Chương 746: Lao Về Phía Hổ
Nhìn từ trên cao, Bạch Sa Đảo giống như một chiếc lá rụng trôi một mình giữa đại dương bao la. Nói nơi đây là một họn đảo thì chẳng thà nói nó là biển thì thích hợp hơn. Đôi khi sóng quá mạnh khiến toàn bộ hòn đảo bị nhấn chìm. Các đệ tử của học viện đang tu khổ hạnh trên đó phải xuống thuyền để rời bờ.
Thư viện vẫn có một số đệ tử không sợ chết, tuyên bố muốn đấu với trời, đấu cùng sóng gió, đấu với biển lớn dao động, để bày ra chính khí hạo nhiên của người đọc sách.
Kết quả…Việc trục vớt thi thể của bọn hắn luôn là một chuyện rất phiền phức.
Hôm nay, trên đảo có rất nhiều người, cao thủ ở Đông Hải, đệ tử tinh anh do thư viện bồi dưỡng, còn có cả Phu Tử.
“Đối phó với một tên học Trình, nhưng lại này tình cảnh lớn như vậy, còn đem một nữ nhân trói lại, chuyện này thật sự khó mà nói.”
“Đấu với tên ác tặc như Trình Đại Lôi thì cần gì quy củ trên giang hồ, chúng ta nhất định khônng từ bất cứ thủ đoạn nào.”
Mạnh Huyền Thanh đứng ở chỗ cao nhất trên Bạch Sa Đảo, đứng ở nơi này có thể nhìn bao quát mọi thứ trên đảo, đón gió thổi ngược lại, ông ta bỗng cảm thấy mình giống như vị cao thủ ngoại thế.
Phía sau Mạnh Huyền Thanh là một cái lồng gỗ, trong lồng có hai người, đương nhiên là Lý Mạc Sầu cùng Lý Uyển Nhi, ngàn dặm đuổi tới Đông Hải này.
Các nàng hiện tại đều rơi vào trạng thái mê man do một loại thảo dược tạo ra, đối với đệ nhất Vu Y Mạnh Huyền Thanh mà nói, đó cũng không phải là chuyện quá khó khăn.
Ông ta đã ở trên đảo này mấy ngày, hoàn toàn chịu trách nhiệm tổ chức trận phục kích Trình Đại Lôi. Đối với đám đệ tử mắt cao hơn đầu ở thư viện, thì đây cũng không phải là một chuyện vui vẻ gì. Do đó, mà mấy ngày này lại không ngừng có người cố ý gây hấn để khiếu chiếu với ông ta. Kết quả…tất cả đều bại trận và không có ngoại lệ.
Cờ vây, kinh học, Kiếm đạo, Chiêm Tinh, bói toán... Đương nhiên cũng bao quát y thuật. Lão già này nhìn không thể biết chính xác bao nhiêu tuổi, nhìn ông ta phảng phất như một lão nhân gió thổi liền ngã, nhưng lại có thể bày ra thực lực nghiền ép đối thủ, khiến cho đệ tử trên dưới thư viện đều phải cúi thấp đầu, tâm phục khẩu phục.
Mạnh Huyền Thanh dần dần tìm ra chút mùi vị phong lưu phóng khoáng năm đó, trong lồng ngực cũng thêm mấy phần hào hùng. Bởi vì phần hào hùng này tại, ông ta nhìn qua lại trẻ tuổi một chút.
Hôm nay là ngày đã định, dưới sự tổ chức của Mạnh Huyền Thanh, việc bố trí hòn đảo đã hoàn thành. Chỉ đợi Trình Đại Lôi tự chui đầu vào lưới, sau đó đóng cửa đánh chó.
"Tới."
Không biết là ai hét lên, Mạnh Huyền Thanh đang đứng trên cao nhìn về phía tây, từ xa nhìn thấy một chiếc thuyền nhỏ đang xuôi gió mà đến.
Trên mũi thuyền là Trình Đại Lôi và một con hắc ngưu.
"Tại sao còn muốn cưỡi trâu lên đảo??"
Mạnh Huyền Thanh kỳ quái nhíu mày. Tuổi càng lớn, có một số việc ông ta cũng không hiểu rõ, kỳ thực cũng không quá muốn hiểu rõ, mục đích của ông ta chỉ là giết Trình Đại Lôi.
Giờ này ngày này, trời cao đất rộng, chính là thời tiết tốt nhất đẻ giết người.
Đi thuyền về phía đông, Trình Đại Lôi nhìn thấy Bạch Sa Đảo, cũng nhìn thấy những bóng đen tới tới lui lui trên đảo. Biết rằng có rất nhiều người đang đợi mình, lúc này Trình Đại Lôi mới biết rõ cảm giác, trên núi có hổ, nhưng vẫn hiên ngang đi về phía hổ.
Biết rất nhiều người đang chờ mình, nhưng hắn vẫn tới.
Ngẩng cao đầu.
Hắc Ngưu ngẩng đầu, phát ra một tiếng âm thanh lớn bò....ò.... Còn chưa leo lên hải đảo, Trình Đại Lôi đã gặp được trận đánh đầu tiên.
Đại tặc Trương Lục.
Trương Lục hôm nay không mang côn, mà là dùng búa và thanh chùy đục. Gã vốn là hải tặc, nắm giữ kỹ năng bơi siêu phàm, có thể ngâm mình dưới nước một thời gian dài.
Gã ẩn mình dưới dòng nước biển, dùng công cụ đục xuyên đáy thuyền. Nếu khả năng của Trình Đại Lôi thậm chí không thể vượt qua cửa này của Trương Lục, thì Trương Lục sẽ không ngại giết hắn ngay lập tức. Thời gian còn lại, mọi người có thể tổ chức tiệc lửa trên bãi biển hay gì đó, dù sao thì hôm nay thời tiết rất tốt.
Đáy thuyền bị đâm thủng, nước biển tràn vào, gió không thổi được thuyền, Hắc Ngưu bất an phát ra âm thanh mu mu.
Trình Đại Lôi mặc dù cũng có chút kỹ năng bơi, nhưng cũng không thể đánh đồng với Trương Lục. Hắn tự nhiên cảm thấy được nguy hiểm, nhưng không có quá nhiều động tác, chỉ là đưa tay đặt trên chuôi kiếm, hơi nheo mắt lại.
Như một chiếc cung kéo căng, bất luận cái gì thăm dò tính đụng vào, liền sẽ làm hắn mở cung bắn tiễn.
Mặt nước chập trùng, đàn cá bơi lượn theo mạn thuyền, hết thảy đều như biển lớn, thoạt nhìn không quá kỳ lạ, nhưng nếu nếm cẩn thận, liền sẽ phát hiện nó thâm bất khả trắc, làm cho người khủng bố.
Rầm rầm...
Đáy nước bốc lên bong bóng.
Trình Đại Lôi đột nhiên bạo khởi, như cung kéo căng bắn ra kiếm, thân thể hắn vọt lên, kiếm trên không trung ra khỏi vỏ, khuấy đảo dưới đáy nước.
Một chiêu con khỉ vớt trăng từ trên không trung, Trình Đại Lôi lại trở về thuyền nhỏ, nhìn qua giống như không có cái gì phát sinh, nhưng mũi kiếm của thất phu kiếm, máu đỏ tí tách chảy xuống.
Trương Lục từ trong nước trồi lên, trên mặt gã xuất hiện một vết thương đáng sợ, một đôi hung ác ánh mắt nhìn chằm chằm Trình Đại Lôi.
Trương Lục có thể ngâm mình trong nước rất lâu, nhưng gã cuối cùng không phải cá, đợi quá lâu, cũng cần phải trồi lên mặt nước lấy hơi.
Nhưng không nghĩ tới, cơ hội lóe lên một cái rồi biến mất này, vẫn là bị Trình Đại Lôi bắt được. Sau đó, Trình Đại Lôi gọn gàng cho gã chút giáo huấn.
Trình Đại Lôi nhìn thẳng ánh mắt của gã, lắc lắc bả vai, hất cằm lên, làm ra ánh mắt khiêu khích.
Trương Lục giận không nhịn nổi, nhưng một kiếm hoàn toàn chính xác của Trình Đại Lôi làm gã kiêng kị. Đồng dạng là tặc, có thể êm đẹp sống nhiều năm như vậy, nếu nghĩ là gã không có não, vậy liền mười phần sai.
Gã không đến, Trình Đại Lôi đi qua.
Hắn từ trên thuyền ném ra mấy khối ván gỗ bị chặt nát, thân thể bay lên không trung, đáp xuống ván gỗ chỉ trong nháy mắt, mũi chân tìm một điểm tựa, thân thể lần nữa đi về phía trước, không ngừng tiếp cận Trương Lục.
Trương Lục hoảng hốt, khinh công của Trình Đại Lôi thật xinh đẹp đến cực hạn, khiến cho gã không rét mà run. Gần như không có bất kỳ cân nhắc gì, gã liền mãnh liệt lặn mình vào trong nước.
Thanh kiếm của Trình Đại Lôi lướt qua đầu gã.