Chương 769: Trở Về Chốn Cũ
Trình Đại Lôi cùng Tiểu Bạch Lang làm bạn lên đường, hai người ngồi chung một ngựa, ngược lại vô cùng thảnh thơi.
Từ Thanh Châu đến U Châu không mất mấy ngày. Sau chiến tranh, U Châu còn chưa kịp lấy lại sức sống, đập vào mắt chỉ gặp cỏ dại tiều tụy, đất đai ngàn dặm không có người ở.
Lúc thiết kỵ Nhung Tộc giết tới, nhân mạng như heo chó, hơn phân nửa người đều thành vong hồn dưới đao Nhung Tộc; vận khí tốt, thì chạy trốn tới phương Nam, miễn cưỡng có thể không có trở ngại thời gian. Còn lại một số người, không tiền không thế không quan hệ, thì trốn bên trong núi hoang rừng hoang, thành cô hồn dã quỷ trời không thu đất không quản.
Phía dưới đất vàng cỏ khô, nói không chừng còn có thể đạp trúng một bộ hài cốt. Mà trong khu rừng hoang lại không thể nói có bao nhiêu dã nhân tóc tai bù xù đang ẩn núp.
Trình Đại Lôi cùng Tiểu Bạch Lang đi đến chỗ này, nhớ tới chuyện năm đó, cả hai đều thổn thức cảm khái rất nhiều.
“Sau khi Dương Long Đình chết, Chính Nghĩa Giáo đến náo một lần, U Châu ngàn dặm thành hoang địa. Nơi này, cũng không có người ở.” Tiểu Bạch Lang nói.
"Triều đình không phái người tới à?" Trình Đại Lôi dắt trâu đi trên đường.
"U Châu nơi này cần người không ai, cần lương không có lương, ai nguyện ý tới." Tiểu Bạch Lang ha ha cười một tiếng: "Ngươi hỏi ta cái này, người bề trên suy nghĩ gì, ta làm sao biết."
Nhung Tộc cũng không chiếm lĩnh U Châu, nhưng Đế Quốc trên thực tế đã từ bỏ thống trị đối với U Châu. Trình Đại Lôi thở dài: "Người bề trên suy nghĩ gì, hoàn toàn chính xác không có người biết. Nhưng không biết bọn họ có nghĩ tới hay không, U Châu là vùng biên quan trọng của Bắc Địa, đột phá núi Thanh Ngưu, toàn bộ Đế Quốc coi như bị đe dọa.”
Lúc trước Nhung Tộc xâm lấn quy mô lớn, may mà Trình Đại Lôi cố gắng xoay chuyển, giữ vững núi Thanh Ngưu. Cho đến ngày nay, U Châu đã thành hoang địa, Đế Quốc không trú binh tại núi Thanh Ngưu, nói tới nói lui, xem ra còn chê ăn chưa đủ đau khổ.
Tiểu Bạch Lang nhíu mày: "Ngươi nói, Nhung Tộc sẽ đánh tới à?"
Trình Đại Lôi lắc đầu: "Chuyện này ta cũng không nói chắc được. Quá khứ Nhung Tộc đánh tới, đơn giản chính là đoạt người, đoạt tài vật, bọn họ cũng không có bao nhiêu hứng thú với thành trì đế quốc. Nhưng dã tâm là thứ có lớn nuôi lớn từng ngày, đế quốc có bất lợi trên mặt quân sự, cho nên khó tránh khỏi việc Nhung Tộc có dã tâm thôn tính.”
“Triều đình không suy nghĩ đến chuyện này sao?” Tiểu Bạch Lang hỏi.
Trình Đại Lôi nói: "Triều đình có người thông minh, nhưng có thể nghĩ thì cũng chưa chắc đủ sức làm, các lộ chư hầu đều làm chủ một phương, thừa dịp thời gian này mà khuếch trương thế lực. Hiện tại suy nghĩ cũng chỉ là quần hùng tranh đấu, tranh đoạt thiên hạ. Nào ai còn có thể nghĩ tới, quan ngoại là Nhung Tộc lòng lang dạ thú, đang ngó chừng đế quốc thế gian phồn hoa. Một ngày kia, đại binh Nhung Tộc xuôi về phía Nam…haha, lúc đó ai có thể độc chiếm thiên hạ thì còn khó nói.”
Vừa mới bắt đầu, Tiểu Bạch Lang còn có thể theo kịp mạch suy nghĩ của Trình Đại Lôi, nhưng dần dần cô liền có chút nghe không hiểu. Cô cưỡi trâu, nhìu mày nhìn chằm chằm bóng lưng Trình Đại Lôi, sau một lúc lâu lo lắng mới lên tiếng.
"Trình Đại Lôi, bây giờ người đã suy nghĩ nhiều hơn trước.”
Trình Đại Lôi nhếch miệng mỉm cười, không nói gì thêm, trong lòng của hắn nói: Ta trước kia nghĩ đến cũng rất nhiều, chỉ là ngươi không biết mà thôi.
Sắc trời chầm chậm tối xuống, đến mùa đông, khí trời một ngày so một ngày càng lạnh hơn, đêm cũng một ngày so với một ngày dài hơn. Trình Đại Lôi bắt đầu thu thập chỗ ngủ ban đêm, hai người tìm sườn đất tránh gió, cắt cỏ nhóm lửa, Tiểu Bạch Lang đi săn hai con thỏ lấp bụng.
Cô còn đang suy nghĩ về lời nói của Trình Đại Lôi, một lúc sau mới hỏi: "Đây là lý do lần này ngươi đến Nhung Tộc?”
"Không phải." Trình Đại Lôi lắc đầu, tùy theo nói: "Cũng không hoàn toàn là vậy, chủ yếu tìm người báo thù."
“Vì nữ nhân..." Tiểu Bạch Lang ngập ngừng: "Tính khí lưu tình này của ngươi, biết bao giờ mới thay đổi?”
Trình Đại Lôi đang gặm thỏ nướng, nghe nói như thế, bỗng nhiên ngơ ngẩn. Mở cái miệng rộng nói: "Ta làm gì có lưu tình khắp nơi, ta đât là thủ thân như ngọc có được hay không."
Sát nhân thường sẽ đi cùng với háo sắc, mà Trình Đại Lôi lại nổi tiếng trên giang hồ là tên giết người như ngóe, chưa nói đến người ngoài, ngay cả Tiểu Bạch Lang đều nghĩ hắn như vây. Thế nhưng Trình Đại Lôi tự thấy, bản thân hắn vô cùng kỷ luật.
Chính lúc này, xa xa cỏ dại không gió mà bay, tiếng vó ngựa tung đất truyền đến. Tiểu Bạch Lang nhất thời giật mình, không rảnh đều đùa giỡn với Trình Đại Lôi, cô lập tức rút đao ra, cảnh giác nhìn chằm chằm bốn phía.
Chỉ thấy một con ngựa xám lao ra từ đống cỏ hoang, hưng phấn phát ra mấy tiếng phì phì trong mũi, kém chút nữa đã dùng đầu đẩy Trình Đại Lôi ngã xuống mặt đất.
Trình Đại Lôi sững sờ, lập tức đập tay vào đầu ngựa, nhếch miệng cười nói: "Ông bạn già, ngươi còn sống sao."
Thớt ngựa xám này chính là thú cưỡi ở núi Thanh Ngưu của Trình Đại Lôi. Về sau Trình Đại Lôi bị Dương Long Đình truy sát, đành phải bỏ lại sấu mã, Nhưng thật sự không ngừo tới, binh hoang mã loạn, đã nhiều năm như vậy, con sấu mã này vậy mà còn sống.
Bây giờ nó cũng không gầy, thế đạo bết bát như vậy, khổ người, nhưng súc sinh lại sống tốt. Toàn thân lông tóc bóng loáng sáng loáng, và có sức sống hơn trước rất nhiều.
Tiểu Bạch Lang ngơ ngác nhìn lấy một màn này, tắc lưỡi thở dài: "U Châu ngàn dặm, vậy mà các ngươi vẫn có thể gặp lại, đúng là không dễ dàng."
Trình Đại Lôi vỗ vỗ đầu ngựa: "Ta là người ngớ tình cũ, lúc nào cũng như thế này."
Kỳ thực sau khi tiến vào U Châu, cảm xúc của Trình Đại Lôi liền không tốt. Nhung Tộc đánh tới một lần, Lâm Thiếu Vũ náo qua một lần, mới khiến cho U Châu thành dạng này. Hai chuyện này đều có chút quan hệ với Trình Đại Lôi, khiến người khác không thể hạnh phúc. Mãi đến khi gặp lại thớt sấu mã này, tâm tình của Trình Đại Lôi mới khá hơn một chút.
Sáng ngày thứ hai, hai người tiếp tục lên đường, sau khi gặp được thớt sấu mã, hai người đều có cước lực, tốc độ đi về phía trước cũng nhanh. Từ đây mà xuất phát, xuyên qua núi Thanh Ngưu. Trình Đại Lôi cũng không dừng lại ở núi Thanh Ngưu, mặc dù nói là chốn cũ, nhưng núi Thanh Ngưu năm đó máu chảy thành sông, thây ngang khắp đồng, cái chốn cũ này... Thực sự không có cách nào làm cho người hoài niệm.