Chương 777: Cuộc Chiến Của Nhung Tộc 1
"Nhìn dáng vẻ hai vị, là gặp phải Mã Phỉ sao." Tề Như Hải giả bộ thân thiết: “Bọn mã phỉ này đúng là đáng ngàn đao băm thay, hai vị nếu không chê thì cùng chúng ta hợp thành một đội, đến lúc đó mọi người cùng nhau trở về."
Chung Mục Sơn cũng đã kiệt sức, huống hồ hiện tại y cùng đám người Lý Thuần Thời đã thất lạc nhau, có tìm được họ trên thảo nguyên này hay không cũng không còn là vấn đề. Nếu đi cùng với những người này, trên cũng có người giúp đỡ, thời cơ còn có thể nghe ngóng tin tức của bọn người Lý Thuấn Thời.
"Chư vị yên tâm, nếu trên đường gặp tặc nhân quấy rối, chúng ta cũng có thể ra một phần lực." Chung Mục Sơn là kiểu người giữ mình trong sạch, cho nên cũng không muốn ăn không của người ta.
“Được rồi, được rồi.”
Song phương kết bạn đồng hành, trên nửa đường Tề Như Hải liền mang theo hai người Chung Mục Sơn. Chung Mục Sơn dù sao cũng còn quá non trẻ, đi qua một phe long đong này, đã đủ khiến bọn họ trở nên thành thục. Nhưng Tề Như Hải là người làm ăn, thông minh đến hận không thể nhổ lông mi làm trạm canh giác.
Đoàn người đi mấy ngày, đường đi xuôi gió xuôi nước, không gặp bất kỳ mã phỉ đạo tặc nào. Cho tới ngày hôm nay, bọn họ đã đến trước doanh trại của Dã Nguyên Hỏa.
Tề Như Hải tự mình dẫn người đem binh khí giao phó cho Dã Nguyên Hỏa, trọn vẹn có thể trang bị cho ba ngàn người, mỗi một kiện tất cả đều là thợ thủ công chăm chú chế tạo, Tề Như Hải không hề lừa gạt.... Đương nhiên, hắn cũng không dám lừa gạt…mà trộn hàng kém chết lượng vào bên trong.
Dã Nguyên Hỏa rất hài lòng đối với biểu hiện của Tề Như Hải, qua lần hợp tác đầu tiên, song phương đã thành lập tín nhiệm. Hắn mời Tề Như Hải vào trong đại trướng, bọn thủ hạ đã bắt đầu phân phát binh giáo.
Có được nhóm binh giáo này, sức mạnh của hắn trên thảo nguyên đã lên một tầm cao mới, đối mặt với chuyện cần làm, hắn cũng có tự tin hơn.
“Chuyện ta nhắc nhở Tề tiên sinh là mang đến đây mấy người biết đọc sách, ngươi đã làm tới đâu rồi?” Dã Nguyên Hỏa hỏi.
Tề Như Hải ngập ngừng, chuyện này hắn làm không được tốt lắm, từ Đế Quốc mang hàng dễ dàng, nhưng dẫn người thì liền khó.
"Khởi bẩm thủ lĩnh, ta mang hai người đến, chỉ là bọn hắn có nguyện ý phụ tá Đại Vương hay không, cái này ta còn không có nắm chắc."
Người mà Tề Như Hải nói, dĩ nhiên chính là Chung Mục Sơn cùng Mạc Tiểu Hồ. Nếu như không phải hoàn thành việc phải làm này, gã làm sao lại không lý do mà phát hảo tâm mang hai người này cùng đi.
Trời chiều chiếu xéo, thiên không chìm vào hôn mê. Chung Mục Sơn cùng Mạc Tiểu Hồ dựa vào trên xe ngựa, cũng là hữu khí vô lực, không đánh nổi tinh thần.
Đoạn đường này, Chung Mục Sơn cũng không phải là không có mắt, đã biết thương đội lôi kéo chính là cái gì. Nếu như Tề Như Hải chỉ trao đổi chút vải vóc đồ sứ, nồi bát bầu bồn,…cho Nhung Tộc, thì Chung Mục Sơn cũng không thèm để ý. Nhưng trên xe ngựa, tất cả đều là binh khí sắc bén.
Đem binh giáo đưa cho Nhung Tộc trên thảo nguyên, không thể nói đến lúc nào, những binh giáo này sẽ chém lên đầu của con dân Đế Quốc.
Mọi chuyện đều có thể xảy ra.
Chung Mục Sơn tâm lý hùng hùng hổ hổ, đã có mấy phần không thoải mái. Bọn họ là từ thư viện đi ra, học chính là Trung Hiếu lễ Trí tin, nhưng bây giờ lại làm hành động bán nước này.
Nếu như phải vỗ bàn nổi giận với Tề Như Hải, nhưng đối phương dù sao đối với mình cũng có ân. Nhưng nếu như không làm cái gì, thì vết bẩn này vẫn treo ở trên người, tẩy cũng không sạch.
Sau đó tâm tình Chung Mục Sơn mới không thoải mái, hai con đường vô luận như thế nào cũng đều sai.
Lúc này có hán tử Nhung Tộc đi tới, dùng cuống họng thô bạo mà nói: "Uy, hai người các ngươi tới đây.”
Chung Mục Sơn cùng Mạc Tiểu Hồ không hiểu ra sao, cũng không biết tìm mình là vì chuyện gì. Nhưng cũng đứng người lên, theo hán tử Nhung Tộc đi vào đại trướng.
Sau khi hai người đi vào đại trưởng của thủ lĩnh, nhìn thấy một người độc nhãn trẻ tuổi ngồi ở sau soái án, nhìn qua tuổi tác không lớn, Chung Mục Sơn không ngờ, thủ lĩnh của bộ lạc Nhung Tộc này lại trẻ tuổi đến như vậy.
Tề Như Hải cười lên, nói: "Hai vị lão đệ, ta đang có chuyện tốt muốn cùng các ngươi thương lượng, đây chính là phúc phận từ trên trời rơi xuống."
Chung Mục Sơn kỳ quái nhìn gã, chờ nghe Tề Như Hải nói xong, sắc mặt y liền trầm xuống. Mặc dù không có mở miệng, nhưng tâm lý muốn nói cái gì, kỳ thực Tề Như Hải trong lòng cũng hiểu rõ.
Coi như người đế quốc bình thường, để bọn hắn làm việc cho Nhung Tộc, cũng không phải là chuyện dễ. Huống chi loại người đọc sách thánh hiền như Chung Mục Sơn, trong lòng y vẫn là nghĩ đến trung quân ái quốc, làm sao có thể phụ tá Nhung Tộc.
Tề Như Hải thở dài: "Lão đệ, ta biết các ngươi xem thường ta, nhưng thiên hạ đại loạn, ngươi suy nghĩ một chút nếu như có thể bưng chén cơm ăn thật tốt, ai không muốn có cuộc sống tốt. Các ngươi tất cả đều là người có bản lĩnh, chẳng lẽ lại muốn chôn vùi tài năng suốt đời.”
Chung Mục Sơn vừa chắp tay, nói: "Tề Huynh, ân của ngươi, Chung mỗ ghi ở trong lòng. Nhưng muốn để chúng ta làm việc cho Nhung Tộc, tuyệt đối không thể."
Tề Như Hải tận tình khuyên, Dã Nguyên Hỏa sau soái án ho nhẹ một tiếng, cắt ngang lời gã muốn nói.
Ba ánh mắt đều rơi vào thân Dã Nguyên Hỏa, chỉ nghe hắn nói: "Các ngươi cố gắng suy tính một chút, nếu chịu làm việc cho ta, ngày sau chưa hẳn không thể lưu tên mình trên loạn thế, nhưng nếu không muốn..."
"Không muốn thì như thế nào?" Mạc Tiểu Hồ nhịn không được hỏi.
Dã Nguyên Hỏa kỳ quái nhìn lấy cậu ta: "Tự nhiên là giết, nếu không còn sẽ như thế nào?"
Chung Mục Sơn cùng Mạc Tiểu Hồ đều âm thầm giật mình, cảm giác được sát y mơ hồ trong đại trướng.
Chính lúc này, một hán tử Nhung Tộc nhanh chân tiến vào lều vải, nói: "Đại Vương, việc lớn không tốt, Bắc Man bộ lạc giết tới."