Chương 671: Lão Sư Phụ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 671: Lão Sư Phụ

Chung Vĩ Hổ tâm như điện chuyển, suy nghĩ xong mới nói: "Trình đương gia nói có lý, giờ chẳng qua chỉ là chuyện này chuyện rất quan trọng, ta còn cần trở về thương lượng với Vương Thượng một chút, chuyện này ta không thể làm chủ."

“Hiểu rồi, ta hiểu rồi.”Trình Đại Lôi gật gật đầu: "Bất quá, lần sau Lương Châu Vương không cần phái thêm người đến, như thế, cũng tiết kiệm phiền phức."

Một câu này khiến Chung Vĩ Hổ đỏ bừng mặt, hắn cúi đầu, vội vàng đồng ý. Thật vậy, Trình Đại Lôi xem như là chủ nhân của Cầm Xuyên, còn Bách Lý Thắng tương lại là chỉ huy của ba đạo quan ải, trong tay đều nắm binh quyền, mọi thứ cũng có thể làm chủ. Mà Chung Vĩ Hổ, thậm chí không phải là người phát ngôn của Tống Bá Khang, chỉ có thể được coi là một cái ống loa, thân phận cùng hai người còn có chút chênh lệch.

Trình Đại Lôi dẫn Chung Vĩ Hổ trở lại đại sảnh một lần nữa, song phương tiếp tục nói chuyện, chính là chủ và khách đều vui vẻ. Ba bên đều có kế hoạch riêng trong lòng, nhưng ngoài mặt thì nói chuyện rất vui vẻ.

Chung Vĩ Hổ cần khẩn cấp báo cáo tình hình ở đây với Lương Châu Vương. Về phần Bách Lý Thắng, y cũng có những việc cần chuẩn bị nên hai bên đứng dậy, đồng thời cáo từ.

Trình Đại Lôi đích thân tiễn hai bên ra khỏi thành, hướng Bách Lý Thắng nói: "Chúc hầu gia chuyến này thuận buồm xuôi gió, đến khi hầu gia trở về, tại hạ lại nghênh tiếp.”

"Trình hiền đệ dừng bước, dừng bước, ngày sau huynh đệ chúng ta gặp lại." Bách Lý Thắng ngồi trên lưng ngựa nói.

Trình Đại Lôi hướng về Chung Vĩ Hổ nói: "Chung đại nhân sau khi trở về, cần phải đem sự tình thật lòng bẩm báo, ta còn đang chờ hồi âm của Lương Châu."

"Trình đương gia yên tâm, Trình đương gia yên tâm."

Trình Đại Lôi tính tới tính lui, dẫn Đại Quân của Bách Lý Thắng đóng quân ở biên quan Lương Châu, chính mình một tay bày hai nhà, dẫn bọn họ chó cắn chó, chính mình cũng thuận tiện từ đó thủ lợi, dù sao, thăng bằng mới là thứ mình cần có.

Đương nhiên, nghĩ đến một tay bày hai nhà, cũng phải nhất định cần thực lực cơ sở. Nếu Lý Nhạc Thiên có thể nuốt binh lực cyuar Lương Châu, cũng không cần liên thủ với mình, đổi lại Lương Châu thành, cũng là đạo lý giống vậy.

Bách Lý Thắng cùng Chung Vĩ Hổ người riêng phần mình ngồi trên lưng ngựa, chuẩn bị rời đi. Trình Đại Lôi hướng bọn hắn chắp tay, nói các lời thuận buồm xuôi gió các loại.

Chính lúc này, Trình Đại Lôi tâm lý hơi hồi hộp, lông tơ dựng thẳng, cảm giác một loại nguy hiểm nào đó không biết đang tiếp cận mình.

Hắn vô thức nắm chặt chuôi kiếm thất phu, thân thể giống như cung đã lên dây, bất luận gió thổi cỏ lay, thì liền toàn bộ khí lực phóng ra.

Bách Lý Thắng cùng Chung Vĩ Hổ chuẩn bị rời đi, nhưng bỗng nhiên cảm giác Trình Đại Lôi giống như biến thành người khác, nếu như vừa rồi hắn vẫn còn là người vô hại, thì giờ phút này hắnlaij tràn ngập tính nguy hiểm.

Làm sao, tên thần kinh Trình Đại Lôi đột nhiên muốn nổi điên, định tiêu diệt chính mình à.

Trình Đại Lôi không biết đã trải qua bao nhiêu lần sinh tử, trong tiềm thức hắn luôn có trực giác nguy hiểm. Lần này, trực giác của hắn nhất định cũng không sai.

Tiếng vó ngựa đột nhiên vang lên bên tai, hắn nhìn thấy đằng xa có một con khoái mã đang phi nước đại, bên trên là một bóng người, rút cung cài tên, mũi tên nhắm thẳng đến mi tâm của Trình Đại Lôi.

Bang một tiếng, thất phu kiếm thời khắc rời khỏi vỏ, hất bay mũi tên đang lao tới.

Đồng thời, khoái mã đánh tới, lập tức bóng trắng vọt lên, trong tay nắm phất trần, tấn công về phía Trình Đại Lôi.

Trình Đại Lôi đồng thời bạo khởi, nhảy lên chính là mấy trượng, trong tay nắm chặt thất phu kiếm, thẳng tắp một kiếm đâm về bóng trắng trên không trung.

Chung Vĩ Hổ cùng Bách Lý Thắng sững sờ ngay tại chỗ, chỉ thấy Trình Đại Lôi suốt ngày cười ha hả, ngược lại quên mất Trình Đại Lôi là một tên giết người như ngóe.

Song phương trên không trung giao thủ, lúc cả hai đáp mặt đất, cũng không để người nào chiếm tiện nghi của người nào.

Lúc này, thủ quân của Cáp Mô Thành đã tập kết, trong tay nắm cường cung cứng rắn, lúc thấy Trình Đại Lôi cùng nhân vật thần bí kia tách ra, liền lập tức bắt đầu bắn tên.

Nhưng thân ảnh kia lại thoát ẩn thoát hiện, phất trần trong tay lắc nhẹ, liền dẹp tan mũi tên bay tới, biểu lộ bình tĩnh vô cùng, tựa như không cần tốn nhiều sức.

Trình Đại Lôi đánh giá đối phương, thấy người này thân mang áo trắng, trong tay một cây phất trần, mặt giống như là ngọc thạch băng lãnh.

Trình Đại Lôi sử dụng đoạn thời gian rảnh rỗi này để đọc thông tin của đối phương, trong lòng liền vô cùng lo lắng: Lại là một cao thủ tuyệt thế…

Bất Quá, hiện tại cao thủ tuyệt thế không đáng tiền như vậy so, vừa giải quyết một người, thì lại có một người tiếp tục xuất hiện.

"Lui!"

Trình Đại Lôi thấy cung tiễn không uy hiếp được người này, liền hạ lệnh thủ hạ tạm lui ra sau. Hắn cầm kiếm đứng trước đội ngũ, ánh mắt chăm chú nhìn lão ni bạch y.

Lão ni bạch y cũng dừng bước lại, vừa rồi đánh lui mưa tên, hiển nhiên cũng không khiến bà thoải mái.

"Đại đương gia cẩn thận, người này rất nguy hiểm." Từ Thần Cơ đứng sau lưng Trình Đại Lôi nhỏ giọng nói.

Chung Vĩ Hổ cùng Bách Lý Thắng trốn ở sau lưng đám đông, vừa rồi họ nhìn thấy võ công tuyệt đỉnh cuả Trình Đại Lôi, đồng thời cũng nhìn thấy khả năng phản xạ tổ chức tuyệt vời của Cáp Mô Thành.

Nhưng vẫn không có bất kỳ mối đe dọa nào đối với lão ni bạch y kia. Đơn thương độc mã, một mình xông vào Cáp Mô Thành tìm Trình Đại Lôi, bà ta…không sợ chết sao.

Trình Đại Lôi cầm kiếm đứng đó, ánh mắt nhìn chằm chằm lão ni bạch y, nói: "Báo tên đi, chúng ta hình như không biết, chẳng lẽ là người nào phái ngươi tới giết ta?"

Lão ni bạch y nói: "Tặc nhân, trả lại mạng của đồ nhi ta.”

"Đồ nhi?"

Trình Đại Lôi dừng lại, đại khái đã đoán ra thân phận của ni cô này, nguyên lai là sư phụ của Nhiếp Ẩn Nương. Đây đúng là đánh từ nhỏ tới già, não của Nhiếp Ảnh Nương vốn không được bình thường, cho nên sư phụ của nàng ta cũng là một người không hiểu chuyện.

"Thật có lỗi, đồ đệ của ngươi đã đi đến Quỷ Môn Quan, nếu như ngươi muốn mạng của nàng, cũng chỉ có thể đi Hoàng Tuyền hỏi Diêm Vương gia."

Lão ni bạch y đáy mắt sát cơ phun trào, nói: "Tặc nhân, ta đưa ngươi xuống hoàng tuyền."

Đô, thu đến nhiệm vụ, giết chết lão ni bạch y.

Chính lúc này, Trình Đại Lôi nhận được lời nhắc nhở của hệ thống. Trình Đại Lôi có chút im lặng, bất quá, Cáp Mô Thành càng lớn mạnh, tự nhiên sẽ có càng ngày càng nhiều người muốn giết mình, mấy loại chuyện ám sát này cũng sẽ tầng tầng lớp lớp, Trình Đại Lôi phải học được cách làm quen

"Mời." Trình Đại Lôi nâng kiếm.

"Mời."