Chương 768: Chỉ Là Đám Tiểu Tặc
Trình Đại Lôi đang ngủ ngon lành trong phòng, phía ngoài tiếng la giết kinh động hắn. Hắn bật dậy, nắm lấy thất phu kiếm, lập túc nhảy ra ngoài.
Bên ngoài kêu giết thành một mảnh, sơn tặc Bạch Mã Sơn phần lớn đã bị chế phục. Sơn tặc à, đánh tới đánh lui, hôm nay đã đánh không lại, để đao xuống đầu hàng cũng không có việc gì.
Chỉ có Tiểu Bạch Lang và vài người cầm binh giáo chiến đấu, bọn họ đã bị chen vào trong góc.
"Trương Tam Cân, uổng công ta không xử bạc với ngươi, ngươi lại cấu kết ngoại nhân, bán huynh đệ sơn trại." Tiểu Bạch Lang cắn răng mắng.
"Đại đương gia, ngươi chớ có trách ta, chính là ngươi hại sơn trại.” Trương Tam Cân nói: “Không giết Trình Đại Lôi, sơn trại làm sao sống yên ổn, ta thấy chúng ta vẫn nên theo chân Lưu đại đương gia mới có tiền đồ hơn chút.”
Lúc này, Trình Đại Lôi đã đi ra khỏi phòng, đứng trong sân. Hắn như mèo đen đứng dậy, chui lên nóc nhà, mấy cái lên xuống liền xâm nhập trùng vây, ngăn ở trước người Tiểu Bạch Lang.
Trương Tam Cân cùng Lưu Hắc Hổ đồng thời cắn răng quát lạnh: "Trình Đại Lôi."
"Là ta." Trình Đại Lôi nhún nhún vai, tay nhấn chuôi kiếm: "Người nào đến"
Người có tên cây có bóng, Trình Đại Lôi thật sự có mấy phần nổi tiếng, nhất là bên trong sơn tặc. Cho dù hắn hiện tại chỉ là cầm kiếm không phát, đồng dạng có thể mang đến áp lực thật lớn cho người xung quanh.
Nhìn thấy Trình Đại Lôi, Tiểu Bạch Lang cũng có tự tin hơn, nắm đao cười lạnh nói: "Tốt tặc, ta sợ là ngươi tự mình chuốc lấy cực khổ, đã không muốn sống, vậy cứ chết đ!”
Lưu Hắc Hổ trong lòng âm thầm bồn chồn, không phải nói hắn mắc bệnh nặng à, giờ phút này bộ dáng nhìn qua không giống đây này. Ngày đó, Trình Đại Lôi một kiếm trảm Hàn Thông, uy phong còn ở trước mắt, đối mặt ma đầu kia, gã không thể không cẩn thận.
"Trình Đại Lôi, ngươi cho rằng thiên hạ anh hùng chả lẽ đều sợ ngươi."
Trong đội ngũ, một thanh âm đột nhiên vang lên. Một người tách khỏi đám đông, xuất hiện tại trước mặt Trình Đại Lôi, đối phương mặt trắng không râu, trong tay nắm 1 thanh đoản đao, hai mắt giống độc xà, nhìn chằm chằm làm cho người rùng mình.
Lưu Hắc Hổ hai mắt tỏa sáng, gã kém chút quên mất đối phương. Ở Thanh Châu cũng không phải là không có cao thủ, giống như vị bên cạnh mình đây, hắn dùng một thanh dao thẳng, là đại đạo độc hành tại Thanh Châu, họ Lâm, tên Hiểu Đao.
Trong giới Lục Lâm, Tàng Long Ngọa Hổ, có người tìm đến quan gia để nương tựa, kiếm một phần tiền đồ cho con cháu, có người giết người cướp của, sống tiêu tiêu sái sái. Mà Lâm Hiểu Đao đương nhiên là cái sau, hắn muốn đầu của Trình Đại Lôi, tạo danh khí trên giang hồ.
Trình Đại Lôi lao tới vẫy tay và làm động tác "đến đi". Lâm Hiểu Đao cười lạnh một tiếng, thân thể nhào tới. Nhát chém đầu tiên của hắn có hư có thực, trước đánh lừa sự chú ý của Trình Đại Lôi, sau đó nhân cơ hội để chém ra một đao kết thúc mạng sống của đối phương.
Bang lang.
Ngay một khắc đó, thất phu kiếm ra khỏi vỏ, tất cả mọi người nhìn thấy, thân thể của Lâm Hiểu Đao đột nhiên cứng đờ, giống như ngựa hoang đang dùng toàn sức phi nước đại thì bị người ta níu chặt dây cương. Sau đó, cổ họng hắn xuất hiện một đường máu đỏ tươi, mọi người hoảng hốt nghe được âm thanh kacha~, thi thể của hắn đã ngã nhào trên đất.
Đây chính là kiếm của Trình Đại Lôi, Lưu Hắc Hổ cũng không hiểu, cái gọi là Thanh Châu đạo tặc Lâm hiểu đao, căn bản không có tư cách động thủ cùng Trình Đại Lôi.
Trên lưỡi kiếm vẫn đang rỉ máu, ánh mắt Trình Đại Lôi lạnh lùng đảo qua, đang tuyển chọn đối thủ kế tiếp, hay nói cách khác là chờ mục tiêu tiếp theo tùy ý xuất hiện.
Không người nào dám nhìn vào ánh mắt của hắn, Lưu Hắc Hổ cảm nhận được một loại sợ hãi trước đó chưa từng có.
Gã bỗng nhiên nổi giận, có lẽ là bởi vì đáng sợ mà phẫn nộ: "Trình Đại Lôi, ngươi cho rằng ngươi là ai, mặc cho ngươi có bản lĩnh lớn, thì có thể giết sạch tất cả chúng ta à.”
Trình Đại Lôi không có trả lời, chỉ là dùng ánh mắt lạnh như băng nhìn chăm chú lên gã, Lưu Hắc Hổ nhìn thẳng hắn, cuối cùng thua trận, trái tim kịch liệt nhảy lên.
Trên đời có Bách Nhân Địch, cũng có Vạn Nhân Địch, mà bản lĩnh của Trình Đại Lôi quả thực không thua gì Vạn Nhân Địch, trước mặt mấy tên sơn tặc này, cũng không đáng để cho hắn kiêng kị.
Hắn đột nhiên hô to một tiếng, đám người đã cảm thấy bên tai ầm ầm chấn động, Hắc Ngưu lập tức lao ra khỏi chuồng, giống hệt như xe ủi đất đang xông lại đây.
Chỉ bằng đám người như Lưu Hắc Hổ, đương nhiên không thể nào ngăn lại. Hắc Ngưu xông qua đám đông, đâm cho đám thủ hạ của Lưu Hắc Hổ, người ngã ngựa đổ, lúc đến trước mắt Trình Đại Lôi, nó mới đột nhiên dừng lại.
Trình Đại Lôi xoay người nhảy lên lưng trâu, kéo theo Tiểu Bạch Lang lên cùng.
Tiểu Bạch Lang còn không có kịp phản ứng, đã bị Trình Đại Lôi ôm lên lưng trâu, bên tai nghe được một tiếng cười ha ha của Trình Đại Lôi.
"Đi đi, đi đi."
Lưu Hắc Hổ lập tức hét lớn: "Ngăn hắn lại, chớ để hắn đi."
Nhưng sao có thể ngăn được, Hắc Ngưu vung móng, trực tiếp phá tan trùng vây, chạy xuống dưới núi.
Lưu Hắc Hổ vội vã đuổi theo, quyết đuổi theo không bỏ, đuổi không kịp còn tốt, nhưng một khi đuổi kịp thì cũng liền bị Trình Đại Lôi một kiếm trảm chết.
Sát uy như thế, dọa một đám sơn tặc sớm không còn ý chí muốn truy kịch. Trình Đại Lôi mang theo Tiểu Bạch Lang, nhanh như chớp liền chạy mất tăm.
Thẳng đến khi phương đông lộ ra một vòng màu trắng bạc, Trình Đại Lôi mới để Hắc Ngưu dừng lại, Tiểu Bạch Lang lắc lắc bả vai, trong miệng oán giận nói: "Ngươi thả ta ra."
Trình Đại Lôi lúc này mới nhận ra, mình đã vô tình ôm chặt Tiểu Bạch Lang vào trong ngực, sau đó hắn cười ha ha một trận, lúng túng buông đối phương ra.
Tiểu Bạch Lang lập tức nhảy xuống, hầm hừ nhìn chằm chằm Trình Đại Lôi: "Ngươi rốt cuộc muốn làm cái gì?”
Trình Đại Lôi sờ mũi một cái, thở dài nói: "Bạch đương gia, không phải ta nói ngươi, ngươi nhìn đội ngũ nhà mình xem, nói phản liền phản. Ta thấy ngươi cũng không thể quay về, cho nên cứ cùng ta trở về Cáp Mô thành đi.”
Tiểu Bạch Lang oán hận trừng Trình Đại Lôi, nhưng cũng không thể phản biện được. Cô cũng là người thoải mái, sự tình đã đã đến một bước này, tự nhiên cũng không có gì nhìn không ra.
"Đi thôi." Tiểu Bạch Lang không thể làm gì nói: "Ta xem như bị ngươi dụ dỗ, hiện tại không đi thì cũng không có cách nào.”
Trình Đại Lôi làm tư thế xin mời, mời Tiểu Bạch Lang trên trâu.
"Hừ, ngươi xuống ta.”