Chương 725: Công Chúa Chết

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 725: Công Chúa Chết

Người đọc sách nói tới nói lui, chẳng qua là mấy chuyện tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ mà thôi.

Phu Tử hình như chưa từng thành hôn, cũng không ra làm quan viên, tuy nhiên ông ta thường thường làm ra bộ dáng lấy thiên hạ làm nhiệm vụ của mình, mà trên thực tế, mấy chuyện này đều không có quá nhiều quan hệ với ông ta. Điều duy nhất nhất ông ta có thể làm chính là tự thân tu luyện.

Thành thật mà nói, ông ta đã làm khá tốt công việc đó. Ăn ba bữa một ngày, đi ngủ đúng giờ, thiền vào buổi sáng và buổi tối, ngồi thiền và suy nghĩ về cuộc sống của chính mình, hay chuyện phiếm của người khác.

Hôm nay coi như thư viện phát sinh đại sự như vậy, cũng không thể xáo trộn thời gian làm việc và nghỉ ngơi của ông ta. Sau khi đợi tiểu đồng hầu hạ rửa chân, thì một mình đi lên lầu hai.

Nơi Phu Tử sống có tên là Tam Tỉnh Lâu, nghĩa là một ngày ba lần coi trọng thân thể. Ông ta bước từng bước, chậm rãi đi lên lầu, thắp một nén hương thơm. Trước khi đi ngủ mỗi tối, ông ta sẽ thường ngồi thiền trong phòng và nghĩ về những việc mình đã làm trong ngày.

Hôm nay ta còn học hành không, có làm chuyện xấu không, có động tà niệm hay không.

Suy nghĩ tới suy nghĩ lui, chờ đem tất cả mọi chuyện đều nghĩ thông suốt, mới bằng lòng thiếp đi.

Đông... Đông... Đông

Phu Tử đang ngồi thiện thì đột nhiên nghe phía bên ngoài truyền đến âm thanh gõ cửa sổ. Ông ta lập tức mở to mắt, hai mắt luôn luôn đục ngầu, ngay lúc này trở nên thanh tịnh và sắc bén.

Đông... Đông... Đông

Một tiếng liên tiếp một tiếng, không nhanh không chậm, không nhanh không chậm.

Phu Tử nắm chặt đao, một thanh đao cắt giấy, thân thể hướng về sau, dựa vào trên bàn, nhìn chằm chằm cửa sổ.

Đông... Đông... Đông

Phu Tử nắm lấy quân cờ bên trong hộp cờ, phất tay phát ra, quân cờ xuyên thấu giấy cửa sổ, tiếng vang bên ngoài rốt cục mới đình chỉ.

Sưu.

Bên tai bỗng nhiên vang lên tiếng xé gió, Phu Tử ném ra bảy quân cờ, bây giờ đã được trả lại nguyên vẹn. Phu Tử xuất thủ như điện, tay nhanh như quỷ ảnh, đem bảy quân cờ đều tiếp ở lòng bàn tay.

Song phương ngăn cách cửa sổ trầm mặc, Phu Tử ước lượng quân cờ trong tay, trong lòng giật mình, phía trên đều có vết rách nhẹ. Cái này dĩ nhiên không phải Phu Tử tạo thành, mà là người thần bí bên ngoài kia dùng ngón tay bóp nứt. Như thế, lực tay có thể xưng khủng bố.

Người tới tột cùng là ai...

Phu Tử tâm như điện chuyển, đối phương còn chưa lộ diện, khiến ông ta cảm thấy nguy hiểm. Mà loại nguy hiể này, đối với Phu Tử mà nói, cũng thật lâu chưa có trải nghiệm qua.

Ánh mắt của ông ta nhìn sang, trên cửa sổ xuất hiện bảy vết nứt, mà bên trong một vết nứt, còn có một con mặt đang nhìn chằm chằm.

Lúc Phu Tử chăm chú nhìn đối phương thì đối phương cũng đang nhìn chăm chú ông ta.

"Đã đến, làm sao không hiện thân gặp mặt, giả thần giả quỷ, đến đây là vì lý do gì?" Phu Tử mở miệng.

Kẹt kẹt.

Nương theo âm thanh, cửa sổ bị đẩy ra, một bóng người tiến vào gian phòng, đứng ở trước mặt Phu Tử.

Đối phương một thân hắc bào, tóc tai bù xù, khuôn mặt gầy gò tiều tụy, giống như một bộ xương đắp da người, nhưng ánh mắt lại rất sắc bén.

Đối phương không phải người không phải quỷ, bán yêu Bán Ma, nhưng Phu Tử lại lập tức nhận ra danh tính của người bên kia.

"Đã lâu không gặp." Phu Tử thở dài, đao cắt giấy trong tay cũng không có buông xuống: "Không nghĩ tới ngươi còn sống."

"Ngươi không phải cũng chưa có chết à." Mạnh Huyền Thanh nói: "Nhìn qua ngươi sống còn tốt hơn ta, nhưng trước có thể bỏ đao xuống, lão bằng hữu, ngươi không chuẩn bị chiêu đãi thật tốt thì liền thôi, một mực giơ đao là muốn tính toán chuyện gì.”

"Nhiều năm như vậy không thấy, ta cho là ngươi đã chết." Phu Tử đặt thanh đao trên bàn, nhưng vẫn để ở vị trí khẽ vươn tay liền có thể nắm tới: "Vô sự bất đăng tam bảo điện (không có việc gì thì không đến gõ cửa), lần này tới là vì sự tình gì."

"Công chúa chết."

"A, nàng chết như thế nào." Phu Tử giật mình, sau đó liền bình tĩnh trở lại: "Đã nhiều năm như vậy, ngươi và ta đều trải qua bộ dáng như vậy, nàng...cũng nên chết."

Mạnh Huyền Thanh theo dõi biểu lộ trên mặt ông ta, nửa ngày cũng thở dài, không nói gì thêm.

Lý gia Hoàng tộc năm đó quét ngang mười chín nước, kết thúc loạn thế, quá trình bên trong, dĩ nhiên tạo rất nhiều đại sát nghiệt, đối với mười chín nước, cũng một mực đuổi tận giết tuyệt. Tâm phục quốc của những người vong quốc khó mà diệt được, do đó, cộng đồng liên hợp lại với nhau, tạo thành liên minh mười chín nước phản Võ. Trong thời gian đó, hành động ám sát Đế Quốc Hoàng tộc nhiều vô kể, dĩ nhiên tạo ra rất nhiều áp lực cho bên đế quốc.

Mà cái gọi là liên minh phản Võ, kỳ thực nội bộ cũng không đoàn kết. Mỗi người đều có những lợi ích và yêu cầu riêng, thường có tâm lý giết người phóng hỏa thì ngươi đi, cho nên cuối cùng sụp đổ cũng là chuyện tự nhiên.

Mạnh Phu Tử chính là vương tử của Lỗ Quốc năm xưa, với sự giúp đỡ của liên minh mười chín nước, ông đã thành lập ra thư viện và bồi dưỡng nhân tài cho liên minh phục quốc. Chỉ chờ đến ngày sau thời cơ đến, liền vung cánh tay hô lên, khởi nghĩa đứng dậy.

Tất nhiên, thời gian trôi qua quá lâu. Hầu như tất cả những người thực hiện kế hoạch hồi đó đều chết. Thế hệ trẻ của liên minh phục quốc, thực sự lâm vào tình cảnh không có người kế thừa. Ngay cả những người như Mạnh Phu Tử cũng dần quên đi mục đích thành lập thư viện. Ở tuổi này, tất cả những gì ông muốn là dạy thêm một vài học sinh, còn việc quyết định khi nào sẽ chết không phụ thuộc vào ông.

...

Hành động tối này đối với Yến Bất Quy mà nói, trước mắt coi như thuận lợi. Chỉ cần đem vị Hoa Thần Y này mang theo, trị thương cho Hắc Trinh, thì mọi thứ liền trở lại đúng quỹ đạo vốn có,

Nhưng sự tình không có khả năng phát triển theo hướng suy nghĩ của hắn, sau cùng hắn vẫn là bị người phát hiện.

Phát hiện hắn là Mã Mãnh. Bụng của Mã Mãnh không thoải mái, ban đêm đi ra tiểu đêm, liền thấy một bóng người lén lén lút lút, bộ dạng khả nghi.

"Là ai." Gã đứng tại chỗ hô lên.

Yến Bất Quy giật mình, dù sao cũng là có tật giật mình, hắn nào dám trì hoãn, tăng tốc cước bộ bỏ chạy xuống núi.