Chương 776: Không Phải Đối Thủ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 776: Không Phải Đối Thủ

Một kiếm ngự Thất Tinh.

Chung Mục Sơn hít vào một ngụm khí lạnh, tuy sớm đã biết họ Trình không đơn giản, nhưng đối với thực lực chân chính của hắn sợ còn phải đoán chừng lần nữa.

Trình Đại Lôi chậm rãi lên tiếng ngáp ~, nói: "Cũng không uổng công các ngươi ngàn dặm xa xôi theo ta tới đây, một kiếm này cũng coi như là vận may của các ngươi, từ nơi nào tới thì về nơi đó đi, đừng có ném mạng trên thảo nguyên này.”

Chung Mục Sơn tức giận đến răng đều muốn cắn nát, miệng quát: "Họ Trình, ngươi muốn giết cứ giết, cần gì nói những lời nhảm nhí này. Mau nhận một kiếm của ta.”

Người đọc sách à, não tử luôn có chút không rõ ràng, Trình Đại Lôi cũng không để bụng. Một kiếm này mang theo hiển hách sát cơ mà đến, quả nhiên là một kiếm Truy Tinh Cản Nguyệt, ngay cả Lý Thuấn Thời cũng khen thầm một tiếng.

Trình Đại Lôi hời hợt giơ tay lên, nhìn cũng không nhìn một cái, chuôi kiếm cứ như vậy bị hắn ấn xuống, không thể động đậy thêm nữa.

Thảo Thượng Phi làm ổ trong phòng, bên ngoài động tĩnh lớn như vậy, gã làm sao có thể không nghe thấy. Tâm lý mong chờ, mấy người đế quốc kia có thể làm thịt Trình Đại Lôi.

Gã không hề đi ra ngoài, cứ đào lấy cửa sổ nhìn ra phía ngoài, chỉ thấy thùng thùng tiếng vang, mấy người vứt ra khỏi nhà.

"Thượng thiên có đức hiếu sinh, Bản Đương Gia hôm nay tạm tha thứ các ngươi một lần, lần sau đừng có mò đến nữa.”

Giọng nói của Trình Đại Lôi từ trong nhà truyền ra, nghe vào rất có phong phạm cao thủ. Ngăn cách cửa sổ Thảo Thượng Phi che mắt: Ta liền biết, mấy người đế quốc kia không phải là đối thủ của Trình Đại Lôi.

May bản thân không có nhúng tay vào chuyện này, nếu không, tình cảnh của mình sợ còn tệ hơn những người đế quốc này.

Một đám Chung Mục Sơn ngã lăn quay ra đất, mỗi người đều chật vật không chịu nổi. Trừ sỉ nhục thì hiện tại bọn họ còn thấy hoảng sợ. Trong nháy mắt vừa rồi, bảy người đồng thời động thủ với Trình Đại Lôi, mỗi người đều cầm ra bản lĩnh giữ nhà của mình, nhưng kết quả…

Kết quả Trình Đại Lôi ngay cả kiếm cũng chưa đụng tới, chỉ bằng quyền đấm cước đá đã có thể ném một đám ra khỏi phòng. Quá trình này không hề khó so với việc bắt vài con lớn.

Chuyện cho tới bây giờ, bọn họ mới đại khái hiểu mình cùng Trình Đại Lôi chênh lệch đến thế nào, giống một ngụm giếng sâu, sâu không thấy đáy.

Rõ ràng là họ không đủ sức để tìm ra độ sâu của miệng giếng này.

Từ đầu Thảo Thượng Phi đã không can thiệp chuyện này, nhưng lúc này, gã không còn do dự nữa, cơ hội chớp mắt là qua, chính mình nhất định phải bắt lấy.

"Trình đương gia ở chỗ nào, Trình đương gia ở chỗ nào.” Thảo Thượng Phi cầm đao, thét lớn rồi xông ra khỏi phòng: “Ai muốn hại Trình đương gia, các huynh đệ cùng ta giết.”

tại nơi nào, Trình đương gia tại nơi nào." Thảo Thượng Phi dẫn theo đao,

Trong sơn trại năm mươi mấy sơn tặc đều lao ra, nhất là Thảo Thượng Phi, càng là một ngựa đi đầu, dẫn đầu xông vào phòng ngủ Trình Đại Lôi.

"Trình đương gia, ngài không sao chứ, Trình đương gia..."

Trình Đại Lôi ngược lại giật mình, khoác áo choàng nói: "Ta có thể có chuyện gì."

"Không có việc gì thì tốt, đúng là dọa sợ chúng ta. Bọn họ vậy mà muốn hại lão nhân gia ngài, thật là chó sói ăn gan báo." Thảo Thượng Phi nghiến răng nghiến lợi: "Trình đương gia yên tâm, bọn họ một người cũng chạy không thoát.”

Trình Đại Lôi từ trong nhà đi ra, thấy Tiểu Bạch Lang cũng đứng ở cách đó không xa. Mà giữa sân, đã sớm giết thành một đoàn. Trời tối nửa đêm, cũng thấy không rõ lắm, chỉ nghe thấy tiếng la giết hò hét ầm ĩ.

Thủ hạ huynh đệ của Thảo Thượng Phi, cũng là sấm to mưa nhỏ, bọn họ không phải đối thủ của bảy người bên phía Chung Mục Sơn. Nhưng bọn người Chung Mục Sơn đụng phải tấm sắt cứng là Trình Đại Lôi khối, trong nội tâm đã e sợ. Giết lung tung chém lung tung, cũng không phân biệt được bao nhiêu Mã tặc, một lòng chỉ nghĩ đến đào mệnh mới quan trọng.

Cuối cùng, chém giết một trận, bảy người xông khỏi vòng vây mã phỉ, một giây cũng không dám ở lại, giống như ruồi muỗi bán tán loạn.

Chung Mục Sơn thở hồng hộc, một hơi cũng không biết chạy ra bao xa. Sau cùng dừng bước lại, quay đầu xem xét, chính mình cùng những người khác đều chạy tán loạn, bên người chỉ còn một tiểu sư đệ là Mạc Tiểu Hồ.

"Sư huynh, bọn họ, bọn họ đi chỗ nào?" Mạc Tiểu Hồ thở hồng hộc mà hỏi.

Vấn đề này, cũng chính là thứ Chung Mục Sơn muốn hỏi. Nhưng Mạc Tiểu Hồ đã hỏi ra trước, y thân là sư huynh cũng không thể lộ ra nữa điểm bất lực. Nhưng Mạc Tiểu Hồ hỏi y, y biết hỏi người nào đây.

Quay người nhìn tứ phương, chung quanh một mảnh tối như mực, chỉ mặc cỏ dại theo gió mà động, ẩn ẩn còn có các loại dã thú không biết tên. Thân thể ở chỗ này, giống như rơi vào động ma, không thể nói được lúc nào sẽ có một loại quái thú nào đó, xé rách màn đêm sau nó nuốt sống mình.

Hồi tưởng hành động lần này, ngàn dặm xa xôi đi tới nơi cứt chim cũng không có này, gặp được Trình Đại Lôi đúng như ý nguyện. Nhưng náo xong mới nhận ra một chuyện, dựa vào bản lĩnh của mấy người, căn bản không thể chiếm được chút tiện nghi nào trước mặt của Trình Đại Lôi.

Suy đi nghĩ lại, trong lòng bị đè nén không thôi, tình huống như thế, chính mình có mặt mũi trở về thư viện.

Cộc cộc cộc

Bên tai bỗng nhiên vang lên tiếng vó ngựa, Chung Mục Sơn cùng Mạc Tiểu Hồ giật mình, đồng thời nắm chặt kiếm.

Chẵng lẻ mã phỉ truy tới nơi này.

Xa xa có một đội người hướng tới bên này, lúc Chung Mục Sơn nhìn thấy đối phương, đối phương cũng phát hiện hai người bọn họ.

Người đến chính là thương đội của Tề Như Hải. Hắn nhận ủy thác của Dã Nguyên Hỏa, mua sắm binh giáo mang đến thảo nguyên, mấy ngày nay bận rộn làm liên tục không nghỉ suốt ngày đêm, cuối cùng cũng sắp xếp mọi thứ thỏa đáng. Tuy nhiên đi trong đêm thế này, hắn cũng rất sợ gặp phải cường nhân thổ phỉ.

“Người nào.”

Tề Như Hải trong lòng giật mình, chẵng lẻ thật sự là sợ điều gì sẽ gặp điều đó, đây là gặp phải Mã Phỉ.

Đôi bên nhìn rõ mặt nhau, trong lòng liền thả lỏng một hơi, trên mặt Tề Như Hải nở một nụ cười, nói: “Hai vị cũng là người đế quốc sao, đây quả thật là tha cương ngộ cố tri, có thể gặp được đến hai vị cũng là duyên phận."

Chung Mục Sơn cùng Mạc Tiểu Hồ đáy lòng cũng thở phào, ở một nơi xa lạ như vậy, khi gặp những người đồng hương trong trang phục Đế Quốc, trong lòng họ luôn cảm thấy có chút thân thiết. y đương nhiên nhìn ra Tề Như Hải là thương đội làm ăn với Nhung Tộc, nhưng y không quan tâm những thứ này.

Chung Mục Sơn dù sao cũng không có tinh thần chính nghĩa đến mức một hạt sạn nhỏ như vậy mà lại không thể bỏ qua.