Chương 811: Về Tới Nhà

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 811: Về Tới Nhà

Ba người ở trong trấn bỏ hoang, nghỉ ngơi một đêm, sau khi lấy lại tinh thần thì sáng sớm ngày hôm sau tiếp tục lên đường. Một đường không nói chuyện, đi xuyên qua khu vực khống chế của Tống Bá Khang, đến hoàng hôn ngày thứ 4 thì về đến Cáp Mô Thành.

Trên nửa đường gặp phải thám tử của Cáp Mô Thành, Trình Đại Lôi để bọn họ trở thành truyền tin tức trước, do đó trước khi Trình Đại Lôi về tại địa phận Cầm Xuyên thì Lưu Bi và những người đã sớm biết tin tức.

Cổng thành mở rộng, Lưu Bi, Quan Ngư, A Hỉ, Cao Phi Báo, Tần Man và những người khác đều ở cửa thành nghênh đón.

Xa xa liền thấy một đầu Hắc Ngưu nâng Trình Đại Lôi chậm rãi tới.

"Đến, tới." Trương Phì không nhin được trước la lên.

Chờ Trình Đại Lôi đến trước cửa thành, mọi người cùng một chỗ chắp tay, miệng nói: "Đại đương gia."

Trình Đại Lôi nhảy từ trên lưng trâu xuống, khoát tay một cái nói: "Được rồi, được rồi, không phải đại sự gì, cho nên không cần đến mức như thế.”

"Nghe nói Đại đương gia một mồi lửa thiếu hủy Tàng Thư Lâu của Thư Viện, hiện tại người đọc sách trên thiên hạ đều đang chửi cha gọi mẹ Đại đương gia, như vậy không phải việc lớn.” Quan Ngư cảm khái nói.

"Nói vớ nói vẩn, không phải ta đốt." Trình Đại Lôi nhìn Quan Ngư một hồi, đột nhiên giật mình phát hiện một sự thật: Quan Ngư vậy mà đột phá, hiện tại đã là đẳng cấp tuyệt thế.

"Thân thể của ngươi tốt hơn chưa?"

Quan Ngư ở trước quỷ môn quan chạy một vòng, bây giờ nghĩ lạilòng còn sợ hãi: "Nhờ Hoa đại phu, sau khi cạo xương phóng độc cho ta xong, thân thể mới dần dần chuyển biến tốt đẹp."

Trình Đại Lôi còn đang suy nghĩ không hiểu Quan Ngư làm sao đột nhiên đột phá, nhưng những lời của Quan Ngư lại khiến hắn đến Hoa Chính Tắc cùng Lưu Phát Tài.

"Đi đi, đi đi, trở về thành lại nói tiếp."

Trình Đại Lôi đi vào Phủ Thành Chủ, trước để Hòa Thân cùng Lưu Bi nói qua tình huống gần đây của sơn trại. Trong thành không xảy ra chuyện gì lớn, tất cae đều hoạt động như thường lệ.

Lúc này, Lưu Phát Tài cùng Hoa Chính Tắc đi vào Phủ Thành Chủ, còn chưa nhìn mặt thấy mặt của bọn họ, Trình Đại Lôi đã nghe được một trận cười haha trước.

"Đại đương gia, ngài cuối cùng cũng trở về, lão Lưu ta rất nhớ ngài nha.”

Lưu Phát Tài cất bước đi vào đại sảnh, đi theo phía sau là Hoa Chính Tắc. Trên đường đến Cáp Mô Thành, gã còn tâm thần bất định bất an, nhưng khi chính thức đên, mới biết Cáp Mô Thành tại Lương Châu lại là thế lực lớn mạnh như vậy, Tự cung tự cấp, an cư lạc nghiệp, bây giờ tại toàn bộ Đế Quốc, chỗ tốt như vậy cũng không dễ tìm. Nơi này quả thực chính là một chỗ thế ngoại đào nguyên.

Trình Đại Lôi ngồi thẳng thân thể, nói: "Ngồi, nhanh ngồi, gần đây như thế nào, nơi này không ai bạc đãi ngươi đi."

"Làm sao có thể, tất cả mọi người đều là huynh đệ một nhà." Lưu Phát Tài đón đến nói: "Đại đương gia, ngài cho ta việc làm đi, dù sao thì ta cũng phải làm cái gì đó.”

Lưu Phát Tài một đường từ Đông Hải tới, Cáp Mô Thành đương nhiên sẽ không có bất kỳ người nào bạc đãi gã, nhưng cũng sẽ không có người đặc biệt nhiệt tình. Như Lưu Bi, Quan Ngư những người này, đều không phải là người dễ tiếp xúc. Do đó những ngày này, gã cũng không có bằng hữu gì, cả ngày không có việc gì làm, cũng có chút nhàm chán.

"Cái này..." Trình Đại Lôi ngập ngừng, để Lưu Phát Tài làm cái gì, hắn ngược lại vẫn còn chưa nghĩ ra: "Ngươi trước nghỉ một chút, chờ một thời gian ta nhất định sẽ sắp xếp cho ngươi một công việc quan trọng.”

Tiếp theo, Trình Đại Lôi mặt hướng Hoa Chính Tắc: "Hoa đại phu, sau này còn muốn ở lại làm việc cho Cáp Mô thành hay không?”

"Trình đương gia..." Hoa Chính Tắc ngập ngừng, nói: "Việc đáp ứng ngài, ta đã làm xong, hiện tại ta vẫn muốn quay trở về nhà ở Đông Hải.”

Nghe y xưng hô với Trình Đại Lôi như vậy, hắn đã có thể đoán được tâm tư của y. Rất rõ ràng, y không tự cho mình là người của Cáp Mô Thành.

Hoa Chính Tắc không ôm chí lớn, tuy y thuật kinh người, có năng lực diệu thủ hồi xuân, nhưng lại không có lý tưởng xa vời gì. Đơn giản muốn làm một đại phu, sống yên ổn, bình an vượt qua kiếp này. Nếu trở thành 1 tên sơn tặc, suy cho cùng không phải phải chỗ chính nhân quân tử.

Tuy Trình Đại Lôi rất hi vọng Hoa Chính Tắc có thể ở lại, nhưng đối với quyết định này của y, hắn cũng không có biện pháp gì.

"Hoa đại phu tạm thời cứ ở lại mấy ngày, chờ thuận tiện, ta đưa hoa đại phu trở về."

Trình Đại Lôi dùng thủ đoạn lôi kéo, trong lòng vẫn đang suy nghĩ không biết làm thế nào để giữ Hoa Chính Tắc.

Mấy người cùng một chỗ nói chuyện, người bên trong đại sảnh càng ngày càng ít, chỉ còn lại Lưu Phát Tài vẫn đang nói chuyện phiếm với Trình Đại Lôi.

"Khụ khụ."

Lưu Bi ho nhẹ một tiếng: "Ngươi đến, ta vừa vặn có chuyện thương lượng với ngươi."

"Muốn thương lượng cái gì..." Lưu Phát Tài không hiểu ra sao, khi nhìn thấy Lưu Bi không ngừng chớp mắt với chính mình, thì mới đột nhiên bừng tỉnh đại ngộ.

Trình Đại Lôi đi mấy ngày này, trong nhà còn có Kiều Thê Mỹ Thiếp, không thể nói được hắn còn có chuyện gì muốn làm, sao có thể đem thời gian lãng phí trên người mình.

Lưu Phát Tài liên tục đáp ứng, cùng Lưu Bi rời đi. Đại sảnh thoáng chốc trống trải, Trình Đại Lôi đi vào hậu viện, tìm Tô Anh cùng Phiền Lê Hoa, đêm nay hắn sẽ nghỉ ngơi trong phòng của Tô Anh.