Chương 795: Vương Của Thảo Nguyê

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 795: Vương Của Thảo Nguyê

Dã Nguyên Hỏa ngẩng đầu, nhìn thấy thủ hạ của Hô Duyên Lực giờ phút này gần như đã bị giết sạch, mà xung quanh mình đều là chiến sĩ dưới trướng.

Bọn họ nhìn thấy ánh mắt của Dã Nguyên Hỏa, dồn dập giơ binh giáo trong tay lên, hô to một chữ Vương.

Sau trận chiến này, Hô Duyên Lực bị loạn mã đạp thành thịt vụn. Bạch Vô Song dẫn Dã Nguyên Hỏa vào thành, lớn tiếng nói Ưng mưu đồ tạo phản, giết Hô Duyên Lực, còn Ưng đã bị Dã Nguyên Hỏa tru sát.

Dưới sự trợ giúp của Bạch Vô Song, Dã Nguyên Hỏa không đánh mà thắng chiếm được Vương Thành, đến chiêu cáo Chư Bộ Lạc, Dã Nguyên Hỏa đã thay thế vị trí của Hô Duyên Lực.

Mặc dù có một số bộ lạc nhỏ biết được ít việc quái lạ bên trong, nhưng cũng vô lực đối kháng với Dã Nguyên Hỏa, chỉ có thể lựa chọn thần phục. Mặc khác các bộ lạc lớn hơn, mở ngọn cờ báo thù cho Hô Duyên Lực, lựa chọn thảo phạt Dã Nguyên Hỏa.

Trên thảo nguyên nổi lên gió tanh mưa máu, một trận lại liên tiếp một trận, Dã Nguyên Hỏa mang theo thủ hạ, đánh mấy trận ác liệt, xuất thủ gọn gàng, bình thường có phản kháng, thì trảm thảo diệt căn (diệt trừ hết hậu họa về sau). Trên thảo nguyên, đầu người cuồn cuộn mà rơi.

Ước chừng một năm sau, Dã Nguyên Hỏa vững vàng trở thành người thống trị, không có người nào trên thảo nguyên dám phản kháng hắn.

Sau khi hắn thống nhất thảo nguyên, hủy bỏ hết danh hào của các bộ lạc, đem tất cả Nhung Tộc, chia ra làm tám bộ lạc.

Phân biệt là: Long Bộ, Lang Bộ, Khuyển Bộ, Ngư Bộ, Lộc Bộ, Hùng Bộ, Hổ Bộ, Hồ Bộ.

Nhung Tộc thiết lập Bát Bộ thống trị, kết thúc tình hình loạn chiến trước đó. Lúc này, Dã Nguyên Hỏa đã là hoàn toàn trở thành Nhung Tộc Vương, dưới sự thao túng âm thầm của Bạch Vô Song, vô số người đem hắn coi là Thần Minh.

Bọn họ lấy cờ Liệt hỏa, hai mươi người đừng đầu quân thiết kỵ, Lương Tướng mưu sĩ nhiều vô số kể.

Đương nhiên, đây là chuyện một năm về sau, mà Trình Đại Lôi rất lâu sau đó mới biết được tin tức này. Hiện tại, hắn và Tiểu Bạch Lang còn đang trên đường trở về Cáp Mô thành.

Kacha~ một tiếng, đỉnh đầu xuất hiện 1 đạo sấm sét, mùa đông dài dằng dặc cuối cùng kết thúc, mùa xuân lại chuẩn bị tới.

Cơn mưa lớn này tới quá bất ngờ, khiến Trình Đại Lôi cùng Tiểu Bạch Lang bị xối đến ướt đẫm. Hai người tiến vào một cái hang, bên ngoài âm thanh sấm chớp không ngừng vang lên dữ dội, hai người đốt một đống lửa trong hang, dự định sẽ tiếp tục lên đường khi trời tạnh mưa.

Tính toán lộ trình, thì khoảng cách về trại Cáp Mô cũng không xa, đại khái khoản ba đến năm ngày liền tới, nếu đi nhanh thì còn có thể tới nơi sớm hơn. Vị trị bây giờ của hai người, xem như đã ở trong lãnh thổ của đế quốc.

Hoang sơn dã lĩnh, bên ngoài gió từng đợt thổi mạnh, mặc dù là buổi sáng, nhưng tầng mây ép tới rất thấp, bầu trời tối giống như ban đêm.

Trình Đại Lôi đem áo choàng và phơi ở trên bếp lửa. Dù sao, hắn cũng có thói quen mang thêm vài bộ quần áo khi ra ngoài, cho nên không rơi vào trường hợp không có quần áo để thay.

Cành khô ở trong đống lửa phát ra tiếng vang đôm đốp, hai người vây quanh đống lửa, mượn nhiệt độ của ngọn lửa để xua tam cái lạnh ẩm ướt quanh người.

Tiểu Bạch Lang nhìn ra bên ngoài sơn động, nói: “Khó có một trận mưa to như vậy trong thời tiết này, cũng không biết đến khi nào trời mới tạnh mưa đây?”

"Ai đó đã nói, thế đạo không bình thường khí trời cũng không bình thường." Trình Đại Lôi một bên hong khô y phục, vừa nói: "Có vẻ trong thời gian ngắn thì trận mưa này cũng không tạnh liền được, chúng ta hôm nay phải đành qua đêm ở chỗ này, hừng đông ngày mai sẽ lên đường.”

Tiểu Bạch Lang muốn đi xem hai tọa kỵ của mình như thế nào rồi, bọn họ đặt chúng nó ở bên dưới vách núi, miễn cho trời mưa to quá lại hoảng sợ. Kết quá vừa đứng lên, Tiểu Bạch Lang liền thấy bóng cây nơi xa lắc lư, đang có người chạy về phía bên này.

Cô ngay lập tức nói với Trình Đại Lôi, trong đầu hai người liền có chung một suy nghĩ: Không muốn tiếp xúc với nhóm người này. Ai biết được bên kia là thiện hay ác. Mà thông thường cứ tiếp xúc với người nào, thì chắc chắn sẽ phát sinh những rắc rối không đáng có. Ngay tại nơi hoang sơn dã lĩnh này, lại có người sẵn sàng đi dưới tiết trời như vậy, xem ra lai lịch không hề đơn giản.

Lại nói, có đôi khi ngươi không muốn xảy ra chuyện, nhưng hết lần này tới lần khác, vẫn gặp phải chuyện này chuyện kia. Đoàn người đi xuyên qua rừng rậm, nhìn về hướng trước mắt, người đi đầu lập tức hô to.

"Đông Gia, phía trước có sơn động, chúng ta mau mau đi qua tránh mưa."

Một đám người giẫm lên nước đi về phía trước, mỗi người đều vô cùng hưng phấn. Bọn họ trên nửa đường đụng phải trận mưa lớn này, nhất thời mây đen lập tức bao phủ trên đỉnh, khiến bọn họ không phân biệt được đông, tây, bắc, nam.

Chờ phát hiện hang núi này, thì lập tức không kịp chờ đợi mà đi tới. Một hàng tám người, đều muốn tranh thủ thời gian tìm chỗ sạch sẽ để nghỉ chân.

"Có người!"

Bọn họ vừa xông vào sơn động, thì lập tức giật mình, trông thấy Trình Đại Lôi cùng Tiểu Bạch Lang ngồi xung quanh đống lửa. Rất nhanh, mấy người vừa đi vào sơn động liền đem đao rút ra. Khi ra ngoài, trên thân đều có binh giáo phòng thân, nhưng mấu chốt là bộ dáng hung thần ác sát của Trình Đại Lôi, nhìn như thế nào cũng không giống người tốt.

"Các ngươi là ai?" Người đi đầu mở miệng hỏi.

Trình Đại Lôi khoát khoát tay: "Đừng sợ, đừng sợ, chúng ta là người tốt."

“Ai sợ tên tiểu tử như ngươi.”

Lúc bọn họ nhìn thấy Tiểu Bạch Lang thì đều âm thầm thở phào. dù sao Trình Đại Lôi tuy không phải người tốt, nhưng sơn tặc mang theo nữ nhân đi cướp thì dù sao cũng là chuyện hiếm thấy.

Một người tách ra đám người đi đến trước mặt Trình Đại Lôi, chưa mở miệng, đã ôm quyền thi lễ.

"Thủ hạ thô bỉ, mời hai vị chớ trách. Tại hạ Đông Phương Đồng, chính là Thương gia buôn bán thảo dược, bởi vì trời mưa lạc đường, ta cùng đồng bạn của mình có thể ở chỗ này tránh một chút hay không."

Đông Phương Đồng nói chuyện rất khách khí, Trình Đại Lôi chắp tay một cái: "Chúng ta cũng là người tránh mưa, đã gặp gỡ, xem như duyên phận, chư vị mời."

Sau khi đám người Đông Phương Đồng đi vào, trong sơn động lập tức chật chội. Bọn họ một hàng tám người, lấy Đông Phương Đồng cầm đầu, theo gã ta nói, bọn họ đến Kinh Châu mua sắm thảo dược, bởi vì trời mưa to, nên mới bị chặn ở đây.

Dưới tay có một hán tử, mắt tam giác, giữ lại hai phiết râu ngắn, dáng người cũng không cao lớn, nhưng lại lộ ra một cỗ sức mạnh khiến người ta giật mình. Người này tên là Lưu Khải, là trợ thủ đắc lực của Đông Phương Đồng.

Những người khác không để lại ấn tượng sâu sắc cho Trình Đại Lôi, hắn để ý thấy có một nữ nhân trong số họ, cô ấy trông không vui, từ lúc mới bước vào đây, cô cũng không hề mở miệng nói chuyện.