Chương 796: Ngươi Là Ai??

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 796: Ngươi Là Ai??

Tất cả mọi người vây quanh đống lửa, có người hong quần áo, cũng có người mang theo cơm rang, thịt khô, rượu nóng và các loại đồ ăn khác…

Đông Phương Đồng luôn nở một nụ cười ôn hòa trên mặt, gã đem túi rượu đẩy qua, nói: “Đấng hảo hán muốn uống chút rượu hay không, làm ấm thân thể?”

Trình Đại Lôi khoát khoát tay từ chối nhã nhặn, bọn họ nói mình là thương nhân, Trình Đại Lôi liền cho bọn họ là thuốc thương? Trình Đại Lôi hiện tại cũng coi là người từng trải, thiệt thòi như vậy cũng không phải là chưa từng ăn qua, hắn sao có thể rơi hai lần trong cùng một con mương.

Trình Đại Lôi đã đọc thông tin của từng người, từ nghề nghiệp của bọn hắn, cũng không có gì cổ quái. Giờ chẳng qua chỉ là loại nghề nghiệp cuộc sống này, được phân chia không rõ ràng lắm, những người này không phải là không có cải trang giả dạng. Thế nhưng Đông Phương Đồng, Lưu Khải, còn có cô nương áo đen kia, đều có thân thủ không tệ.

Nhưng điều này không có nhiều ý nghĩa, thế đạo đã không yên ổn, khi ra ngoài nhất định phải có một số bản lĩnh bảo mệnh.

Đám đông uống rượu đàm tiếu, Đông Phương Đồng nói gần nói xa cũng muốn tìm hiểu tin tức của Trình Đại Lôi.

Trình Đại Lôi xưng chính mình là Ngưu Tam Cân, muốn đi Lương Châu nương nhờ họ hàng. Nhìn dáng vẻ Đông Phương Đồng, rõ ràng không tín nhiệm Trình Đại Lôi, bất quá gã cũng không có ý vạch trần, như cũ cười nói chuyện phiếm với Trình Đại Lôi.

Mưa vẫn tiếp tục rơi, trời đã nhá nhem tối, bên ngoài vang lên tiếng mưa gió. Thủ hạ của Đông Phương Đồng g gần như đã ngủ, họ đã đi bộ suốt chặng đường dài và lúc này đã kiệt sức. Tuy nhiên, vẫn có người tỉnh táo, rõ ràng là để đề phòng Trình Đại Lôi.

Trình Đại Lôi cũng buồn ngủ không chịu được, hắn cùng Tiểu Bạch Lang thay phiên gác đêm. Giờ phút này buồn bực ngán ngẩm canh giữ ở bên cạnh đống lửa, nhưng ánh mắt ý thức rơi vào thân cô nương bên kia.

Dù sao, trong một đám hán tử, thì cô nương áo đen này càng thêm đẹp mặt hơn.

Cô nương đó cũng không có ngủ, cô ngẩng đầu ánh mắt nhìn Trình Đại Lôi, ánh mắt khó lường như mây mù, coi như có mấy phần mùi vị.

Đám người này nhìn thế nào cũng lộ ra vẻ cổ quái, Trình Đại Lôi không biết bọn họ làm gì, chính vì vậy mới càng kích thích tâm lý hiếu kỳ của Trình Đại Lôi.

Qua một khắc đồng hồ, nữ tử kia cùng Lưu Khải đi ra sơn động. Trình Đại Lôi ngáp một cái, đoán chừng nữ nhân là đi tiểu đêm, giờ chẳng qua chỉ là loại việc này cũng phải có nam nhân bồi tiếp, giá đỡ thế nhưng đủ lớn.

Qua thời gian rất lâu, hai người một mực không trở lại, Đông Phương Đồng nhíu mày. Lúc này, Lưu Khải đột nhiên chạy vào, miệng nói: "Đông Gia, nàng chạy..."

"Cái gì!" Đông Phương Đồng giật mình: "Ngươi làm sao để cho nàng trốn!"

"Ta, ta..." Lưu Khải đầu đầy mồ hôi lạnh, muốn nói cái gì, rõ ràng là rất sợ hãi.

"Mau tìm."

Đông Phương Đồng bây giờ hoàn toàn khác so với lúc đó, mắt lộ ra hung quang, bỗng nhiên quay đầu, ánh mắt nhìn Trình Đại Lôi. Tay của gã, đã cầm chắc chuôi đao.

Trong miệng người này toàn lời nói láo, cho nên giết chết Trình Đại Lôi là phương pháp đơn giản nhất.

Trình Đại Lôi mỉm cười, tay vỗ thất phu kiếm: "Chuyện gì xảy ra, có cần ta hỗ trợ không?”

Đông Phương Đồng có một khuôn mặt trẻ thơ, giờ phút này lại trợn mắt tròn xoe, khiến người nào cũng không hoài nghi, cái người luôn luôn híp mắt mỉm cười này sẽ lập tức rút đao giết người.

Nhưng khi gã chạm phải ánh mặt của Trình Đại Lôi, thì đột nhiên dừng lại. Ánh mắt của Trình Đại Lôi quá mức bình tĩnh, hắn cứ nghiêng dựa vào trên tảng đá, lại cho người ta một loại vô cùng kiêu ngạo. Cảm giác này khiến Đông Phương Đồng nghĩ tới, nếu như gã dám ra tay với Trình Đại Lôi thì người chết khẳng định là mình.

Gã cố nặn ra vẻ tươi cười: "Không cần, chính chúng ta giải quyết được."

"Nếu như cần ta giúp thì cứ nói, con người ta đây rất thích ra tay tương trợ người khác.”

"Đa tạ, đa tạ."

Đông Phương Đồng dối trá hai tiếng, mấy người cùng một chỗ đứng dậy, nhóm bó đuốc đi ra khỏi sơn động. May mà hiện tại mưa nhỏ rất nhiều, nếu không bó đuốc vừa đem ra ngoài sẽ bị mưa dập tắt.

Sơn động vốn đã đông đúc nay lại trở nên trống rỗng, Tiểu Bạch Lang cùng Trình Đại Lôi hai mặt nhìn nhau, cả hai đều không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

"Bọn họ là làm cái gì?" Tiểu Bạch Lang nhịn không được mở miệng hỏi.

Trình Đại Lôi mở ra hai tay: "Ta như thế nào biết, đám người này thấy thế nào cũng có chút kỳ lạ.”

Trình Đại Lôi gãi gãi đầu, không hiểu tại sao đám người Đông Phương Đồng lại coi trọng nữ nhân này như vậy. Bất quá, trời lại mưa vào nửa đêm, Đông Phương Đồng muốn tìm được cô nương áo đen kia sợ là khó khăn.

Trình Đại Lôi mặc dù có chút lòng hiếu kỳ, nhưng cũng sẽ không phá tan nồi đất hỏi đến tột cùng. Đông Phương Đồng đi càng tốt, như vậy hắn mới thoải mái nghỉ ngơi, đợi ngày mai trời vừa sáng, thì lập tức xuất phát lên đường.

Hồi lâu sau, mưa ngoài động vẫn chưa dứt, bỗng nhiên có tiếng bước chân. Cô nương kia thế mà trở lại sơn động, trực tiếp quỳ xuống trước mặt Trình Đại Lôi, miệng nói: "n nhân cứu ta."

Trời mưa, y phục bó vào người làm tôn lên đường cong tinh xảo của nữ nhân, lại bởi vì mưa gió lạnh lẽo, thân thể mỏng manh của cô nhẹ nhàng run rẩy.

Thấy một cô nương như thế quỳ gối trước mặt Trình Đại Lôi, mà Trình Đại Lôi cũng không phải loại người có thể ngồi yên, hắn nhanh chóng đỡ cô nương kia đứng dậy, miệng nói: "Mau mau đứng lên, mau mau..."

Tiểu Bạch Lang ho nhẹ một tiếng, ngăn ở trước mặt Trình Đại Lôi. Cô lấy ra đoản đao, nhíu mày nói: "Lai lịch ra sao, mau ăn ngay nói thật, đừng ép cô nãi nãi dùng đao nói chuyện với ngươi."

Nữ tử áo đen ngẩng đầu, điềm đạm đáng yêu nhìn lấy Trình Đại Lôi, miệng nói: "Xin hỏi là ngài là Cáp Mô Đại Vương Trình đương gia đúng không?"

Lúc này chớ nói Tiểu Bạch Lang, Trình Đại Lôi cũng là cả kinh, tay nắm chặt kiếm gằn từng chữ một: "Ngươi là ai?”