Chương 745: Biển Lớ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 745: Biển Lớ

Sở Vân Sinh quay đầu nhìn về nơi đó, lửa trên đỉnh núi vẫn đang cháy, y vội vàng đi về phía trước, một khắc cũng không dám ở lại.

Nếu như chuyện này bị lan truyền đi, để người trong thiên hạ biết mình là người phóng hỏa đốt lâu. Vậy thì, y sẽ đắc tội với toàn bộ học giả trên thiên hạ. Sau đó, vấn đề không phải là có ai muốn giết mình, mà coi như mình chết, thi thể của y cũng sẽ bị moi lên khỏi quan tài và bị chia thành tám khối.

Bản thân y sẽ trở thành tội nhận thiên cổ, danh tiếng đời sau của mình cũng đừng hòng có thể ngóc đầu lên. Đương nhiên, trước mắt y không có hậu nhân.

Đi nhanh, nhất định phải đi nhanh.

Tuy nhiên, bước kế tiếp mình nên đi đường nào. Đám lửa kia thiếu hủy vạn quyển lưu trữ văn thư, cũng đồng thời thổi bùng lên dã tâm bên trong Sở Vân Sinh.

Thiên hạ đại loạn, Chư Hầu Lâm Lập, chính mình chưa hẳn không thể thò một chân vào loạn thế, lưu lại tên tuổi của mình.

18 Lộ Chư Hầu, hai nhà Thiên Tử, bản thân nên tìm nơi nào nương tựa đây?

Không bằng đi Lương Châu tìm Trình Đại Lôi, tuy Trình Đại Lôi không nằm trong danh sách nhị đế mười tám Vương, nhưng thiên hạ ai cũng đều hiểu, hắn là một cổ thể lực không thể bỏ qua. Có lẽ, cuối cùng sẽ ảnh hưởng đến người đứng đầu thiên hạ.

Nhưng hắn rốt cuộc là sơn tặc, người người muốn đánh, người người muốn giết, huống hồ Lương Châu cùng Đông Hải cách nhau quá xa. Chính mình khập khễnh lừa gạt đến Lương Châu, còn không biết muốn chờ tới khi nào.

Tuy nhiên, nghĩ về những điều này bây giờ là thừa, hiện tại cổng Lang Gia thành vẫn bị phong tỏa, không ai có thể ra ngoài. Việc y phải làm là tìm nơi chịu đựng một thời gian, sau khi kết thúc cuộc phong ba này rồi thì y mới suy nghĩ lại và lựa chọn một chủ công trong số các chư hầu kia.

Y đối với Lang Gia thành vẫn rất quen thuộc, dù sao y đã sống ở đây quá lâu, có quá nhiều xó xỉnh có thể ấn náu.

Khi y khập khiễng đi qua đường, tìm kiếm chỗ ẩn thân. Cũng không có chú ý tới, bên trong một gian Dược Phô bên đường, truyền đến mùi máu tươi nhàn nhạt.

Những sự kiện trong đêm nay đã làm hắn phấn khích, nhưng thành thật mà nói, nó cũng khiến hắn ta kinh hãi.

Dược Phô này được gọi là Hạnh Lâm đường, bề ngoài nhìn qua thường thường không có gì lạ, mà cái tên Hạnh Lâm đường cũng không tính là đặc biệt. Gần như mỗi một thành trì, đều có một gian Dược Phô cùng tên Hạnh Lâm đường.

Nhưng tối nay, tình huống bên trong Dược Phô lại có chút đặc biệt.

Trên dưới 13 người ở gian Dược Phô, bao quát một con chó được nuôi đê giữ cửa nhà, lúc này đều ngã trong vũng máu.

Yến Bất Quy nhìn như không thấy, giơ ngọn nến kiểm tra thảo dược bên trong tủ thuốc. Hắn đi qua, máu lại tí tách chảy xuống. Vết thương trên người hắn ta chính xác đã rất nặng, trên người hắn có rất nhiều vết thương lớn nhỏ, kéo cơ thể bị thương đến đây đã là một việc vô cùng khó khăn.

Những người sinh sống trên thảo nguyên, đấu với trời, đấu với người, đấu với khí hậu ác liệt và thú hoang hung bạo. Cho nên đối với những vết thương như thế này, hắn không phải là chưa từng trải qua. Hoặc nhiều hoặc ít, hắn vẫn có chút kiến thực về phương diện thảo dược.

Thuốc dùng để thoa bên ngoài, băng bó vết thương trên người và cầm máu là những việ đầu tiên. Sau đó, hắn kéo lấy thân thể, đi vào trong sân.

Bảy tám cỗ thi thể ngã trên mặt đất, máu chảy một mảnh, bất quá, Yến Bất Quy đã thu thập một nơi sạch sẽ, đặt thi thể của Hắc Trinh ở chỗ đó.

Sau khi hắn ọc ọc ực một hớp rượu, hầu kết khẽ động, ánh mắt rơi vào khuôn mặt của Hắc Trinh.

Trong lòng thật sự có rất nhiều lời muốn nói, nhưng cho tới bây giờ hắn vẫn là mọt người trầm mặc ít nói, không quá biết nói chuyện. Hôm nay, cho dù đối mặt với một người đã chết, hắn cũng không thể nói ra bất cứ câu gì. Chỉ lặng lẽ uống từng vò rượu, chờ vết thương trên người kết vảy, sau đó mới có thể đi giết thêm nhiều người.

Thời gian ba ngày bất quá chỉ là một cái búng tay, chiều hôm nay, Trình Đại Lôi xuất hiện ở bến tàu.

Trình Đại Lôi đã mua một chiếc thuyền nhỏ, hiện tại chính là lúc thủy triều xuong, thuyền trôi trên biển cũng không mất quá nhiều sức, hơn nữa nước biển cũng có thể đưa Trình Đại Lôi đến mục đích muốn đến.

"Đại đương gia, ta cùng đi với ngài?" Lưu Phát Tài cầm đao đứng sau lưng Trình Đại Lôi.

Ba ngày, thương thế của gã cũng chưa hoàn toàn khỏi hẳn, nhưng đã khôi phục năng lực hành động.

Trình Đại Lôi nhìn gã rồi lắc đầu: "Các ngươi chờ ta đến ngày mai, ngày mai mặt trời mọc mà ta vẫn chưa trở về, các ngươi liền nghĩ biện pháp đi Lương Châu."

Ánh mắt Trình Đại Lôi rơi trên thân của hai người, Hoa Chính Tắc thì hắn có thể tin được, dù sao y cũng là người có nguyên tắc, biết giữ chữ tín, nói là làm. Còn đối với Lưu Phát Tài…thực ra, hắn không quá tin tưởng gã.

"Đại đương gia cứ yên tâm.” Lưu Phát Tài nắm bả vai Hoa Chính Tắc: “Hắn không đi, ta liền lấy đao áp tải hắn đi.”

Trình Đại Lôi bĩu môi.

"Đại đương gia nhất định phải bình an trở về." Lưu Phát Tài ân cần nói.

Hắn đã giao thủ với Phu tử, cũng thử kiếm trận của thư viện. Nói thực ra, tất cả đều khó giải quyết, đêm hôm ấy, nếu như không có một trận đại hỏa bất chợt đến kia thì Trình Đại Lôi khó có thể sống sót mà rời khỏi thư viện.

Lại nói trên Bạch Sa Đảo, chính là thiên quân vạn mã, thiên la địa võng, so với tinh hình đêm trước đó còn khốc liệt hơn.

Nhưng Trình Đại Lôi không tìm được lý do để rời đi, chuyện trên giang hồ, họa không lụy tới nhà, thư viện vậy mà dám động thủ với hai nữ nhân. Mỗi khi nghĩ đến chuyện này, Trình Đại Lôi cứ nghiến răng nghiến lợi muốn chửi má nó.

Hiện tại cũng không có nhiều thời gian, thủy triều đã bắt đầu lui, Trình Đại Lôi khiên thuyền gỗ, đứng ở boong tàu, thuận thủy triều, đi về hướng biển rộng mênh mông.

Lưu Phát Tài nhìn bóng lưng xa xa của hắn, chợt nhớ tới cái gì, dắt cuống họng kêu to: "Đại đương gia, Đại đương gia..."

"Ngươi làm gì, xa như vậy, gió biển lại lớn, hắn đã nghe không được?" Hoa Chính Tắc buồn bực hỏi: "Ngươi muốn nói cái gì?"

"Ai..." Lưu Phát Tài thở dài: "Ta tính hỏi Đại đương gia có di ngôn gì muốn để lại không, chuyến này cao thủ nhiều như mây, khó có thể trở về.”

"..." Hoa Chính Tắc.

Cùng lúc đó, ở một nơi cập bờ khác tại Lang Gia thành, một chiếc thuyền nhỏ cũng đang xông về hướng biển lớn.

Yến Bất Quy chống đỡ lấy trọng kiếm đứng ở mũi thuyền, gió biển thổi tung hắc bào, hắn thờ ơ, ánh mắt nhìn phía trước, ánh mắt vô cùng kiên định.

Có vẻ, nơi đến lần này của hắn cũng giống với Trình Đại Lôi.