Chương 727: Giết người Nha!!

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 727: Giết người Nha!!

Yến Bất Quy bị ba đại cao thủ bao vây, tuy hắn không có năng lực như Trình Đại Lôi, nhưng người trong nghề vừa ra tay, liền biết rõ có được hay không. Ba người vừa xuất hiện, liền chặn đứng đường thoát thân của hắn, người người bày ra tư thái phòng ngự, đứng ở nơi đó không có chút sơ hở nào.

Ách...

Yến Bất Quy thán một tiếng, trên mặt cũng không biến hóa quá nhiều. Hắn nắm chặt chuôi kiếm, rút ra bội kiếm che ở trước người.

"Người nào đi tìm cái chết?"

"Tiểu Tặc, lần trước ngươi ta không thể phân ra thắng bại, lần này cùng ta đánh một trận vui vẻ nào.”

Trương Lục cũng có tình tính nóng nảy y như vậy, mang theo đại côn xông lên. Hai người đánh nhau, đánh cho khó phân thắng bại. Trương Lục cầm cây gài cửa, đánh về phía eo, bắp chân, bả vai, đầu của Yến Bất Quy. Gậy gỗ giống như đầu giao long, khí thế hung hung, uy lực thật sự không thể khinh thường.

Yến Bất Quy quay lại đây cũng nghĩ tới khả năng phải bỏ mạng, trọng kiếm thiên về tấn công, đồng thời không quên phòng thủ, một thanh trọng kiếm nặng năm mươi mốt cân, nhưng tốc độ lại không có nửa điểm bị kéo chậm. Hai người tất cả đều là lấy nhanh đánh nhanh, cường công đối với cường công.

Quả nhiên là kỳ phùng địch thủ, tương ngộ lương tài, hai bên đều không có ai chiếm được tiện nghi. Cùng lúc đó, Tống Hàn Chi và Mã Mãnh, trong lúc nhất thời lại không hề có cơ hội nhúng tay vào.

Tống Hàn Chi là tìm không thấy cơ hội nhúng tay. Mã Mãnh lại là không có cách nào nhúng tay. Gã là đi tiểu đêm vô tình đuổi đến đây, mà đi tiểu đêm cũng không cần mang theo đao. Bây giờ tay không tấc sắt, hắn cũng không dám đi đón trọng kiếm của Yến Bất Quy.

Tống Hàn Chi thấy hai người trong lúc chiến đấu nhất thời phân không ra thắng bại, sau đó cũng không nóng nảy tiến lên trợ chiến, Trong miệng hô quát liên tục, chính là muốn báo động cho chúng đệ tử trong thư viện.

Chờ người đến đông đủ, bố trí xong kiếm trận 72 kiếm của thư viện, cho dù Yến Bất Quy là Đại La Kim Tiên, cũng phải ở lại nơi đây.

Yến Bất Quy cũng hiểu điểm này, hắn giờ phút này đã không dám có bất kỳ khinh thương hạch tâm của thư viện. Nếu như bây giờ không đi nữa, chờ cao thủ thư viện đến, mình muốn đi cũng không thể đi.

Không thể phá vòng vây từ chỗ của Trương Lục, Yến Bất Quy quan sát một vòng, rồi dừng lại ở chỗ Mã Mãnh.

Mã Mãnh đứng ở nơi đó quá kỳ quái, da mặt run run, hai chân gấp ép chặt lấy, tựa hồ đang nhẫn nại cái gì.

Trên nhìn dưới nhìn, trái xem phải xem, bất luận nhìn thế nào, gã cũng chính là sơ hở của vòng vây này.

Yến Bất Quy hét lớn một tiếng, cường công bức lui Trương Lục, giơ kiếm công hướng Tống Hàn Chi. Đây cũng là hư chiêu, dẫn dụ Tống Hàn Chi cùng Trương Lục phòng thủ, sau đó thân thể của hắn đột nhiên chuyển hướng, một kiếm bổ về phía Mã Mãnh.

Mã Mãnh này xem như là ngay trong thời điểm mấu chốt, thật vừa đúng lúc, Yến Bất Quy đem trọng điểm phá vở vòng vây đặt lên người gã. Nếu như là ngày thường, Mã Mãnh cũng không sợ Yến Bất Quy, nhưng sự tình hôm nay đối với gã mà nói, thật sự có chút bất lợi.

Cũng là người đến tuyệt cảnh, bức ra tiềm lực, hai tay của gã hợp lại, cứ thế mà tiếp được trọng kiếm của Yến Bất Quy.

"Tặc nhân, đáng chết.”

Binh giáo Mã Mãnh thường dùng là một thanh Trảm Mã Đao, nặng bảy mươi hai cân, gã cũng không có đặc điểm gì, chỉ có khí lực đặc biệt mạnh.

Giờ phút này người đến tuyệt cảnh, lại dùng tư thế khó mà tưởng được, tiếp được chuôi trọng kiếm này. Hai tay dùng lực, muốn đem trọng kiếm cướp đi, chỉ cần trong tay có binh giáo, gã cũng không phải hạng người để người ta mặc sức chém giết.

Mà khí lực của Yến Bất Quy cũng là đặc biệt lớn, nếu như song phương so sánh sức mạnh, đến tột cùng ai thắng ai thua, xác thực còn khó nói.

Nhưng hôm nay, Yến Bất Quy không có tâm trạng so sánh sức mạnh với Mã Mãnh, hắn không có thời gian này. Tay hắn cầm kiếm chuôi, thân kiếm đẩy về phía trước, Mã Mãnh thình lình nhìn thấy chiêu này của hắn, cũng may gã phản ứng nhanh, xuất ra công phu Thiết Bản Kiều, cứ thế mà tránh đi một kiếm này, lăn một vòng trên mặt đất, tuy tư thế có chú chật vật nhưng ít ra giữ được mạng sống.

Tống Hàn Chi cùng Trương Lục đã nhìn ra Yến Bất Quy muốn chạy trốn, lập tức vây quanh. Nhất là Trương Lục, Yến Bất Quy lần trước trốn thoát ngay dưới côn của ông ta, cho nên lần này tuyệt đối không thể lại để hắn chạy thoát, nếu không, mặt mũi của Trương Lúc biết để ở nơi nào.

Một kiếm, một côn hướng về phía áo may ô của Yến Bất Quy, tất cả đều rất hung dữ, phàm là có bất kỳ một chiêu nào đánh trúng Yến Bất Quy, thì tính mạng của hắn liền phải ở lại chỗ này.

Sức người có hạn, Yến Bất Quy có thể đánh lâu như trong vòng vây của ba cao thủ coi nhủ bản lĩnh đã không tệ. Đối với hai chiêu đang hướng đến sau lưng, bản thân lại không có lực đề phòng, một thân mồ hôi lạnh liền toát ra ướt đẫm quần áo.

Chẳng lẽ tính mạng của mình thật sự phải bỏ lại chỗ này sao, đại trượng phu có chết hay không cũng không sợ. Nhưng chính mình chết ở chỗ này, không mang Hoa Chính Tắc trở về, vậy ai đi cứu Hắc Trinh đây.

Hoa Chính Tắc lúc này cũng vừa tỉnh dậy, liền thấy một cây đại bổng cùng với một thanh kiếm chuẩn bị đánh về phía mình. Hắn vừa rồi hôn mê cho nên không biết chuyện gì đang xảy ra, hiện tại thấy vậy liền vô thức kinh hô một tiếng.

"Làm gì nha, giết người rồi."

Thanh âm này khiến Tống Hàn Chi thoáng giật mình, vừa rồi đánh gấp, cho nên xem nhé trên thân Yến Bất Quy còn mang theo một người. Giờ phút này hai người mới thấy rõ, người hắn ta cõng trên lưng là ai.

"Hoa Thần Y, tại sao là ngươi!" Tống Hàn Chi thu hồi kiếm.

Trương Lục lại chẳng cần biết ngươi là ai, treo lên tính tình, dứt khoát muốn giết giết cả hai.

"Lục gia, không thể." Tống Hàn Chi dùng kiếm ngăn lại Trương Lục.

Lúc này chính là cơ hội của Yến Bất Quy, giờ phút này khoảng cách song phương quá gần, xuất kiếm đã tới không kịp. Thân thể hắn dùng tư thế Man Ngưu lao qua người Tống Hàn Chi, nhào về phía Trương Lục.

Đây là phương pháp đấu vật của thảo nguyên, vô luận Tống Hàn Chi hay là Trương Lục, đều không có kinh nghiệm trên phương diện này. Trương Lục ở trên biển hoành hành không sợ, kỹ năng bơi là không cần hoài nghi, lúc trước bị trói chặt tay chân, còn có thể lặn trong nước suốt ba mươi dặm, năng lực không phải bàn cãi. Nhưng nếu bàn về công phu trên cạn, lại không thể bằng Yến Bất Quy, người am hiểu phương pháp đấu vật.

Ngay cú bổ nhào này, Yến Bất Quy thành công tạo ra lỗ hổng. Lúc này, đệ tự trong thư viện đã nhanh đến, hắn sao có thể ở lại chỗ này, hắn lập túc nhảy xuống núi với tốc độ cực nhanh, di chuyển một hồi, bóng lưng liền biến mất trong màn đêm.

Trình Đại Lôi nhãn tình sáng lên, Yến Bất Quy coi như có bản lĩnh. Hắn cũng không trì hoãn, thân thể nhẹ nhàng vọt lên, nhìn về hướng Yến Bất Quy rời đi, lập tức bám sát sau lưng đối phương.