Chương 782: Người Có Dã Tâm Lớ
Thanh kiếm này thực sự là đỉnh cao trong cuộc đời của Trình Đại Lôi, nó quả thực là bức Trình Đại Lôi phải gấp gáp. Hôm nay nếu như hắn không thoát được cửa ải của Bạch Vô Song thì xem như tánh mạng cũng đành phải để lại ở chỗ này.
Ngay cả nhân vật như Bạch Vô Song đã sớm tu thành lão yêu quái, cũng không dám đón đỡ một kiếm này, mà chỉ có thể lựa chọn né tránh.
Trình Đại Lôi thả người nhảy xuống thành cung, không dám chậm trễ một giây, lập tức trốn vào trong màn đêm.
Trở ra Vương Cung, những người khác muốn đuổi theo Trình Đại Lôi nhưng đã không kịp, chỉ có Yến Bất Quy mang theo mấy người đuổi ra ngoài.
"Xảy ra chuyện gì, xảy ra chuyện gì?"
Hô Duyên Lực quần áo không chỉnh tề, lúc này mới hớt hải chạy ra ngoài, gã hôm nay vừa mới thành thân, mới vừa rồi còn đang an ủi mỹ kiều nương ở trên giường, thì thình lình phát sinh loại chuyện này. Đương nhiên, đây cũng không phải lần thứ nhất Hô Duyên Lực thành thân, Nhung Tộc đều có thân thể tốt, thê thiếp thành đàn, con cháu vô số.
Bạch Vô Song từ đầu tường nhẹ nhàng đáp xuống đất, khiến người xung quanh đều âm thầm giật mình. Bình thường Đại trưởng lão là người lấy trí tuệ làm việc, tuy có dạy bảo ra dạng đồ nhi như Yến Bất Quy, nhưng Bạch Vô Song lại không có nhiều cơ hội lộ ra công phu thật của mình. Đây là lần đầu tiên mọi người nhìn thấy Đại trưởng lão còn có tuyệt kỹ như vậy.
"Vương Thượng yên tâm, chỉ là tên mâu tặc, đã bị đuổi đi rồi."
"Cái gì mâu tặc, trưởng lão nhận ra hắn là ai à?" Hô Duyên Lực hỏi.
"Hình như là tội phạm truy nã của đế quốc, Trình Đại Lôi.” Bạch Vô Song nói.
"Là hắn." Hô Duyên Lực giật mình, bị dọa đến toàn thân đổ mồ hôi. Lúc trước Trình Đại Lôi ám sát Vương của thảo nguyên, cho nên mình mới có cơ hội trở thành Vương của bộ lạc. Hiện tại hắn lại mò đến để làm gì, ám sát nữa sao?? Hỗn đản này, giết người đến nghiện à.
"Trưởng lão, ngươi nhất định phải bảo hộ ta, đừng để hắn lại mò đến đây ám sát ta.”
"Vương Thượng yên tâm, hắn lần này bị phát hiện, muốn to gan cũng không dám tới."
"Cũng không dễ nói." Hô Duyên Lực thở dài một tiếng.
"Vương Thượng, ta có một chuyện muốn bẩm báo với ngài."
Hô Duyên Lực bị chuyện này quấy, đã không có nửa điểm buồn ngủ. Gã ngồi ở trong đại điện ngáp một cái, hỏi: "Nơi này chỉ có hai chúng ta, Đại trưởng lão có chuyện gì quan trọng sao??”
"Thuộc hạ vừa nhận được tin tức, Bắc Man bộ lạc hướng tộc ta cầu viện, hợp lực tiêu diệt Hỏa Chi Bộ Lạc mới xuất hiện."
“Theo ý của trưởng lão, chúng ta có nên giúp hay không?”
"Bây giờ chuyện này, đối với chúng ta là một cơ hội." Bạch Vô Song nói: "Chúng ta có thể thừa cơ hội này, thôn tính tiêu diệt Bắc Man bộ lạc, thống nhất thảo nguyên. Sau đó, suất lĩnh mấy chục vạn thiết kỵ xuôi Nam, liền có thể công chiếm Đế Quốc, chiếm lấy giang sơn Đế Quốc... Đến lúc đó xưng Vua xưng Chúa..."
Bạch Vô Song nói, trong mắt đã có thần sắc hưng phấn. Còn Hô Duyên Lực ngồi ở chỗ đó, không ngừng ngáp ngắn ngáp dài.
"Trưởng lão, chúng ta muốn tấn công Đế Quốc?"
"Đó đương nhiên là một bước cuối cùng, đầu tiên muốn làm, còn là thống nhất thảo nguyên." Bạch Vô Song nói: "Từng bước một kế hoạch, nếu như thuận lợi, trong vòng mười năm xem như toàn công."
"Chúng ta vì sao muốn tấn công Đế Quốc?"
"Cái này..." Bạch Vô Song ngẩn người, nhất thời cũng không biết nên trả lời như thế nào.
"Trưởng lão, nếu như chúng ta thiếu áo thiếu lương, có thể đi Đế Quốc đoạt à. Nhưng nói đánh xuống toàn bộ Đế Quốc... Có phải quá phiền phức hay không." Hô Duyên Lực nghiêm túc tự hỏi, gã đương nhiên cũng ngấp nghé giang sơn đế quốc, mỹ nữ như mây. Nhưng dùng thời gian mười năm đi làm một chuyện, liệu có đáng giá hay không. Dù sao, Nhung Tộc mỹ nữ cũng không ít.
"Chuyện này lại bàn, lại bàn..." Hô Duyên Lực đứng người lên: "Trưởng lão cũng sớm đi nghỉ ngơi, mọi chuyện ngươi nhìn rồi an bài là được."
Sau khi Hô Duyên Lực đi, Bạch Vô Song đứng ngẩn ở nơi đó, cả người giống như đột nhiên già nua mấy tuổi.
Một người như vậy, thật đúng là không có mấy phần khí phách của đế vương thiên hạ.
Có người sinh ra chính là vì hủy diệt mà tồn tại.
Bạch Vô Song chính xác là loại người này, ông ta tự nhiên cũng có một đoạn kinh lịch trong quá khứ, nhưng ông ta không muốn nói về nó với bất kỳ ai. Lời đồn là thật, ông quả nhiên đến từ đế quốc, nhiều năm trước một mình đến Nhung tộc, dựa vào đầu ăn cơm, từng bước một trèo lên trên. Cho đến bây giờ, ông ta đã trở thành mưu sĩ đứng đầu bên cạnh Hô Duyên Lực, mỗi câu chí ít cũng có ba phần sức mạnh.
Thân là một mưu sĩ, chuyện đáng sợ nhất cũng không phải là một trận chiến thất bại, hoặc là tính toán không đúng một chỗ. Mà hỏng bét nhất chính là người ngươi phụ tá căn bản không tán đồng chuyện ngươi muốn làm.
Đây có thể xem là đạo bất đồng bất tương vi mưu. (Không cùng chí hướng thì không thể cùng nhau mưu sự nghiệp được)
Điều mà Bạch Vô Song muốn không phải là trở thành trưởng lão vĩ đại của Nhung Tộc và sống một cuộc sống không lo cơm ăn áo mặc. Điều này không thể làm ông ta hài lòng. Nhưng rõ ràng Hô Duyên Lực đang rất hài lòng với cuộc sống hiện tại. Khi buồn chán, gã sẽ thành thân và sinh mấy đứa bé, đây chính là toàn bộ thú vui của gã.
Không thể nhờ vả người này.
Ý nghĩ này không phải lần đầu tiên xuất hiện, nhưng lần này lại rõ ràng và mãnh liệt hơn bất cứ lúc nào. Nhung Tộc có kỵ binh thiên hạ vô song, nếu có một ngày xua binh về phía nam, thì có thể đoạt được giang sơn đế quốc. Thế nhưng Hô Duyên Lực rõ ràng không phải là người có thể phóng ngựa đi đến Trung Nguyên.
Hoặc, chính mình phải chọn lại người để phụ tá, hẳn là 1 một người có dã tâm. Bạch Vô Song nghiêng đầu sang chỗ khác, ánh mắt rơi vào ngọn nến đang cháy hừng hực kia.
...
Trình Đại Lôi sử dụng hết bản lĩnh nhà, một lòng muốn trốn ra bên ngoài. Nhưng buồn bực là Yến Bất Quy thật tâm muốn giết chết Trình Đại Lôi, cho nên gã quyết cắn lấy không nhả ở phía sau hắn.
Hai người một đuổi một chạy, Trình Đại Lôi đã rời khỏi Nhung Tộc Vương Thành, chạy về phía nữ nhi hồ. Yến Bất Quy vẫn mang theo mấy người xuyết ở phía sau, không hề có ý định buông tha Trình Đại Lôi.