Chương 669: Chơi Đùa

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 669: Chơi Đùa

Từ lúc bắt đầu, mọi người đều đang suy nghĩ. Trình Đại Lôi hỏi câu này, Hòa Thân liền lên tiếng đầu tiên, nói: “Theo ta thấy, chúng ta hay là nên hợp tác với Bách Lý Thắng. Bách Lý Thắng dù sao cũng là người của Tướng Quân phủ, mà đằng sau Tướng Quân phủ lại chíng Đương Kim Hoàng Đế, cùng bọn hắn hợp tác, chúng ta tuân theo đạo nghĩa. Nếu chiếm được Lương Châu, về sau cũng sẽ thuận tiện hơn rất nhiều cho chúng ta.”

"Nói có lý." Trình Đại Lôi nhẹ nhàng gật đầu.

"Trong mắt của ta, chuyện này cần phải suy nghĩ thật kỹ. Nếu như hợp tác với Bách Lý Thắng, hắn sợ sẽ không giúp chúng ta quá nhiều, cuối cùng vẫn là lính của chúng ta ra trận chiến tranh. Mà ngược lại, nếu như chúng ta hợp tác với Lương Châu, binh mã lương thảo đều sẽ có trợ giúp, dù sao chúng ta nắm sát bên Lương Châu." Lưu Bi nói.

"Cũng có đạo lý." Trình Đại Lôi đồng dạng không hề có phản đối.

Trình Đại Lôi không có ý kiến chắc chắn, sơn trại mấy người trước ầm ĩ lên, có người muốn cùng triều đình hợp tác, biến tướng tương đương tiếp nhận chiêu an. Có người muốn cùng Lương Châu hợp tác, để có được một số lợi ích trước mắt.

Sau cùng bàn tới bàn lui, không hề ra kết quả gì. Hòa Thân nhìn về phía Trình Đại Lôi: "Đại đương gia, có phải đã có dự định hay không, nếu vậy, cũng không cần chúng ta phí nước bọt."

Trình Đại Lôi ho nhẹ một tiếng, nói: "Cùng Bách Lý Thắng hợp tác không ổn, dễ dàng bị người làm vũ khí sử dụng, triều đình đáp ứng phong quan viên tiến tước cho chúng ta, đến lúc đó có thể không tính.”

Trình Đại Lôi cũng khá muốn đến Lương Châu, đến lúc đó tranh giành thiên hạ, hắn có thể lui về phòng vệ. Nhưng vấn đề là danh tiếng của Trình Đại Lôi vốn đã rất thốn, nếu thực sự chiếm luôn Lương Châu, đến lúc đó không thể nói được sẽ có bao nhiêu phiền phức.

Lưu Bi hai mắt tỏa sáng, nói: "Như vậy là cùng Lương Châu hợp tác. Nếu có thể giúp đỡ lẫn nhau, cũng chưa chắc không phải là một lựa chọn tốt."

Trình Đại Lôi lắc đầu: "Tống Bá Khang bất quá là xương khô trong mộ, không thể làm nên đại sư.”

"Vậy ý của Đại đương gia lag?" Lưu Bi kỳ quái hỏi.

Trình Đại Lôi hơi trầm ngâm một lát, nói: "Biện pháp tốt nhất, là bảo trì cục diện trước mắt, tạo thế chân vạc, chúng ta mới có thể từ đó thủ lợi. Nếu như đem cái thăng bằng phá tan, tạo thế chân vạc, cũng sẽ biến thành lưỡng hùng tranh bá, đến lúc đó sẽ có thêm rất nhiều phiền phức."

Đối với lời nói của Trình Đại Lôi, trên thực tế, những người như Lưu Bi và Hòa Thân có thể không thực sự đồng ý. Tuy nhiên, Trình Đại Lôi là người có tiếng nói cuối cùng ở Cáp Mô Thành hiện tại, vì Trình Đại Lôi đã quyết định như vậy nên mọi người chỉ có thể làm theo ý của hắn.

Bách Lý Thắng bây giờ còn ở lại Cáp Mô Thành, mỗi một ngày giống như bằng một năm, Đế Quốc đương nhiên sẽ không cất nhắc 1 tên sơn tặc làm Chư Hầu Vương, trừ phi Trình Đại Lôi đủ mạnh. Nhưng bây giờ, Trình Đại Lôi còn chưa đủ mạnh.

Tâm ý của Tướng Quân phủ đối với Trình Đại Lôi, chủ yếu vẫn là sử dụng. Hết lần này tới lần khác Lương Châu Tống Bá Khang cũng có suy nghĩ như vậy, đều muốn cầm Trình Đại Lôi làm vũ khí để sử dụng.

Tuy nhiên, Trình Đại Lôi lại không chịu quyết định, mà trong lòng Bách Lý Thắng cũng phỏng đoán không thấu. Nhưng thời gian trôi qua, mọi việc ngày càng gấp gáp, nếu Trình Đại Lôi lại không chịu nói ra, vậy hắn thực sự không biết phải làm thế nào.

"Hầu Gia, Hầu Gia."

Trình Đại Lôi từ ngoài viện tiến đến, thấy Trình Đại Lôi, Bách Lý Thắng như gặp người thân. Hắn bận bịu nghênh đón: "Hiền đệ công vụ bận rộn như vậy, làm sao còn có thời gian tới đây, đây thật sự khiên vi huynh chẳng biết phải làm thế nào cho phải.”

Trình Đại Lôi hạ giọng: "Có thể vào trong nào chuyện hay không?”

Bách Lý Thắng nhãn tình sáng lên, dẫn Trình Đại Lôi vào trong phòng, lui khoảng chừng, nói: "Hiền đệ đến đây, là vì chuyện gì?”

Trình Đại Lôi hít sâu một hơi, nói: "Lương Châu thành đã phái người tới?”

"A!" Bách Lý Thắng giật mình: " “Bọn họ muốn liên thủ với ngươi đối phó ta.”

"Không phải sao?"

"Ai nha nha, hiền đệ, ngươi phải lựa chọn cho thật tốt, vạn lần không thể đi sai đường." Bách Lý Thắng.

"Hầu Gia yên tâm, Hầu Gia yên tâm, nếu như ta muốn hợp tác với bọn họ, ta hôm nay đã không đến đây." Trình Đại Lôi nói: "Bọn họ không biết tình cảm giữa huynh đệ chúng ta."

"Đúng thế, đúng thế..." Bách Lý Thắng đi đi lại lại trong phòng, nói: "Hiền đệ, ngươi nhưng nhất định phải giúp đỡ vi huynh a."

"Yên tâm, yên tâm." Trình Đại Lôi dứt khoát đáp ứng: "Không phải vì giúp Hầu Gia ngươi, hôm nay ta đã không tới đây. Chúng ta có quan hệ thế nào, há có thể cùng ngoại nhân hùn vốn đối phó người một nhà."

Bách Lý Thắng quan sát tỉ mỉ lấy Trình Đại Lôi, miệng nói: "Ấy da da, hiền đệ quả nhiên là người trượng nghĩa."

“Ai nói là không phải, nhưng con người không phải lúc nào cũng trượng nghĩa như vậy.” Trình Đại Lôi nói.

"Hiền đệ yên tâm, chỉ cần ngươi đánh Lương Châu thành, vi huynh liền dám ở trước mặt Thánh Thượng, vì ngươi tranh giành phong hào Lương Châu Vương."

"Cái kia... Thánh Thượng nguyện ý xuất binh." Trình Đại Lôi kiên định nói: "Chỉ cần Thánh Thượng đưa binh đến, nội ứng ngoại hợp, chắc chắn sẽ đánh được Lương Châu.”

"Cái này... Ách, Ha-Ha, hiền đệ ngươi cũng phải biết, bây giờ không phải là lúc trở mặt với Tướng phủ, Thánh Thượng ủng hộ ngươi, cũng chỉ có thể là trên đạo nghĩa mà chống đỡ."

"Ai..." Trình Đại Lôi thở dài: "Thay Thánh Thượng gánh vác trách nhiệm, thay Hầu Gia giải nạn, ta vốn không thể đổ cho người khác, làm sao, Cáp Mô Thành hiện tại thiếu tiền thiếu lương, binh lính đến ốm yếu, chuyện đánh Lương Châu này, sợ phải bàn bạc kỹ hơn.”

Bách Lý Thắng ngậm miệng lại, ước chừng là thăm dò tình huống hiện tại. Tính khí của Trình Đại Lôi không phải người nóng nảy, làm việc không suy nghĩ, để hắn ra không công, đi gây chiến với Lương Châu, cơ hồ là chuyện không thể nào.

Điểm này, lúc mình rời Trường An cũng đã sớm nghĩ tới.

Mà giờ khắc này, Bách Lý Thắng còn có một lo lắng khác. Trình Đại Lôi cự tuyệt hợp tác với mình, vậy liệu có cùng Lương Châu đạt thành liên minh. Tuy hắn trên miệng nói đến xinh đẹp, nhưng Bách Lý Thắng cũng biết, hắn là không tin được.