phục đối với Trình Đại Lôi, kiếp này không dám có hai lòng.

Trình Đại Lôi vậy mà không biết, một hành động kia lại mang đến cho Hòa Thân một rung động lớn như vậy. Lúc này, hắn cũng đứng trên đầu thành, nhìn mọt màn ngàn mã lao nhanh, gật đầu nói: "Rất tốt, rất tốt nha."

Lúc này mấy người Hòa Thân mới chú ý tới Trình Đại Lôi, Hòa Thân vội vàng hành lễ, cúi đến gập cả lưng.

"Đại đương gia."

Trình Đại Lôi khoát khoát tay: "Cái này đủ đi, không đủ ta cho ngươi thêm.”

"Đầy đủ, đầy đủ." Hòa Thân liên tục đáp ứng, trong lòng càng thêm vững tin một màn này là Trình Đại Lôi làm ra, quả nhiên Đại đương gia là truyền nhân của tiên nhân, có thủ đoạn thần quỷ không biết.

Trình Đại Lôi nhìn những con ngựa dưới thành, nhưng trong lòng lại có suy nghĩ khác. Sau khi giết Tiết Đinh Sơn, hắn cũng có cơ hội rút thăm, nhưng hiện tại vẫn chưa sử dụng nó, nguyên nhân chính là vì hắn lo lắng về thuộc tính bạo ác của mình, sau đó lại triệu hóa thêm một nhân vật đối chọi không tầm thường tới thế giới này.

Tuy nhiên, Trình Đại Lôi cũng cảm thấy mình không thể coi thường bản thân, cho dù thực sự triệu hồi ra nhân vật lưu danh trên sử sách, thì hiện hắn cũng đã đạt đến Tuyệt Thế, Tần Man cũng là tuyệt thế, lại thêm đám cao thủ Quan Ngư, Triệu Tử Long, cho nên cũng chưa chắc không hạ được đối phương.

Mấu chốt là có một lần rút thưởng, nếu một mực không dùng thì nó vẫn đè nặng tâm của Trình Đại Lôi.

Thừa dịp cơ hội hôm nay, Trình Đại Lôi quyết định rút thưởng.

Máy quay trứng xuất hiện, Trình Đại Lôi trong lòng âm thầm cầu nguyện, hi vọng lần này hệ thống có thể nhấc nhấc tay, không cần tạo ra một anh hùng vĩ đại nào khác cho mình.

Nhưng trời không toại lòng người, theo một thông báo nhảy ra của hệ thống, triệt để phá hủy hi vọng của Trình Đại Lôi. Trình Đại Lôi lần này rút được nhân vật du hiệp tuyệt thế, Lý Mạc Sầu.