Chương 790: Đầu Danh Trạng
Ánh lửa bập bùng khiến khuôn mặt Bạch Vô Song đỏ bừng, hai mắt như muốn hừng hực lửa, cả người đột nhiên trẻ ra vài tuổi.
"Nói như vậy, ta hiểu được. Thảo nguyên không thể lấp đầy dã tâm của Đại Vương. Đại Vương nhất định muốn ngựa đạp Trung Nguyên, Ẩm Mã Giang Nam."
Dã Nguyên Hỏa cũng không nói gì, gục đầu xuống gảy gảy đống lửa.
"Lão hủ cũng cả gan nói một câu, nếu như Đại Vương muốn nuốt Vương Thành, lão hủ nguyện trợ Đại Vương một chút sức lực, chuyện này không tính khó khăn."
Dã Nguyên Hỏa trong lòng giật mình, hắn tự nhiên có dã tâm muốn nuốt Hô Duyên thị, nhưng cũng biết cân lượng của mình bây giờ còn chưa đủ để chém giết Hô Duyên thị. Theo kế hoạch của hắn, ít nhất phải chờ hai ba năm về sau, mà hắn còn không chắc liệu mục tiêu có thể đạt được thành công vào thời điểm đó hay không.
Nhưng nếu có Bạch Vô Song trợ giúp, có thể đẩy nhanh tiến độ của chuyện này, khả năng thành công sẽ trở nên rất lớn.
Tuy nhiên, tại sao đối phương muốn giúp hắn? Đây có thể là một âm mưu, dẫn dụ đại quân của mình tấn công, sau đó đối phương sẽ tiêu diệt toàn bộ quân mình.
Đến bây giờ, Dã Nguyên Hỏa cũng không quá tin người.
"Ngươi nguyện ý giúp ta?" Dã Nguyên Hỏa hỏi.
"Không dối gạt Đại Vương, chim khôn biết chọn cây mà đậu, hiền thần chọn chủ mà theo, ánh mắt của Hô Duyên Lực thiển cận, lòng dạ hẹp hòi, không phải là Vương Bá chi tài. Nếu như Đại Vương để mắt đến lão hủ, lão hủ nguyện vì Đại Vương xưng bá thiên hạ mà ra sức trâu ngựa."
"Chỉ dựa vào câu nói này, ta sợ là không thể tin tưởng ngươi." Dã Nguyên Hỏa chậm rãi nói: "Ngươi muốn ta tin tưởng ngươi, thì ít nhất cũng phải đưa ra chút đồ vật.”
Trước ánh lửa bập bùng, Bạch Vô Song thở dài nói: "Tất cả đã là quá khứ rồi, không bàn cũng được."
Dã Nguyên Hỏa nhìn chằm chằm đối phương: "Tiên sinh chớ trách ta nhạy cảm, tâm ý của ta tiên sinh đã biết, nhưng ta cũng phải biết tiên sinh vì sao muốn giúp ta?"
Bạch Vô Song hiểu ý tứ trong lời của Dã Nguyên Hỏa. Chỉ là một số chuyện trôi qua rất lâu, ông ta cũng chưa từng nói với ai. Cũng do hôm nay không có cách nào khác, ông ta đành phải mở ra những ký ức phủ bụi trong tâm trí mình và nói về những sự kiện quá khứ mà ông không muốn nhắc đến.
Suy cho cùng, Bạch Vô Song này chính là cùng loại người với lão ni bạch y, Mạnh Huyền Thanh, Phu Tử, bọn họ đều là hậu duệ của mười chín nước. Sau sự sụp đổ của mười chín nước, hậu duệ của mười chín nước đã thành lập một liên minh chống đế quốc, nghĩ rằng họ có thể lật đổ sự thống trị của Lý Thị. Tuy nhiên, mười chín thế lực, mỗi người đều có những lời riêng và lợi ích riêng của mình. Cái gọi là liên minh chống đế quốc hoàn toàn không làm được một việc gì, tự mình làm hỗn loạn, sau này liền tan rã.
Lý thị dần dần ngồi vững vàng giang sơn, cái gọi là lật đổ Lý thị cũng trở thành lời nói vô căn cứ. Bọn họ chỉ bất quá cũng chỉ làm vài hành động ám sát quấy rối. Bạch Vô Song chính là hậu nhân của Yến Quốc, biết lật đổ từ nội bộ đế quốc đã là chuyện không thể, cho nên một mình đi tới thảo nguyên. Sau nhiều năm vất vả cũng coi như đạt được chút thành tựu.
Dã Nguyên Hỏa yên tĩnh nghe rồi mới hỏi: "Ngươi muốn phục quốc?"
Bạch Vô Song lắc đầu: "Giấc mơ về cố quốc chỉ còn là một trò cười. Đế quốc loạn lạc, nhưng cuối cùng người thay vào vị trí đó cũng không phải là hậu nhân của mười chín nước. Ta đã đến tuổi này, địch nhân cùng bằng hữu trước đây đều đã chết, không thừa lại mấy người. Cho nên cứ vậy mà cô độc sống trên thế gian. Không thể nói trước được, ngày nào đó, một trận gió thổi cũng có thể lấy đi tính mạng của ta. Lúc trước, thân nhân của ta đều bị đế quốc đuổi giết, mà hiện tại ta nghĩ chẳng qua là hủy diệt. Đế quốc đã là căn nhà cũ sắp sập, ta nguyện ý dùng bộ xương già này mang thêm ít củi khô, châm lửa đốt sạch tất cả.”
Dã Nguyên Hỏa nhẹ nhàng gật đầu: "Ta đại khái tin Bạch tiên sinh, Bạch tiên sinh hôm nay đã tới tìm ta, xem như đã có chủ ý. Vậy làm như thế nào, mới có thể nuốt trọn Hô Duyên thị?"
Bạch Vô Song đích thật là có chuẩn bị mà đến, ông ta nói: "Hô Duyên thị đã từng là Vương của Nhung Tộc, chỉ cần tiêu diệt hắn thì việc chinh phục thảo nguyên cũng không khó. Đại Vương nếu đã có dã tâm thôn tính thảo nguyên, vậy lão hủ cam tâm làm tôi tớ cho Đại vương. Thủ hạ của Hô Duyên Lực có hai viên đại tướng, người người đều là dũng sĩ Vạn Phu không địch lại. Trong vòng ba ngày, ta sẽ lấy đầu cỉa một người, xem như đầu danh trạng của lão hủ dâng cho Đại vương.”
Dã Nguyên Hỏa cũng biết thủ hạ Đại Tướng của Hô Duyên Lực, một người như chim ưng, am hiểu Liên Hoàn Tiến, có thể bắn liên tục Thập Tam tiễn, xưng là thần thuật. Một vị khác tên là Man Hùng, hai tay có sức mạnh thiên quân, xưng là đệ nhất dũng sĩ Nhung Tộc. Dã Nguyên Hỏa nếu như muốn động thủ với Hô Duyên Lực, thì hai người này chính là sự tồn tại khó giải quyết nhất.
"Chúng ta chờ tin tức của Bạch tiên sinh, chờ tin tức đến, ta bên này liền có thể động thủ." Dã Nguyên Hỏa nói.
Nơi xa có tiếng vó ngựa vang lên, một đội người giơ bó đuốc, trong miệng hô: "Đại Vương, Đại Vương..."
Bạch Vô Song đứng dậy thi lễ, nói: "Đại Vương, lão hủ tạm thời cáo từ, đầu người ít ngày nữa liền có thể dâng lên."
Thân ảnh của ông ta lóe lên, sau đó biến mất trong bóng tối. Thủ hạ của Dã Nguyên Hỏa đuổi tới, bọn họ đều là đi ra ngoài tìm Dã Nguyên Hỏa. Dã Nguyên Hỏa hôm nay ra ngoài lâu như vậy, thủ hạ khó tránh khỏi có chút bận tâm, liền thuận theo ánh lửa tìm tới đây.
Dã Nguyên Hỏa cùng đám người trở về doanh địa, trong lòng còn đang suy nghĩ về Bạch Vô Song. Nếu có Bạch Vô Song tương trợ, việc mình muốn làm, liền có thể mau chóng hoàn thành. Nhưng đến bây giờ, Dã Nguyên Hỏa cũng không hề hoàn toàn tín nhiệm Bạch Vô Song, hết thảy cứ nhìn tin tức tiếp theo, xem ông ta có thể thuận lợi dâng đầu người cho mình hay không.
...
Trên thảo nguyên, liếc mắt nhìn qua, lọt vào trong tầm mắt tất cả đều là cỏ dại.
Trình Đại Lôi cùng Tiểu Bạch Lang lang thang trên thảo nguyên, bấm tay tính ra đã hơn mấy ngày này. Hai người bắt cá săn bắn làm thức ăn, nhét đầy bao tử cũng không thành vấn đề. Giờ chẳng qua chỉ là một mực ăn sương, đón gió, khiến hai người họ không khác gì dã nhân.
Mấu chốt là Trình Đại Lôi cũng mất đi 『 lỗ tai 』 và 『 ánh mắt 』, trên thảo nguyên này không tìm thấy bóng người nào, chứ đừng nói đến thăm dò được tin tức hữu dụng gì.