Chương 645: Nhiếp Ẩn Nương
Lý Mạc Sầu, đại sư tỷ của phái Cổ Mộ, một cây phất trần giết người như ngóe, ngoại hiệu trên giang hồ là Xích Luyện Tiên Tử.
Trình Đại Lôi nhìn chằm chằm vào thông báo đầu tiên của hệ thống, nội tâm có chút im lặng, bởi vì thuộc tính bạo ác, mà một lần nữa mình lại rút ra một nữ ma đầu. Nhưng tương tự bởi vì thuộc tính bạo ác, cho nên hệ thống sẽ xuất hiện thêm một vị cao thủ ngẫu nhiên, động dạng cấp tuyệt thế.
Quả nhiên không có ngoài ý muốn, Trình Đại Lôi ngay lập tức thu tiếp một thông báo của hệ thông.
Đô ngẫu nhiên thích khách tuyệt thế Nhiếp Ẩn Nương.
Trình Đại Lôi nhìn chằm chằm cái tên xuất hiện sau cùng, nhất thời há to mồm thật lâu không đóng lại được. Vừa rồi tâm tình của hắn là im lặng, còn hiện tại chính là triệt để sụp đổ.
Nhiếp Ẩn Nương là người như thế nào, cầm Thanh Phong hai thước trong tay, có thể đâm Bạch Viên, trảm Hổ Đầu, giết người không để lại chút dấu vết trên đường dài.
Loại thực lực này làm sao chỉ có thể là tuyệt thế, Trình Đại Lôi cảm thấy tối thiểu cũng là truyền thuyết, đương nhiên, thực lực của nàng nhất định sẽ có chỗ suy yếu. Nhưng nghề nghiệp của người ta là thích khách, hàng ngày đi trộm đạo, ngàn dặm chỉ để chặt đầu người.
Lý Mạc Sầu tuy cũng rất lợi hại, nhưng hoàn toàn không có cách nào so sánh với người khác. Cuộc mua bán này cho cùng vẫn thua thiệt.
Đô, chúc mừng thu hoạch được tuyệt thế tọa kỵ Xích Thố
Đang lúc Trình Đại Lôi sụp đổ, hắn lại thu được một thông báo nhắc nhở của hệ thống, Trình Đại Lôi ngẩn người, chỉ thấy ngoài cửa thành đột nhiên chạy tới một con ngựa đỏ.
Toàn thân như lửa đốt, hấp dẫn tầm mắt mọi người, Xích Thố đi đến trước cửa thành, ngửa đầu một tiếng hí dài, bầy mã im lặng cúi đầu không phát ra bất kỳ thanh âm nào.
Hòa Thân nhãn tình sáng lên, chỉ Xích Thố nói: "Nó nhất định là Vương của bầy mã, là con anh dũng nhất, là thú cưỡi đứng đầu thiên hạ, thế nhưng nhìn qua có vẻ khó thuần phục.”
Cho tới bây giờ Danh Tướng yêu bão mã, mỹ nhân yêu Danh Tướng có bão mã, chỉ cần có bão mã, thì mỹ nhân nhất định cũng sẽ có. Mấy vị võ phu đứng ở đầu thành đều nhìn chằm chằm vào Xích thố vừa mới xuất hiện, ánh mắt không thể dời đi nơi khác, mà sau khi nghe Hòa Thân nói như vậy, trong lòng bọn họ càng khao khát muốn thử.
"Ha-Ha." Cao Phi Báo xoa xoa tay cười to: "Đây là thú cưỡi mà ông trời mang đến cho ta, chư vị huynh đệ đừng tranh, cứ để ta đi hàng phục con thú này.”
"Được rồi." Trình Đại Lôi ấn bờ vai của gã xuống: "Đừng có tự tìm mất mặt, Quan Nhị Gia, ngươi đi, nếu có bản lĩnh hàng phục nó, thì từ đây về sau nó chính là thú cưỡi của ngươi.”
"Đại đương gia chờ một lát, ta đi rồi sẽ trở về." Quan Ngư đem đại đao trong tay giao cho thủ hạ phía sau, còn mình thì sải bước đi xuống cửa thành.
Tuy biểu hiện của y rất bình tĩnh, như Trình Đại Lôi nhìn thấy được, mỗi bước chân xuống cầu thang của y đều rất vội và dùng sức. Dù sao, đối mặt với một thú cưỡi cấp tuyệt thế như vậy, ai lại có thể thờ ơ.
Cao Phi Báo, Trương Phì và những người khác đứng ở trên cửa thành nhìn xuống, Trình Đại Lôi đã điểm Quan Ngư, bọn họ cũng không dễ đi tranh. Bất quá nếu Quan Ngư xảy ra sự cố, không thể hàng phục Xích Thố, vậy bọn họ cũng còn có cơ hội.
Trình Đại Lôi ngược lại không mấy hứng thú mà nhìn xuống cổng thành, Xích Thố này chính là thú cưỡi của Quan Nhị Gia, chắc chắn sẽ không xảy ra sự cố, Lữ Ôn Hầu không xuất thế, ai dám tranh cùng Quan Nhị Gia.
Trong lòng của Trình Đại Lôi đang đắn đo được mất của lần rút thưởng này, mặc dù Nhiếp Ẩn Nương có chút buồn nôn, nhưng thu hoạch được Xích Thố thì lần rút thưởng cũng không thể tính toán là thua thiệt. Giết được Tiết Đinh Sơn liền có thể thu hoạch được dạng khen thưởng này, vậy nếu xử lý Nhiếp Ẩn Nương thì không phải thu hoạch được nhiều khen thưởng hơn sao.
Bây giờ chính mình đều đã có trang bị khôi giáp tọa kỵ đầy đủ, nhưng Tần Man, Quan Ngư và những người khác thì chỉ có trang bị phổ thông, nếu như có thể giết thêm dạng boss như Tiết Đinh Sơn, thì hắn có thêm gom góp đủ bộ trang bị cho bọn họ. Hơn nữa có thể giúp bọn họ lên tới tuyệt thế, thì lực chiến đấu của sơn trại cứ cũng sẽ được nâng cao lên một đoạn dài.
Ước chừng nửa canh giờ, Quan Ngư mặt mũi rạng rỡ đi lên lầu, hướng về phía Trình Đại Lôi cúi đầu bái lễ.
"Nhị gia mau mau đứng lên, không cần dùng đại lễ."
Quan Ngư không kìm được vui mừng, đứng ở phía trên cửa thành, ánh mắt nhìn chung quanh bốn phía, hận không thể chắp thêm đôi cảnh để bay lên. Đương nhiên, Trương Phì, Cao Phi Báo và những người khác cũng không vui vẻ gì khi nhìn thấy nét mặt của y. Bọn họ càng nhìn, đều càng cảm thấy, Quan ngư hôm nay rất đáng ăn đòn.
"Đại đương gia, ngài làm như vậy là không công bằng nha." Cao Phi Báo lại gần nói: "Ngài rõ ràngbất công, nếu như ngài kêu ta, ta cũng có thể hàng phục con hồng mã này.”
Trình Đại Lôi lườm gã một cái, thật sự rất lười phản ứng đến gã, làm người quan trọng nhất chính là phải tự biết mình biết ta. Nếu như để Cao Phi Báo đi xuống, tất nhiên sẽ cho Xích Thố Mã xoát thêm chút kinh nghiệm.
"Đại đương gia mau đặt tên cho con ngựa này đi, ngài muốn gọi nó là gì?”
"Theo ta thấy..." Trình Đại Lôi hơi ngừng lại, nói: "Cứ gọi Mặc Thỏ đi."
"y..."
Tất cả mọi người sửng sốt, thật không thể tin mà nhìn về phía Trình Đại Lôi.
"Đại đương gia, đó là một con hồng mã?" Ngữ khí Hòa Thân có chút không quá chắc chắn, không quá chắc chắn Trình Đại Lôi có phải mù màu hay không.
"Ha ha, cũng bởi vì là hồng mã nên mới gọi là Mặc Thỏ. Không nghĩ tới đi." Trình Đại Lôi nói: "Các ngươi nghĩ không ra, địch nhân cũng sẽ không nghĩ tới. Bọn họ sao có thể nghĩ được, Đại Tướng cưỡi Mặc Thỏ vậy mà lại cưỡi một con hồng mã.”
Giữa một màng tắm tắc lấy làm kỳ lạ, Trình Đại Lôi đi xuống đầu thành, giống như bay mà trở về phủ thành chủ.
Quan Ngư đạt được tọa kỵ đắc ý, trong lòng vô cùng cao hứng. Nhưng mà, đây chính là dùng mệnh của Trình Đại Lôi để đổi lấy, Nhiếp Ẩn Nương kia rất khó lường, lại xuất thần nhập quỷ, vạn nhất nàng đột nhiên xuất hiện, một kiếm giết chết mình thì phải làm sao bây giờ.
Trong truyền thuyết, Nhiếp Ẩn Nương có thể chặt đứt đầu người ngay trên đường phố sầm uất mà không có một ai hay biết. Vì vấn đề tính mạng của mình, Trình Đại Lôi không thể không cẩn thận.