Chương 670: Chung Sống Hòa Thuậ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 670: Chung Sống Hòa Thuậ

Bách Lý Thắng trong lòng bỗng nhiên giật mình, không tốt, bản thân vẫn nên nhanh chóng rời khỏi thành Cáp Mô, đừng để Trình Đại Lôi lấy đầu của mình làm danh trạng cho Lương Châu.

"Ha-Ha, có lời này của hiền đệ, ta liền có thể yên tâm." Bách Lý Thắng nói: "Trong quân ta còn có một số việc, công vụ quấn thân, nếu có duyên ngày sau chúng ta gặp lại.”

Trình Đại Lôi gật gật đầu: "Hầu Gia muốn đi, ta cũng không thể ép ở lại. Bất quá, Lương Châu đã biết Hầu Gia đến, sợ bọn họ sẽ ở ngoài thành trông coi, không dễ dàng thả Hầu Gia rời đi."

"Cái này..." Bách Lý Thắng giật mình, thật sự không biết nên làm thế nào cho phải, hai tay ôm quyền, khom người thi lễ với Trình Đại Lôi: “Hiền đệ nhất định phải giúp đỡ vi huynh.”

"Hầu Gia yên tâm, theo ta thấy, ngươi tạm thời ở lại thêm mấy ngày, mấy ngày nữa, ta nhất định cho Hầu Gia 1 kết quả."

Bách Lý Thắng đắn đo suy nghĩ không biết phải làm gì, phát giác bản thân đã bị mắc kẹt trong thành Cáp Mô, mà lời của Trình Đại Lôi, càng khiến y sợ hãi hơn, cho mình một kết quả…Hay là đem mình trở thành kết quả đây.

Trình Đại Lôi đứng dậy rời đi, Bách Lý Thắng hiện tại khó mà ngủ ngon, trong phòng lật qua lật lại, không biết nên làm sao bây giờ.

Một đêm này bình an đi qua, Bách Lý Thắng chỉ là một đêm chưa ngủ, đến sáng ngày thứ hai, Từ Thần Cơ đến mời Bách Lý Thắng.

"A..., Bách Lý Hầu Gia làm sao thế, chẳng lẽ là chiêu đãi không chu đáo, ủy khuất Hầu Gia à?" Từ Thần Cơ nhìn chằm chằm hai cái mắt quầng thâm của Bách Lý Thắng.

Bách Lý Thắng lúng túng khoát khoát tay, nói: "Chẳng hay Từ quân sư đại giá quang lâm, có chuyện gì phân phó."

"Đại đương gia của chúng ta cho mời, có chuyện quan trọng cùng Bách Lý Hầu Gia thương lượng."

Bách Lý Thắng không hiểu ra sao, chẳng hay Trình Đại Lôi có mục đích gì, nếu như muốn giết mình, cũng không cần nhiều phiền toái như vậy.

Trong lòng bất ổn, một đường theo Từ Thần Cơ đi vào Phủ Thành Chủ, còn chưa đến đến đại sảnh, liền nghe bên trong vang lên âm thanh to lớn của Trình Đại Lôi vang.

"Hầu Gia đến, mau mau cho mời."

Bách Lý Thắng đi vào đại sảnh, đợi thấy rõ tình hình bên trong, cả người bỗng nhiên sửng sốt.

Chỉ thấy đại sảnh trừ Trình Đại Lôi và mấy đại nhân vật ở Cáp Mô Thành, thì còn có Lương Châu Chung Vĩ Hổ vậy mà ngồi trong đại sảnh.

Chung Vĩ Hổ cũng sửng sốt, vừa rồi hắn còn cùng Trình Đại Lôi đàm phán vô cùng nhiệt tình, nói muốn đối phó với Bách Lý Thắng thế nào. Nhưng trong nháy mắt, Bách Lý Thắng liền xuất hiện.

Hai người hai mắt nhìn nhau, trên mặt biểu lộ đều cứng đ, nhất thời người nào cũng không nói gì.

Trình Đại Lôi cười ha ha một tiếng, nói: "Hai vị sợ là chưa biết nhau, cho nên ta mới cố tính để hai vị gặp mặt, vị này là Bách Lý Hầu Gia, vị này là Lương Châu thành Chung đại nhân."

"Ác ác, nguyên lai là Hầu Gia đến, xin thứ cho tại hạ vô lễ."

"A, miễn lễ miễn lễ, tên Chung đại, ta cũng nghe như sấm bên tai.”

Song phương dối trá khách sáo, tuy Tướng Quân phủ cùng Tướng Phủ huyên náo túi bụi ở trên triều đình. Cả hai đều muốn kiểm soát Lương Châu và đặt nó ở phía nam Giang Nam, nhưng trên bề mặt họ vẫn chưa lật mặt. Dù trong lòng đang hừng hực khí thế muốn giết nhau nhưng ngoài mặt phải tươi cười chào hỏi.

Trên sân, Trình Đại Lôi là người thoải mái nhất, hắn ha ha cười, miệng nói: "Bách Lý Hầu Gia thống binh Lương Châu, trở thành chỉ huy của ba hải quan này. Sau này ba người chúng ta cần phải chung sống hòa thuận, làm ăn phát đạt cùng với nhau."

"Ở chung hòa thuận, ở chung hòa thuận."

Chung Vĩ Hổ cùng Bách Lý Thắng đồng ý theo, nhưng trong lòng lại chẳng có mùi vị gì.

Bách Lý Thắng nhãn châu xoay động, nghe ý tứ bên trong lời nói của Trình Đại Lôi, chủ yếu chỉ giúp đỡ chính mình. Y muốn thống lĩnh ba quan ải, quan chức không nhỏ, nhưng áp lực cũng to lớn. Mục đích, chính là vì hạn chế thế lực Tướng Phủ tại Lương Châu khuếch trương.

Nhưng muốn lãnh binh nhập Lương Châu, liền cần Tống Bá Khang đồng ý, vì vậy Tướng Quân phủ mới muốn hợp tác với Trình Đại Lôi, nuốt mất Tống Bá Khang.

"Chờ Hầu Gia nhậm chức, chúng ta cùng Lương Châu Vương phải chiêu đãi thật tốt, đồng thời giải tỏa rào cản trên đường, miễn cho có sơn tặc thảo mãng trên đường gây sự với Hầu Gia."

Bách Lý Thắng nhãn tình sáng lên, hai tay ôm quyền nói: "Có lời này của hiền đệ, ta liền yên tâm."

"Ách..."

Chung Vĩ Hổ cảm thán một tiếng, trong lòng suy nghĩ Trình Đại Lôi đây là muốn liên thủ với Bách Lý Thắng đúng không, thả binh của Bách Lý Thắng tiến vào, chẳng lẽ không phải là cho hậu hoa viên nhà mình một mồi lửa.

"Trình đương gia, Trình đương gia..." Chung Vĩ Hổ đứng lên: "Có thể mượn một bước nói chuyện hay không."

"Cái này... A, Ha-Ha, vậy Hầu Gia cứ chờ một lát, ta đi một chút sẽ trở lại."

Trình Đại Lôi theo Chung Vĩ Hổ đi vào một chỗ vắng vẻ, nhìn trái phải nhìn không thấy ai, Chung Vĩ Hổ nói: "Trình đương gia, ngươi hồ đồ a, Lương Châu là địa bàn của chúng ta, sao có thể thả Bách Lý Thắng đi vào.”

"Ai, Chung đại nhân ngươi hồ đồ a, ta hoàn toàn đang suy nghĩ cho ngươi."

"Vì cân nhắc cho ta?" Chung Vĩ Hổ sửng sốt.

"Xem ra ngươi nghĩ mãi mà không rõ, nếu như chúng ta nắm chặt quan ải, không cho phép bọn hắn đi vào, đây chẳng phải là cùng triều đình kéo vạch da mặt. Chẳng lẽ Lương Châu Vương là muốn tạo phản à?"

"y... Đương nhiên không có khả năng."

"Cho nên nói, chúng ta không thể kéo mọi chuyện vào đường cùng." Trình Đại Lôi nói: "Thả bọn họ vào, người của bọn hắn cũng không thể không ăn không uống, mà con đường vận chuyện lương thảo, đều là do chúng ta nắm giữ, chúng ta muốn cho bọn hắn ăn, không muốn cho bọn hắn ăn, đây còn không phải xem tâm tình của chúng ta sao.”

Chung Vĩ Hổ nhãn tình sáng lên, thật không thể tin mà nhìn Trình Đại Lôi: "Trình đương gia, cao kiến a!"

Trình Đại Lôi vỗ vỗ bả vai Chung Vĩ Hổ, nói: "Hiện tại Chung đại nhân đã hiểu, người nào mới thật lòng đối xử tốt với người đúng không.”