Chương 781: Bị Phát Hiệ
Trình Đại Lôi tìm một gian phòng sáng đèn, thân thể nhẹ nhàng bám vào bên đó, xốc một mái ngói lên rồi nheo mắt nhìn vào bên trong.
Hắn nhìn thấy một ông lão ngồi trong phòng, chậm rãi lật trang sách. Trình Đại Lôi thuận tiện tra tin tức của đối phương, trong lòng không ngừng hồi hộp. Người này tên là Bạch Vô Song, chính là một vị cao thủ tuyệt thế.
Hắn lập tức ngừng thở, tận lực không phát ra tiếng vang. Nếu như bị phát hiện, ở chỗ này động thủ, Trình Đại Lôi cũng không nắm chắc thoát thân khỏi vòng vây cao thủ ở Nhung Tộc.
Ngoài kỹ thuật cưỡi ngựa, Nhung Tộc cũng rất am hiểu bắn tên.
Lão giả đọc sách một hồi, đột nhiên ngẩng đầu, lạnh giọng nói: "Đã đến, làm sao không hiện thân?"
Trình Đại Lôi giật mình, khi ấy liền muốn quay người đào tẩu, hắn cũng không dám ở chỗ này động thủ với cao thủ của Nhung Tộc.
Chính trong một lúc ngây người này, trước mặt lão giả xuất hiện một người, ánh mắt Trình Đại Lôi thoáng chốc trợn to, người này lại là Yến Bất Quy mà hắn ngày đêm nghĩ tới.
Quả nhiên mình đoán không sai, nhảy núi không có chết dễ dàng như vậy, Yến Bất Quy chẳng những bình an trở về thảo nguyên mà nhìn qua thân thể còn vô cùng cường tráng.
Yến Bất Quy quỳ xuống trước mặt Bạch Vô Song, miệng nói: "Sư phụ."
"Trở về rồi." Bạch Vô Song chậm rãi nói: "Trở về là tốt rồi.”
"Đồ nhi trở về, nhưng tiểu sư muội lại mãi mãi nằm ở Đế Quốc."
"Chuyện này ta đã biết, ta còn nghe nói ngươi giết mấy người, báo thù cho Trinh nhi." Bạch Vô Song nói.
Nghe nói như thế, Yến Bất Quy trên mặt hiển hiện một vòng khoái ý kỳ quái, gã nói: "Còn có mấy người không chết."
Bạch Vô Song gật gật đầu, nói: "Liễu Hạt Nham có thể giao cho ngươi, bất quá, cho dù giết bọn hắn, Trinh nhi cũng không có khả năng khởi tử hoàn sinh."
"Đúng vậy, Trinh nhi không thể sống lại." Yến Bất Quy thở dài một hơi, tùy theo cắn chặt răng nói: "Cho nên, những người kia càng không thể sống."
"Tỉ như?"
"Tỉ như Phu Tử, Trương Lục, Liễu Hạt Nham... Bọn họ đều đáng chết." Yến Bất Quy nghiến răng nghiến lợi: "Còn có Trình Đại Lôi, nhất định sẽ có ngày ta phải giết hắn.”
Bạch Vô Song kỳ quái nhìn gã: "Vậy ngươi còn đang chờ cái gì?"
"Vâng."
Yến Bất Quy đột nhiên rút kiếm ra, một kiếm xông lên nóc nhà.
Trình Đại Lôi giật mình, trong miệng lập tức nhả ra âm thanh trách mắng.
“Mẹ nhà ngươi, tại sao lại lôi ta vào.”
Trình Đại Lôi tức giận tới mức muốn chửi má nó, chính mình chỉ im lặng ở trên nóc nhà, không trêu không chọc ai, nghiêm túc nghe chuyện bát quái của hai sư đồ Yến Bất Quy, thì thình lình Yến Bất Quy đột nhiên xông về phía mình.
Hắn thực sự đánh giá thấp sư đồ Yến Bất Quy cùng Bạch Vô Song, hai vị cao thủ tuyệt thế, cả hai đều có thính lực tốt. Trong quá trình nói chuyện, bọn họ đã sớm phát hiện ra Trình Đại Lôi, tuy không thể phán đoán được thân phận của đối phương nhưng trên thế giới này cũng không có bao nhiêu người dám một mình xông vào Nhung Tộc Vương Cung.
Tiếng động ào ào, Yến Bất Quy đánh vỡ nóc nhà, nhìn lướt qua liền nhận ra Trình Đại Lôi. Kẻ thù chạm mặt, hàm răng của gã hận không thể cắn nát đối phương, trong miệng gầm thét: "Trình Đại Lôi."
Trình Đại Lôi căn bản không có phản ứng đến gã, vắt chân lên cổ liền chạy. Hắn đã đấu tay đôi với Yến Bất Quy, biết được thực lực của người này. Mà Gã còn có sư phụ chưa lộ diện kia, nghĩ cũng biết chỉ có mạnh chứ không yếu hơn Yến Bất Quy. Hai đại cao thủ hợp lực đối phó mình, Trình Đại Lôi không chiếm được nửa điểm tiện nghi. Huống hồ, đây là Nhung Tộc Vương Cung, thứ không thiếu nhất chính là hán tử Nhung Tộc am hiểu tiễn pháp. Nếu như mình bị buộc đến nơi hẻo lánh, đến lúc đó vạn tiễn xuyên tâm, lão ni kia từng phạm qua sai lầm này một lần, Trình Đại Lôi cũng không muốn tái phạm nữa.
Sau đó, suy nghĩ đầu tiên của Trình Đại Lôi chính là trốn, tốc độ của hắn rất nhanh, Công Phu Khinh Thân thi triển đến cực hạn. Trong chớp mắt liền muốn chạy ra khỏi Vương Cung.
“Muốn đi sao, đừng mơ tưởng.”
Một chưởng từ trên không vỗ xuống, Bạch Vô Song không biết tại sao đã xuất hiện trước mặt Trình Đại Lôi. Rất rõ ràng là khinh công của đối phương còn xuất thần nhập quỷ hơn Trình Đại Lôi.
Nhung Tộc cũng là Tàng Long Ngọa Hổ, không thể xem nhẹ anh hùng thiên hạ. Trình Đại Lôi rơi xuống đất, thân thể lăn một vòng, dọc theo góc tường chạy trốn. Giờ phút này, thất phu kiếm đã ra khỏi vỏ, giống như một bóng ma trong đêm tối quỷ mị, một lòng trốn ra ngoài.
Giờ phút này, toàn bộ Vương Cung đã bị kinh động, may mắn là, trong vương cung cũng không có nhiều thị vệ. Nhung Tộc dù sao không giống với hoàng đế Đại Võ, bên người có ba nghìn Ngư Long vệ. Tuy nhiên cái không may chính là một tên tẩu hỏa nhập ma Yến Bất Quy đuổi theo không bỏ.
Yến Bất Quy toàn tâm toàn ý chính là muốn giết chết Trình Đại Lôi, vì vậy gã một mực đuổi theo sau lưng Trình Đại Lôi. Cũng chính là ỷ vào Công Phu Khinh Thân tốt, Trình Đại Lôi không có bị gã bắt kịp, nhưng đối với toà Vương Cung xa lạ này, rất nhiều đường đi, Trình Đại Lôi cũng chưa quen thuộc, cho nên không có biện pháp thoát khỏi Yến Bất Quy.
Cả tòa Vương Cung từ trong lúc ngủ mơ bị bừng tỉnh, bắt đầu triển khai vây giết Trình Đại Lôi. Bó đuốc nhóm lửa, đem trọn tòa Vương Cung chiếu sáng như ban ngày.
Vô hình chung, điều này đã giúp Trình Đại Lôi, người đã nhìn thấy một lối đi ra bên ngoài thông qua ánh sáng. Một mũi tên lông vũ xuyên vào trong may ô của Trình Đại Lôi, hắn vung tay bắt lấy, quay người chính là một chiêu Bách Bộ Phi Kiếm.
Chưa nói tới một kiếm giết người, nhưng sức mạnh tuyệt đối không thể khinh thường. Yến Bất Quy buộc phải lăn một vòng mới có thể tránh thoát một mũi tên này.
Dựa vào sức mạnh của mũi tên này, Trình Đại Lôi mới kéo dài khoản cách với Yến Bất Quy. Lẻn đến trước thành cung, chớp mắt liền muốn rời khỏi Vương Cung.
Thế nhưng Bạch Vô Song lại xuất hiện trên đỉnh đầu của Trình Đại Lôi, một chưởng hướng về phía đỉnh đầu của hắn, xuất thủ vững vàng, vô cùng hung ác, đây chính là muốn lấy mạng của Trình Đại Lôi cho bằng được.
Năm đó, Thanh Diệp Phật Mạnh Tri cũng dựa vào một chiêu này ngăn cản Trình Đại Lôi, nhưng hôm nay Trình Đại Lôi cũng không còn giống như lúc trước, hắn một kiếm chọc lên, chặt chính là cổ họng của Bạch Vô Song, đối phương đã không lưu tình, vậy Trình Đại Lôi cũng đành phải hung ác.
"Lão bất tử, cút cho ta."