Chương 789: Không Đủ
Dã Nguyên Hỏa sớm đã quay đầu ngựa trở về, lạnh lùng nhìn lấy một màn này.
Ông lão quay đầu, hơi khom người, miệng nói: "Bạch Vô Song tham kiến Bắc Man Vương."
Dã Nguyên Hỏa ngồi trên lưng ngựa, bảo trì một khoảng cách mà lúc nào mình cũng có thể rút lui. Hắn nghi ngờ nhìn đối phương, dò xét từ trên xuống dưới nhiều lần. Dã Nguyên Hỏa đã có dã tâm tranh giành quyền lực trên thảo nguyên thì đương nhiên cũng không thể không có một chút tin tức nào, hắn biết Bạch Vô Song là ai.
Tuy nhiên điều làm hắn hoang mang chính là, Bạch Vô Song không lo ở bên cạnh phụ tá Hô Duyên Lực, mà vì cờ gì hơn nữa đêm lại xuất hiện ở đây, thậm chí còn ra tay cứu mạng mình.
Hắn hít sâu một hơi, thanh âm lạnh lùng nói: "Gặp qua."
Ánh mắt của Dã Nguyên Hỏa nặng nề như đá, từ khi bước trên con đường này, hắn đã chuẩn bị xem tất cả mọi người là địch. Bao gồm cả địch nhân, thủ hạ, thậm chí là mưu sĩ bên cạnh mình. Mà đối với Bạch Vô Song đột nhiên xuất hiện này, hắn dĩ nhiên không dám xem thường ông ta.
Bạch Vô Song cúi đầu xuống đất nói: "Lão hủ tới để chúc mừng, chúc mừng Đại vương trở thành chủ nhân của Bắc Man.”
“Hình như ta không có mời tiên sinh qua.” Dã Nguyên Hỏa nói.
“Ta đến là vì một chuyện khác, muốn hỏi các hạ một vấn đề."
Dã Nguyên Hỏa nheo mắt lại, ánh mắt quan sát tỉ mỉ đối phương, cho tới bây giờ hắn vẫn chưa chạy trốn, nhưng nếu thấy có chuyện không ổn, hắn sẽ nhanh chóng rời đi.
"Chuyện gì?"
“Có thể tiến lên một bước nói chuyện hay không?” Bạch Vô Song nhìn bộ dáng cảnh giác của Dã Nguyên Hỏa, cười cười nói: "Đại Vương yên tâm, nếu như ta có lòng xấu xa, cũng không chờ cho tới bây giờ.”
Nói rồi, Bạch Vô Song liếc mắt nhìn xung quanh, thấy cách đó không xa có một gốc cây dương dày bằng cái bát, liền bước tới, giơ tay phải lên, dùng lòng bàn tay vỗ mạnh vào thân cây. Chỉ nghe kacha~ một tiếng, cây dương to bằng cái bát ăn cơm liền bị bẻ gãy ngay lập tức.
Dã Nguyên Hỏa hít vào một ngụm khí lạnh, loại công phu này nhất định không phải là thứ mà tướng quân trên chiến trường có được, e rằng đã đạt tới siêu phàm rồi. Quả thật, nếu đối phương muốn giết hắn, thì coi như có gió thổi dưới chân, hắn cũng không thoát được.
Như thế, Dã Nguyên Hỏa buông tay cảnh giác, dù sao cũng không có tác dụng gì. Hắn xuống ngựa, một tay dắt dây cương, mặt khác một tay chỉ về phía trước:
"Tiên sinh mời."
Hai người một trước một sau, chậm rãi mà đi, nơi này dần dần yên tĩnh, như thể vừa rồi chưa từng xảy ra chiến đấu gì.
Chẳng hay qua bao lâu, một bộ “thi thể” từ trên mặt đất chật vật ngồi dậy. Hắn mở to hai mắt, nỗ lực thích ứng với màn đêm xung quanh, đồng thời nhìn thấy thi thể của các huynh đệ đang nằm ở bên cạnh mình.
Người này chính là Lý Thuấn Thời, hắn trời sinh trái tim lệch phải, trời xui đất khiến lại tránh được một chiêu quan trọng của Bạch Vô Song. Hắn ngồi bất động trên mặt đất thật lâu, trong lòng hoảng sợ, phẫn nộ, mê mang...Nhưng những cảm xúc này cuối cùng cũng không có tác dụng gì, hắn chật vật đứng lên, một tay lôi kiếm, tay kia ôm ngực, từ từ đi về phía nam.
...
Dưới con dốc cỏ che chắn gió, một đống lửa được đốt lên, cành khô ở trong đống lửa đôm đốp rung động, toát ra ngọn lửa màu đỏ.
Dã Nguyên Hỏa cùng Bạch Vô Song ngồi ở hai bên đống lửa, không ai nhìn rõ mặt ai. Dã Nguyên Hỏa bẻ cành khô, ném vào đống lửa, trong đầu vẫn không hiểu tại sao Bạch Vô Song lại đột nhiên tìm mình.
"Xin hỏi Đại Vương, sau khi chinh phục Bắc Man bộ lạc, thì bước kế tiếp chuẩn bị làm cái gì?" Bạch Vô Song hỏi.
Dã Nguyên Hỏa kỳ quái nhìn đối phương, bước kế tiếp của mình, tự nhiên muốn đánh chủ ý đến Hô Duyên Lực. Diệt đi Hô Duyên Lực, liền có cơ hội thống nhất Nhung Tộc thảo nguyên. Bất quá, loại sự tình này sao có thể nói cho ngươi nghe, ngay cả người bên cạnh Dã Nguyên Hỏa cũng không có mấy ai biết. Chẵng lẻ, Bạch Vô Song chính là tới tìm hiểu tâm tư của mình, nhìn ra tâm tư bản thân không đúng, liền một chưởng đánh chết. Đoán chừng, cổ của mình còn không cứng rắn bằng gốc dương thụ ban nãy.
Bất quá, nếu như ông ta muốn giết mình, ngược lại cũng không cần chờ tới bây giờ. Nghĩ như thế, Dã Nguyên Hỏa tâm lý càng thêm hồ đồ.
Chỉ nghe Bạch Vô Song nói: "Thảo nguyên trên mấy trăm năm qua, vừa loạn lại loạn, tuy Hô Duyên Bạt từng có ý đồ thống nhất thảo nguyên, nhưng cũng không thể hoàn thành chí khí này. Lão hủ đêm nhìn thiên tượng, trên thảo nguyên sẽ sinh ra một vị Thánh Chủ, lấy Khí Thôn Thiên Hạ, thống nhất Chư Bộ Lạc Nhung Tộc, thành lập nên cơ nghiệp tồn tại mãi mãi.”
Dã Nguyên Hỏa nháy mắt mấy cái, bởi vì đã trải qua nhiều chuyện trong quá khứ, nên đối với mấy chuyện Quái Lực Loạn Thần này khó có thể nào tin được.
"Ồ, còn có việc này sao."
"Đại Vương cảm thấy, trên thảo nguyên ai sẽ là vị thánh chủ này?”
“Làm sao ta biết được.” Dã Nguyên Hỏa thuận miệng nói một tiếng: "Không phải là người của Nhung Tộc Vương Thành sao?"
Bạch Vô Song lắc đầu, trong lòng không khỏi có chút đắng chát. Ông ta muốn phụ tá Hô Duyên Lực trở thành anh hùng một đời, nhưng đối phương lại không có phần tâm tư này. Bằng không, tại sao hơn nửa đêm, ông ta còn phải chạy đến nơi cứt chim cũng không có để nói chuyện này.
“Trên thảo nguyên đúng là có mấy vị anh hừng.” Dã Nguyên Hỏa nhẹ nhàng gật đầu, ngoại trừ Hô Duyên Lực, lại liệt kê thêm mấy người, nhưng Bạch Vô Song lại lắc đầu phủ quyết từng người một.
Dã Nguyên Hỏa như thế có chút hồ đồ, hắn nói: "Vậy mời tiên sinh chỉ giáo"
Bạch Vô Song xuyên thấu qua lửa, nhìn Dã Nguyên Hỏa, nói: "Đại Vương bước kế tiếp dự định làm cái gì?"
Dã Nguyên Hỏa giật mình, Bạch Vô Song lại một lần hỏi ra vấn đề này, hắn nếu không hiểu đối phương nói bóng gió cái gì, thì thật sự đúng là kẻ ngốc
"Tiên sinh, không phải đang nói đùa sao?" Dã Nguyên Hỏa chậm rãi nói: "Ta mới không kinh người, nghệ không xuất chúng, sao có thể là thánh chủ trong lời của tiên sinh nói?”
"Thời gian Đại vương xuất thế trên thảo nguyên cũng không dài, tuy nhiên đã có thể gây ra không ít sóng gió, chỉ cần có mắt cũng nhìn ra được, một Bắc Man bộ lạc nho nhỏ tự nhiên không thể thỏa mãn dã tâm của Đại Vương.” Bạch Vô Song nói: "Lão hủ cả gan hỏi một câu, dã tâm của Đâij Vương đến tột cùng là cái gì.”
Dã Nguyên Hỏa cười thành tiếng rồi nhìn đối phương nhưng không nói.
“Không biết nếu nuốt Vương tộc Hô Duyên thị có thể thỏa mãn dã tâm của Đại vương hay không?”
Dã Nguyên Hỏa trong lòng một phát hung ác, phun ra hai chữ: "Không đủ."
Nói xong hắn cũng cảm giác bên tai có luồng gió mát thổi qua, tựa hồ trong bóng tối có tiếng gì đó đang cười nhạo mình. Lấy thế lực hiện tại của Dã Nguyên Hỏa, nói ra hai chữ này, thật có chút cuồng vọng.
"Vậy nếu tất cả các bộ lạc của Nhung Tộc, có đủ lấp đầy dã tâm của Đại Vương hay không?"
"Không đủ."