Chương 726: Hắn Ở Trong Thư Viện Của Ngươi
Nếu không chạy, Mã Mãnh còn chưa hẳn dám xác nhận. Nhưng đối phương trốn như thế, lập tức liền khiến Mã Mãnh phát giác ra được không đúng.
"Người đâu, có tặc tới."
Mã Mãnh đứng thẳng người, nhảy lên mấy trượng, theo sát Yến Bất Quy. Vị võ sư này tuy đã lớn tuổi nhưng công phu khinh công vẫn không có nữa điểm suy yến.
Yến Bất Quy dù sao cũng cõng theo một người, Hoa Chính Tắc trời sinh mập hơn, cho nên tốc độ tự nhiên cũng bị kéo xuống. Khi đến lưng chừng núi, hắn liền bị Mã Mãnh bắt kịp.
“Tặc nhân từ đâu đến, còn không mau đưa tay chịu trói, cẩn thận đại đạo của Mã gia gia.” Mã Mãnh phô trương thanh thế, lúc đi lại quá gấp gáp cho nên không có mang theo đao. Nếu như tay không tấc sắt động thủ với đối phương, thì thật sự có chút nguy hiểm.
Mã Mãnh hô to gọi nhỏ, cũng kinh động người tuần tra ban đêm ở thư viện. Trương Lục một cây đại côn khiêng ở đầu vai, ngăn chặn đường đi của Yến Bất Quy.
"À, hảo tiểu tử, lại là ngươi, hôm nay Lục gia gia sẽ giáo huấn ngươi thật tốt."
Tống Hàn Chi cầm trong tay một thanh Thanh Phong Kiếm, nhảy lên mấy trượng, dọc theo đường núi gập ghềnh mà đến.
"Tốt tặc, ngươi chính là tên trộm sách kia."
Yến Bất Quy không lộ diện thì thôi, vừa lộ diện một cái liền bị ba đại cao thủ vây quanh. Ba người này, bất kỳ người nào, công phu đều không kém gì hắn.
Trình Đại Lôi ẩn mình ở một nơi gần đó, vô thức nhếch miệng: Tại sao mọi chuyện lại diễn ra như thế này, sự cảnh giác của thư viện cũng quá cao đi.
Hắn suy nghĩ chính mình có nên âm thầm giúp Yến Bất Quy một tay hay không, nhưng đối mặt với ba đại cao thủ, Trình Đại Lôi xác thực cũng là hữu tâm vô lực.
……..
"Công chúa chết như thế nào?"
Phu Tử chậm rãi mở miệng, cuối cùng vẫn là hỏi ra.
"Bị người giết chết." Mạnh Huyền Thanh nói.
"Cái gì." Phu Tử giật mình, đè nén cảm xúc trong mắt, nói: "Ai, thôi, người sống một đời, cây cỏ sống một mùa, đến sau cùng chung quy vẫn phải chết. Công chúa tính cách kiên cường, gây rất nhiều thù hằn, chết trong tay kẻ thù, cũng không tính là gì chuyện hiếm lạ."
Mạnh Huyền Thanh nhấp hớp trà, nhìn Phu Tử rồi lại nói: "Sao ngươi không uống trà, hay là để ta rót cho ngươi một ly?”
"Đa tạ, ta không khát." Phu Tử trong miệng nói đến bình tĩnh, nhưng trong lòng nghĩ rõ ràng: Ngồi trước một độc sư như người, ta nào dám uống trà, người nào không biết, thủ đoạn hạ độc thần không biết quỷ không hay của ngươi.
Ông ta lặng lẽ một lát, nói: "Công chúa chết rất thống khổ sao?"
"Ta cũng không rõ ràng." Mạnh Huyền Thanh nhấp một miếng trà: “Dù sao nàng ta cũng bị thiêu sống trong biển lửa, trước khi chết cuống họng đều hảm ách, sau cùng vạn tiễn trúng tim. Về phần có đau hay không, ta thật sự không biết, nhưng ngươi có thể xuống cửu tuyền hỏi công chúa điện hạ."
Phu Tử mí mắt nhảy lên kịch liệt, cưỡng chế lửa trong lòng, thật lâu mới khôi phục lại bình tĩnh.
“Vậy di cốt của công chúa, có được an táng thỏa đáng không?”
“Làm gì còn cái gọi là di cốt.” Mạnh Huyền Thanh nói: "Một mồi lửa đốt thành tro, vừa rồi ta không phải đã nói với ngươi à, công chúa bị vạn tiễn xuyên tâm, cuối cùng mấy đoạn đầu mũi tên bị thiêu cháy trong cơ thể.”
Nói xong, Mạnh Huyền Thanh đem chén trà rót đầy, ánh mắt nhìn chằm chằm Phu Tử.
Khuôn mặt Phu Tử chuyển từ trắng thành xanh, từ xanh biến đỏ, gương mặt hơi nhảy lên.
Đông.
Tay của ông ta vỗ mạnh trên bàn, đứng tại chỗ quát lớn: "Công chúa Thiên Kim Chi Khu (Cực kỳ quý giá, dùng để tôn xưng nữ nhân), coi như chết, cũng không nên chết như vậy. Quả nhiên là tức chết ta. Tức chết ta."
Mạnh Huyền Thanh nhấp hớp trà, mắt nhìn tâm, tâm xem miệng, ngậm miệng không nói.
Phu Tử lúc tuổi còn trẻ còn có ngoại hiệu, gọi là thư sinh mặt đỏ. Miệng đầy chữ nhân nghĩa đạo đức, nhưng bụng thì nghĩ tới chuyện giết người phóng hỏa. Động một tí là cầm đao chém giết, một lời không hợp liền diệt cả nhà người ta. Chẳng qua bây giờ tuổi lớn, tu thân dưỡng tính, bề ngoài nhìn qua mặt mũi hiền lành rất nhiều.
Đương nhiên, cũng chỉ là bề ngoài nhìn qua. Cái gọi là giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, thực chất bên trong thì không có mấy thay đổi.
Ông ta là vương tử của Lỗ Quốc, lão ni bạch y là công chúa của Tây Thục, lúc vẫn còn là công chúa, vương tử, hai người đã trải qua một đoạn sầu triền miên yêu say đắm. Chỉ là tính cách của hai người đều thuộc về hệ hỏa, tuy được coi là tình nhân, thê thiếp nhưng khi hòa hợp lại xảy ra nhiều tranh chấp hơn. Vì vậy, vấn đề không thể giải quyết. Phu Tử chưa từng thành thân, không hẳn là không có lý do này nọ.
Mà hoàn toàn chính xác, trong nhóm người này, Mạnh Huyền Thanh xem như có tính khí tương đối tốt.
"Là ai giết công chúa?" Phu Tử nghiến răng nghiến lợi, hai mắt phun lửa, cỗ sức lực của thư sinh mặt đỏ lại bắt đầu xuất ra.
"Ai, nhân sinh một đời, cây cỏ sống một mùa, ai còn không có chết. Ngươi... Phải nghĩ thoáng chút a." Mạnh Huyền Thanh đến nâng chung trà lên.
Ba.
Chén trà trong tay Mạnh Huyền Thanh bị Phu Tử giật cho vỡ nát, trong miệng mắng: "Ta cùng tặc nhân kia, một ngày đại thù, tam giang tứ hải, thề không giết hắn, báo thù cho công chúa, ta quyết không làm người
"Ngươi người này, tính khí quá nóng nảy." Mạnh Huyền Thanh nói: "Người kia không đơn giản như vậy, bản sự cũng không kém."
"Ha ha ha." Phu Tử ngửa mặt lên trời cười dài: "Ta đặt chân đếnVạn Quyển Sơn ở Đông Hải, đệ tử khắp thiên hạ, trong núi lại cao thủ như mây, sợ qua người nào đến, nhanh nhanh nhanh, ngươi nói với ta, đến tột cùng là người nào giết công chúa."
"Ngươi thật sự muốn biết?"
"Thật sự."
"Tốt tốt tốt, ta liền nói cho ngươi nghe, tặc nhân giết công chúa, chính là chủ nhân của Cầm Xuyên, trên giang hồ tiếng xấu khắp nới, Cáp Mô Đại Vương Trình Đại Lôi."
"A, là hắn." Phu Tử giật mình, ngồi trở lại trên ghế.
"Thế nào, ngươi không dám, nhấc lên tên của hắn, liền sợ mất mật?"
Phu Tử lạnh hừ một tiếng: "Ta chính là muốn giết hắn, chỉ bất quá Tây Bắc cùng Đông Hải cách nhau quá xa. Tuy có tin tức nói hắn đã tới Đông Hải, nhưng Đông Hải to lớn, muốn tìm được hắn sợ là không dễ dàng."
"Cái này ngươi không cần lo lắng, muốn tìm tới hắn dễ như trở bàn tay."
"Cái gì, ngươi biết hắn ở nơi nào?"
"Đương nhiên." Mạnh Huyền Thanh cười lạnh nói: "Người này không ở chân trời, gần ngay trước mắt, giờ này khắc này, hắn đã ở ngay thư viện của ngươi."
Phu Tử khẽ giật mình, lắp bắp nói: "Hắn là..."