Chương 775: Đột Kích Ban Đêm
Vẻ mặt của Trình Đại Lôi càng nhàn nhã bao nhiêu thì tâm tình Thảo Thượng Phi cảm thấy biệt khuất bấy nhiêu. Hắn trôi dạt đến thảo nguyên này, thế nhưng tâm trạng lại không hề sốt ruột à.
Như Trình Đại Lôi nói, hắn đối với ăn ở không hề bắt bẻ. Nhưng đó chỉ là tương đối với trại Cáp Mô, còn bên phía Thảo Thượng Phi, để thỏa mãn nhu cầu “không bắt bẻ” của Trình Đại Lôi, bọn họ cũng có thể nói là nhọc lòng.
“Ta không nghe được tin tức gì hữu dụng, Trình đương gia có thể kiên nhẫn đợi thêm mấy ngày, một khi có tin tức, ta lập tức bẩm báo Trình đương gia."
“Ừm, ta lúc nào cũng kiên nhẫn.” Trình Đại Lôi nói: “Buổi tối hôm nay ăn cái gì."
Thảo Thượng Phi là một bụng ủy khuất, vì thỏa mãn khẩu vị của Trình Đại Lôi, mỗi ngày vẫn phải phái người đi, săn bắn thức ăn cho Trình Đại Lôi.
Đêm rất nhanh đã đến, đêm trên thảo nguyên, bầu trời đầy sao. Toàn bộ sơn trại đều an tĩnh, trừ thỉnh thoảng có mấy thớt ngựa phát ra tiếng phì phì trong mũi, thì không còn âm thanh nào khác.
Từ một nơi bí mật gần đó, mấy người xa xa nhìn qua nơi này, Chung Mục Sơn ghé vào trên gò núi, ánh mắt mở thật lớn.
"Xác nhận qua, hắn ngay ở chỗ này, buổi sáng chúng ta đã nhìn thấy."
"Ừm." Chung Mục Sơn chậm rãi gật gật đầu: "Đợi một chút, trước không nóng nảy động thủ. Người kia có bản lĩnh cao, chúng ta thừa dịp hắn ngủ say, đến canh ba thì động thủ."
Chung Mục Sơn cưỡng chế lấy cuồng hỉ trong lòng, đây mới là đi mòn gót sắt tìm không thấy, gặp được chẳng tốn chút công phu. Nhưng, trong lòng của y cũng hiểu rõ bản lĩnh của Trình Đại Lôi, nếu như chính diện động đao động thương, chưa chắc là đối thủ của Trình Đại Lôi. Cho nên mới muốn nửa đêm động thủ, thần không biết quỷ không hay chém rụng đầu Trình Đại Lôi.
Bọn họ ghé vào trong cỏ hoang, nhẫn nại chịu lấy cái lạnh của phương bắc, đợi đến canh ba thì sẽ phóng hỏa giết người.
Lúc này, Thảo Thượng Phi cũng không có ngủ, gã nằm trong phòng trăn trở, lỗ tai dựng lên, nghe động tĩnh bên ngoài.
Thời gian từ từ trôi qua, bên ngoài một điểm thanh âm cũng không có, Thảo Thượng Phi tâm lý càng ngày càng sốt ruột. Mấy người Đế Quốc kia, chẵng lẻ không chọn tối nay động thủ, lại chạy về đi mời người? Trình Đại Lôi có nhiều kẻ thù ở đế quốc, nếu như chuyển thiên quân vạn mã tới, Trình Đại Lôi khẳng định không sống.
Nửa đêm canh ba, cả tòa sơn trại không một chút tiếng vang. Đen như mực trong đêm, vài bóng người từ trong bụi cỏ xông tới, động tác của bọn họ rất nhanh, cũng rất nhạy bén, bất cứ nơi nào họ đi qua đều không có âm thanh. Dù sao cũng là thư viện bồi dưỡng ra, lần này ngàn dặm truy sát Trình Đại Lôi, phái ra cũng đều là cao thủ, mỗi người đều có công phu khinh công không tệ.
Ban ngày, bọn họ đã xác nhận qua Trình Đại Lôi ở trong căn phòng nào, lúc xuất thủ cũng đi thẳng đến mục tiêu. Lý Thuấn Thời giậm chân một cái, thân thể liền trên nóc nhà. Hắn đứng ở chỗ cao nhất, cảnh giới xung quanh, miễn cho người khác nghe được động tĩnh mà chạy đến phòng thủ.
Còn lại mấy người chặn cửa, miễn cho Trình Đại Lôi trốn thoát. Chung Mục Sơn xách kiếm, nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ra. Chỗ đơn sơ như thế này, có thể dùng để tránh mưa đã tính toán không tệ, ban đêm lúc ngủ, cửa cũng không cần chốt.
Cái này đã khiến Chung Mục Sơn thuận lợi hơn, bước vào căn phòng tối và thấy Trình Đại Lôi đang ngủ ở đó. Trong khi hắn đang ngủ, y sẽ giơ kiếm lên và chặt đầu hắn, như vậy món thù của Phu Tử xem như đã báo xong.
Bên ngoài tối thiểu còn có chút sắc trời, nhưng sau khi đi vào phòng, y cần phải thích nghi với bóng tối một lúc. Đầu tiên y nhìn thấy một chiếc bàn vuông, sau đó đi theo chiếc bàn để xem chiếc giường trong phòng, sau đó…y nhìn thấy Trình Đại Lôi đang ngồi trên chiếc giường, đôi mắt như chuông đồng vô tội nhìn y.
Trong nháy mắt, Chung Mục Sơn toàn thân ướt nhẹp mồ hôi lạnh.
Chung Mục Sơn thật sự đánh giá thấp Trình Đại Lôi, Trình Đại Lôi từ khi sinh ra đã bao nhiêu lần xông vào biển lửa, hôm nay lại ở một nơi xa lạ như vậy, sao có thể không đề cao cảnh giác. Đề phòng nửa đêm không có ai, Thảo Thượng Phi lại tới giết mình thì sao.
Kết quả vài ngày như vậy không đợi đến Thảo Thượng Phi, lại chờ được Chung Mục Sơn vừa quen thuộc vừa xa lạ này. Lý Thuấn Thời mới vừa lên nóc nhà, Trình Đại Lôi liền bị bừng tỉnh, sau đó thuận thế nắm chặt kiếm.
Sau đó liền thấy Chung Mục Sơn rón rén đi vào phòng.
Giờ khắc này, Trình Đại Lôi tâm tình vô cùng im lặng, giết bọn hắn đi, dù sao cũng là người trẻ tuổi, một thân bản sự còn có thể phát triển. Không giết, nhóm người này âm hồn bất tán, biết hắn không tầm thường, nhưng cũng đến chết như thiêu thân lao vào biển lửa.
Tay cầm kiếm của Chung Mục Sơn run lên, vốn định dọa Trình Đại Lôi nhảy dựng, nhưng không ngờ rằng Trình Đại Lôi không hề buồn ngủ, hơn nữa trông hắn còn vô tình tỉnh táo.
Bởi vậy, Chung Mục Sơn bị giật mình.
Nếu như Chung Mục Sơn biết điều, thì nên lập tức quay người chạy trốn, dù sao, bản lãnh của y cùng Trình Đại Lôi còn có một khoảng cách rất lớn. Nhưng Chung Mục Sơn dù sao cũng là người đọc sách, biết rõ không thể làm mà vẫn cố chấp. Bị Trình Đại Lôi phát hiện, ý niệm đầu tiên của y không phải trốn, mà là vò đã mẻ không sợ rơi, liều cho cá chết lưới rách.
"Động thủ!"
Mấy người canh giữ bên ngoài đồng thời xông vào, có người nhảy qua cửa sổ, có người đi qua cửa chính, có người trực tiếp đập tường, trong thư viện cũng không thiếu người mạnh mẽ. Lý Thuấn Thời, người đang ở trên nóc nhà, đã nhảy xuống mái nhà và lao về phía Trình Đại Lôi ngay khi hắn ta nhận được tín hiệu.
Bảy người Thất kiếm đồng thời công hướng Trình Đại Lôi, trong phòng vốn dĩ tối thui, nhưng giờ khắc này bụi mù phồng lên, càng không nhìn rõ thứ gì, chỉ thấy bảy thanh kiếm sáng lạnh.
Bang.
Chợt vang một tiếng, giống như hàn băng vỡ ra thanh thúy, Trình Đại Lôi một kiếm vung ra, trong không khí vang lên âm thanh băng lãnh.
Chung Mục Sơn chỉ cảm thấy một lực lượng mạnh mẽ ập đến, hổ khẩu phảng phất tại thời khắc này đều muốn vỡ ra. Khi chuyển động trong phòng lắng xuống, y thấy Trình Đại Lôi vẫn đang ngồi yên ổn ở đằng xa, nhưng đồng bạn của mình tất cả đều là sắc mặt hoảng hốt, mỗi người vô thức lùi lại một bước.