Chương 778: Cuộc Chiến Của Nhung Tộc 2

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 778: Cuộc Chiến Của Nhung Tộc 2

Dã Nguyên Hỏa một mực nghỉ ngơi dưỡng sức, khuếch trương thế lực muốn có ý đồ với Bắc Man bộ lạc. Bắc Man bộ lạc Kim Vấn Đạo cũng không phải người chịu ngồi im đón gió, hắn muốn diệt Bắc Man bộ lạc, Bắc Man bộ lạc cũng đồng dạng muốn diệt Hỏa Chi Bộ Lạc mới xuất hiện này.

“Đánh tới thì đánh tới, ngươi vội vàng cái gì.” Dã Nguyên Hỏa quát một tiếng: “Dàn trận, cũng ta giết.”

Hắn vươn người đứng dậy, lấy loan đao từ trên người, nhanh chân đi ra doanh trướng. Vừa rồi nhìn thấy hắn còn là một người trẻ tuổi vô cùng yên tĩnh, nhưng lúc này thì lại không khác gì một con mảnh hổ chuẩn bị đứng dậy.

Tề Như Hải kinh hồn bạt vía, chính mình làm sao xui xẻo như vậy, đụng phải loại sự tình này. Giết lung tung chém lung tung, nếu như mạng của mình cũng vô tình bị ném lại đây thì như thế nào.

Gã đi đến bên cạnh Chung Mục Sơn, nói: “Hai vị lão đệ, các ngươi phải cứu ca ca, đứng để ca ca bị Nhung Tộc giết.”

Chung Mục Sơn nhìn gã cả kinh, nắm chặt bội kiếm kiếm, nói: "Yên tâm, ngươi theo sau lưng chúng ta, chúng ta che chở ngươi."

Ba người đi ra đại trướng, chỉ thấy phương Bắc bụi mù rung chuyển, hiển hách một đám nhân mã giết tới bên này. Chung Mục Sơn khi còn ở thư viện cũng từng nghiên cứu qua binh pháp chiến trận, nhưng trên giấy sao có thể bằng thực tế, dạng đại chiến quy mô này, y cũng là lần đầu tiên gặp phải.

Dã Nguyên Hỏa vọt lên lưng ngựa, loan đao trong tay hất lên, đem thủ hạ nhân mã tụ lại cùng một chỗ. Trận chiến giữa các bộ lạc của Nhung Tộc rất đơn giản, bên trong chỉ có bắn cung từ xa, xích lại gần thì dùng đao thấy máu. Tuy nhiên bên trong đơn giản mới có thể nhìn ra không đơn giản. Chỉ trong thời gian ngắn như vậy, hắn đã có thể tụ tập binh lại một chỗ, tổ chức lực lượng phản kích, đây tuyệt đối không phải 1 chuyện đơn giản.

Trên một điểm này, Dã Nguyên Hỏa làm không tệ. Binh lính rất nhanh chuẩn bị thỏa đáng, người như hổ, ngựa như rồng, sĩ khí dâng cao. Tướng là dũng khí của binh, một vị tướng thường có địa vị rất cao trong lòng binh lính, mà từ sĩ khí của binh lính của có thể nhìn ra dáng dấp của vị tướng.

Hai đội nhân mã lao vào nhau, ai ai cũng giống như sói muốn nuốt chửng mọi thử, ngay lúc bọn họ hung hăng đụng vào nhau, trong chớp mắt chỉ nghe người ngã ngựa đổ, tiếng la giết, tiếng kêu thảm thiết vang lên liên miên.

Chung Mục Sơn cùng Mạc Tiểu Hồ đứng ở một chỗ, đem Tề Như Hải che chắn ở sau lưng. Tề Như Hải dọa đến toàn thân run rẩy, trốn tránh đằng sau hai người, ngay cả đầu cũng không dám mạo hiểm. Mà hai người Chung Mục Sơn cũng không có tốt hơn gã bao nhiêu, dù sao, chiến đấu như vậy cũng là lần đầu tiên hai người tận mắt trông thấy.

Trong sách đọc tới chiến tranh, một trận nào đó, giết chết bao nhiêu binh kính, đơn giản cũng chỉ là những con số mà thôi. Nhưng tại chiến trường chân chính, tiếng kêu thảm thiết của mọi người lại vang dội như vậy, máu chạy trên thân cũng đều vô cùng rõ ràng.

Chiến tranh chân chính hóa ra là như vậy.

Chung Mục Sơn dưới đáy lòng phát ra một tiếng thở dài, chỉ có tận mắt nhìn thấy, mới biết trước kia nhận biết của mình nông cạn đến mức nào.

Mà y cũng rõ ràng biết được thực lực của Nhung Tộc, nhất là Dã Nguyên Hỏa, bên trong loạn chiến, hắn cưỡi một thớt hồng mã, là một sự tồn tại vô cùng dễ thấy.

Giống như một ngọn lửa màu đỏ, di chuyển bên trong trận chém giết, binh lính chen chúc ở sau lưng hắn, xong vào trung tâm chiến trận của kẻ địch.

Bất cứ nơi nào hắn đi, đều không có ai để ngăn cản, hết thảy như bị bẻ gãy nghiền nát, giống như ngọn lửa tức giận đốt hết tất cả sự dơ bẩn trên thế gian này.

"Tiểu Hồ..." Lúc Chung Mục Sơn mở miệng, mới phát giác thanh âm lại đang run rẩy.

"Sư huynh..." Mạc Tiểu Hồ hiện tại cảm thụ cũng không tốt lắm.

"Hóa ra, thế gian còn có danh tướng như vậy.” Chung Mục Sơn phát ra tiếng thở dài.

Đây là một trận chiến gấp rút, Kim Vấn Đạo chỉ huy Đại Quân vốn định thừa dịp địch nhân không sẵn sàng, nhất cử đem bọn hắn nuốt hết. Tuy nhiên, gã không ngờ khả năng tổ chức của đối phương lại mạnh như vậy, trong thời gian ngắn đã tổ chức được lực lượng phản kháng. Nếu kẻ thù có thời gian chuẩn bị tốt thì cuộc chiến này sẽ không biết đi về đâu nữa.

Bây giờ, Bắc Man bộ lạc đã hoàn toàn ở thế yếu, chiến trận bị tách ra, Kim Vấn Đạo hiểu rõ, trận chiến đấu hôm nay, phe mình rất khó có thể giành được thắng lợi.

Sau đó, gã ở trong loạn quân túi bụi, nhìn thấy Độc Nhãn Dã Nguyên Hỏa.

"Là hắn?"

“Tại sao lại là hắn?”

Kim Vấn Đạo hai mắt trợn to, trong con mắt tràn ngập thật không thể tin, sau đó lại bị hoảng sợ lấp đầy trong nháy mắt.

Một số ký ức đã quá cũ và gã không còn muốn nhớ lại, hoặc không dám nhớ lại. Không ai biết, đã bao nhiêu đêm khuya, gã nhắm mắt đưa chân bên dưới đều là núi thây biển máu. Nếu ngươi chưa tự mình trải qua, ngươi sẽ không thể hiểu được nỗi sợ hãi đó. Kể từ ngày ấy, thứ vững chắc nhất trong lòng Kim Vấn Đạo đã tan nát, thứ còn sống không gì khác ngoài một cái xác không hồn mà thôi.

Cho dù bây giờ gã đã là Vương của Bắc Man bộ lạc, nhưng trên thực tế, gã đối với thân phận này cũng không có hứng thú lắm. Chỉ là sau cái chết của Bắc Man Vương, không ai trong toàn bộ tộc có tư cách cạnh tranh với gã, trong lúc tình cờ gã có được thứ mà gã đã mơ ước ban đầu, nhưng gã lại mất đi hứng thú vốn có.

Cho tới nay, Kim Vấn Đạo đều cho rằng mình là người duy nhất chui ra khỏi núi thây biển máu kia, nhưng không ngờ hôm nay lại đụng phải một người khác mà gã cho rằng đã chết từ lâu.

Hoảng sợ đã chiếm hết trái tim của gã, cả chi đội ngũ đã mất đi ý chí chiến đấu và thứ đối mặt chính là một trận chiến tan tác.