Chương 668: Mục Đích Giống Nhau
"Hiền đệ, hiền đệ..." Bách Lý Thắng gọi mấy lần liên tiếp.
Trình Đại Lôi chợt bừng tỉnh lấy lại tinh thần, cười ha ha một trận: "Hầu Gia quả nhiên là một câu bừng tỉnh người trong mộng, chỉ bất quá, Cáp Mô Thành thiếu Binh thiếu lương, nếu ta thật sự có ý tưởng, Hầu Gia có thể trợ giúp ta cái gì?"
Bách Lý Thắng im lặng nhìn lấy Trình Đại Lôi, tâm đạo ngươi đây chính là tin miệng nói bậy. Ta mấy ngày nay cũng không phải không thấy được, năm nay Cáp Mô Thành khai hoang hơn vạn mẫu, là một năm bội thu, hiện tại kho lúa của ngươi đã gần đầy, còn làm mặt lơ nói cái gì thiếu Binh thiếu lương.
Bất quá y cũng hiểu rõ, muốn cho Trình Đại Lôi làm việc, dĩ nhiên phải chịu tốn một khoản nào đó.
"Hiền đệ yên tâm, vi huynh làm sao có thể bạc đãi ngươi. Ngươi nếu có tâm, chuyện sau đó làm thế nào, chúng ta có thể bàn bạc thật tốt với nhau.”
Trình Đại Lôi gật gật đầu, nâng chung trà lên nói: "Hầu Gia tạm thời ở lại sơn trại của ta mấy ngày, chờ ta suy nghĩ thật kỹ.”
Bách Lý Thắng thức thời cáo từ, trước mắt tạm thời còn ở Cáp Mô Thành. Gần như lúc hắn vừa đi không lâu, liền có thêm một đoàn người khác tiến đến.
"Trình đương gia ở nơi nào, Trình đương gia ở nơi nào..." Một người bước nhanh đi tới, hai tay ôm quyền hành lễ: "Trình đương gia, ta vẫn luôn muốn gặp ngươi.”
Trình Đại Lôi xem xét, quả nhiên cũng quen biết người này, đây chính là Chung Vĩ Hổ của Lương Châu thành, thường xuyên liên hệ cùng Hòa Thân.
"Ngồi, ngồi." Trình Đại Lôi khoát khoát tay: "Gần đây sự tình phức tạp, ngược lại là sơ sẩy Chung đại nhân, chẳng hay Chung đại nhân đại giá tới, là vì sự tình gì?"
Chung Vĩ Hổ nhấp hớp trà, hai mắt sáng ngời có thần nhìn chằm chằm Trình Đại Lôi: "Chẳng hay Trình đương nghĩ như thế nào về Lương Châu?"
"y..."
Trên đại sảnh Trình Đại Lôi và những người khác đều sửng sốt, lời này của Chung Vĩ Hổ và lời trước đó của Bách Lý Thắng, cơ hồ là giống như đúc.
Trình Đại Lôi ngập ngừng, nói: "Lời này của Chung đại nhân là có gì, thật sự khiến Trình mỗ hồ đồ.”
Chung Vĩ Hổ thở dài một tiếng, nói: "Trình đương gia có chỗ không biết, từ khi ngươi đến Lương Châu, hai nhà chúng ta có thể nói là ở chung hòa thuận, chưa bao giờ làm mất lòng nhau. Vương Thượng nhà ta kính trọng con người của Trình đương gia, cũng rất đáng tiếc nhưng chuyện mà Trình đương gia gặp phải. Nhưng bây giờ, có người tới Lương Châu, muốn xía vào địa bàn của chúng ta. Chuyện này, coi như Trình đương gia đáp ứng, Vương Thượng nhà ta cũng sẽ không đáp ứng."
Trình Đại Lôi nháy mắt mấy cái hỏi: "Chẳng hay là ai muốn xen vào?”
Chung Vĩ Hổ nhếch miệng, nói: "Trình đương gia có nghe nói qua cái tên Bách Lý Thắng này?"
Trình Đại Lôi ngồi trở lại trên ghế, chậm rãi nói: "Chưa từng nghe qua, chẳng hay người này làm sao?"
Bọn người Từ Thần Cơ nghe nói như thế thì bĩu bĩu môi, tâm đạo ngươi vừa rồi còn nói chuyện với Bách Lý Thắng nhiệt tình như thế, hiện tại quay đầu liền nói chưa từng gặp qua.
Trình Đại Lôi trừng bọn họ, quay đầu mặt hướng Chung Vĩ Hổ, lộ ra một nụ cười ôn hòa.
"Chẳng hay Bách Lý Thắng cùng ta có quan hệ gì, mong Chung đại nhân thỉnh giáo?"
"Trình đương gia có chỗ không biết, Bách Lý Thắng là do Tướng Quân phủ phái tới, thống lĩnh ba cửa ải Hổ Khẩu, Lỗ Vĩ và Hàm Dương. Trình đương gia suy nghĩ một chút, Lương Châu là địa bàn của chúng ta, hắn đây không phải là đem cây đinh đâm vào mũi chúng ta hay sao." Chung Vĩ Hổ tức giận nói.
Trình Đại Lôi yên lặng không nói, tâm đạo, đây là châm cây đinh cho ngươi, chưa hẳn là châm cây đinh cho ta.
Liên quan tới chuyện này, Trình Đại Lôi cũng nắm giữ được một thông tin tình báo.
Tống Bá Khang phong làm Lương Châu Vương, Lương Châu thành trở thành đất phong của hắn. Trên lý luận, ở trong đất phong Lương Châu, hắn nắm giữ thống binh quyền, Lập Pháp Quyền, thu thuế quyền, đương nhiên, đây chỉ là trên lý luận. Vô luận là Lý Nhạc Thiên hay là Tướng Quân phủ, đều khó có khả năng nhìn Tống Bá Khang làm đại sự ở Lương Châu.
Lương Châu cùng Nhung Tộc giáp giới, tại những nơi trọng yếu, Đế Quốc đều thiết lập trọng binh trấn giữ, đương nhiên, Cầm Xuyên Quan kà một trong bốn cửa quan trọng nhất. Lý Nhạc Thiên phái Bách Lý Thắng thống lĩnh ba cửa ải ở Lương Châu, rõ ràng là muốn đâm xuống cây đinh pử hậu hoa viên nhà Tống Bá Khang, chuẩn bị cho những chuyện về sau.
Mà vì chuyện này, Tướng Phủ cùng Tướng Quân phủ đã cãi vả túi bụi trên triều đình.
Trình Đại Lôi nhìn một vòng xung quanh, mạnh tay đập lên bàn: "Ấy da da, quả nhiên là khinh người quá đáng."
"Đúng là như vậy." Chung Vĩ Hổ tranh thủ thời gian phụ họa nói: "Chúng ta có thể nhìn bọn hắn làm như vậy à, tuyệt đối không được."
Trình Đại Lôi ha ha mỉm cười, nói: "Chẳng hay Lương Châu Vương có tính toán gì không?"
Chung Vĩ Hổ nhấp hớp trà thấm giọng nói, nói: "Vương Thượng nhà ta hết sức kính trọng Trình đương gia, hận không thể cùng Trình đương gia kết làm huynh đệ. Hiện người ở bên ngoài muốn đi qua, chúng ta tuyệt đối không cho phép. Nếu như Trình đương gia đáp ứng, chúng ta mong được liên thủ với Trình đương gia, đem ngoại nhân đánh ra ngoại, sau khi chuyện này thành công, Vương Thượng nhà ta nguyện ý cùng Trình đương gia cộng trị Lương Châu."
Trình Đại Lôi nheo mắt lại, Chung Vĩ Hổ tuy cố tình vòng một vòng tròn thật lớn, nhưng mục đích không khác gì với Bách Lý Thắng, đơn giản chính là song phương liên thủ, đem một phương khác đánh tan,
Hắn lặng lẽ suy tư một lát, nói: "Được rồi, Lương Châu Vương hết lần này tới lần khác cũng nghĩ giống như ta.”
Chung Vĩ Hổ nhãn tình sáng lên: "Trình đương gia đáp ứng."
"Hãy cho ta suy nghĩ lại một chút."
"y..."
"Chung đại nhân cứ về trước đi, hãy cho ta cùng huynh đệ thương lượng một chút, một khi thương lượng ra kết quả, nhất định sẽ báo cho Chung đại nhân biết."
Chung Vĩ Hổ cũng không có chờ mong lần đàm phàn thứ nhất liền có thể nói ra kết quả, hắn đứng dậy cáo từ, trước khi đi, vẫn không quên dặn dò với Trình Đại Lôi.
"Trình đương gia, chuyện này nhất định phải giữ bí mật."
"Nhất định, nhất định."
Sau khi Chung Vĩ Hổ rời đi, mấy người ở Cáp Mô Thành, lập tức tập hợp một chỗ để thương lượng.
"Chư vị huynh đệ, liên quan tới chuyện này, mọi người thấy thế nào?"