Chương 812: Đi Theo Từ Quân Sư

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 812: Đi Theo Từ Quân Sư

Ở trong phòng Tô Anh đến nửa đêm thì bị cô đuổi ra ngoài, để hắn đi sang phòng của Phiền Lê Hoa.

Trình Đại Lôi mặc áo choàng đứng dậy, vừa bước ra khỏi phòng đã bị gió lạnh thổi qua, mơ hồ cảm thấy mình đã sơ sẩy điều gì đó. Hắn gõ gõ đầu, nhưng nhất thời nửa khắc cũng nhớ không nổi. Lúc này, hắn đã đứng trước cửa Phiền Lê Hoa, gõ gõ cửa, thân thể chen vào.

Đến sáng sớm hôm sau, Trình Đại Lôi rời giường rửa mặt, bỗng nhiên giật mình, trong miệng vô thức nói ra ba chữ: "Từ Thần Cơ!"

Trình Đại Lôi vừa đi mấy tháng, mà quãng thời gian này cũng không có bao nhiêu thoái mái dễ chịu. Nhưng Từ Thần Cơ có lẽ so với hắn còn thảm hại hơn, ông ta bị nhốt trong đại lao, cả người hoàn toàn là đang ngồi tù. Mỗi ngày trừ lão ni hắc y ra thì một người cũng không gặp được. Trình Đại Lôi trước khi đi nói Từ quân sư đang bế quan ngộ đạo, đây chính là sự kiến lớn, sơn trại ai cũng không dám quấy rầy ông ta.

Thời gian trôi qua gần nửa năm, cả người tuy béo ra một vòng, nhưng trên mặt một điểm tinh thần đều không thấy, biểu lộ chính là sống chết không luyến tiếc.

“Từ quân sư ở đâu, Từ quân sư ở nơi nào…”

Trình Đại Lôi nhanh chân xông vào địa lao, thấy Trình Đại Lôi, Từ Thần Cơ hận đến răng đều muốn cắn nát.

"Trình Đại Lôi!"

"Quân Sư bớt giận, Quân Sư bớt giận." Trình Đại Lôi cười ha ha: "Vừa trở về, ta liền vội vả đến gặp Từ quân sư đây, ta vậy mà rất nhớ ông nha, người đâu, mau thả Từ quân sư ra.”

Những ngày Từ quân sư bị giam, đúng là không chịu phải ủy khuất gì, nhưng chẳng qua là một người cũng không gặp được, cho nên buồn bực đến hoảng. Sau khi trải qua một hồi phẫn nộ, mọi cảm xúc liền biến thành ủy khuất, giữ chặt Trình Đại Lôi kêu ca kể khổ.

Trình Đại Lôi không thể làm gì ngoài chịu đựng, dù sao Từ Thần Cơ là hắn giam lại, hắn đây cũng là gieo gió gặt bão.

Từ Thần Cơ lải nhải nửa ngày, vừa hỏi thăm những chuyện mà Trình Đại Lôi trải qua. Trình Đại Lôi kể rõ tường tận, Từ Thần Cơ nghe xong cũng vô cùng thổn thức. Nếu so với mình thì quả thật Trình Đại Lôi đã chịu đứng không ít trắc trở.

"Đại đương gia, đáng lẽ ngài nên để ta đi cùng, có ta bày mưu tính kế, ngài cũng ít chịu khổ cực.”

“Ai nói không phải, ta vừa đi liền hối hận, ra bên ngoài, ngày đêm vẫn luôn nhớ mong Từ quân sư đây này.” Trình Đại Lôi tâm đạo: Nếu để ông theo ta, vậy chuyến này chưa chắc ta còn sống mà trở về.

Sau khi nghe xong chuyến đi của Trình Đại Lôi, Từ Thần Cơ trong lòng cũng thăng bằng rất nhiều, một lời ủy khuất liền dần dần nhạt.

Trình Đại Lôi chợt nhớ tới một sự kiện, sai người gọi Lưu Phát Tài tới.

"Lưu Phát Tài, ngươi cũng đã biết vị này là ai đúng không?" Trình Đại Lôi chỉ Từ Thần Cơ.

Lưu Phát Tài mắt thấy Từ Thần Cơ giữ lại ba phiết sợi râu, dáng người bỉ ổi, lập tức nói: "Sao có thể không biết, đây chính là thần cơ diệu toán Từ quân sư, đại danh đỉnh đỉnh trên giang hồ, người trong sơn trại đều luôn miệng ca người, đến nỗi muốn mài ra vết chai bên tai ta. Chỉ bất quá nghe nói Từ quân sư đang bế quan ngộ đạo, cho nên ta cũng không có cơ hội gặp mặt.”

Từ Thần Cơ nâng cằm lên, trên mặt hiển hiện một nụ cười dương dương đắc ý.

"Ngươi đây chẳng phải." Trình Đại Lôi nói: "Về sau còn có cơ hội thường xuyên, từ bây giờ người cứ theo làm việc bên cạnh Từ quân sư. Từ Quân sư là cố vấn của sơn trại, đi theo ông ta học thêm kiến thức, đây cũng là cơ hội không nhỏ đâu.”

Lưu Phát Tài mở to hai mắt, có chút không dám tin những gì tai mình nghe được. Lời nói vừa rồi của gã cũng chưa hẳn là nịnh nọt Từ Thần Cơ. Thần cơ diệu toán Từ Thần Cơ, chính là quân sư đệ nhất của Cáp Mô Thành, trợ thủ đắc lực của Trình Đại Lôi, chuyện này trên giang hồ ai mà không biết. Nhưng mình vừa đến Cáp Mô Thành, cũng chưa ra sức gì, còn không có cơ hội lộ ra bản lĩnh, vậy mà Trình Đại Lôi liền sắp xếp mình đi theo ông ta, đây là cực kỳ để ý tới mình, đúng không??

Gã làm sao biết Trình Đại Lôi đang nghĩ gì trong đầu. Trình Đại Lôi cảm thấy Lưu Phát Tài gần như không bản lĩnh gì, với võ nghệ của gã thì không có tư cách làm Võ Tướng, còn về phần mưu sĩ thì não của gã cũng chưa chắc đủ dùng. Như vậy cứ khoát đặt gã bên cạnh Từ Thần Cơ, gom tai họa ở cùng một chỗ.

"Đại đương gia yên tâm, ta nhất định tận tâm phụ tá Từ quân sư, không cô phụ tín nhiệm của Đại đương gia." Kẻ sĩ vì người tri kỷ mà chết, hiện tại Lưu Phát Tài vuốt ve chính là tâm tư này.

"Ừm được rồi." Trình Đại Lôi tùy ý nhận lời một phen, xem như bỏ qua chuyện này.

So sánh Lưu Phát Tài, Trình Đại Lôi càng thêm coi trọng Hoa Chính Tắc, chỉ bất quá Hoa Chính Tắc không hề có tâm tư làm sơn tặc, làm sao lưu y lại, Trình Đại Lôi vẫn còn cần nghĩ biện pháp.

Trình Đại Lôi bên ngoài bôn ba một phen, quá trình bên trong tao ngộ rất nhiều chuyện, thể xác cùng tinh thần đều vô cùng mệt mỏi. Do đó, sau khi trở về hắn cũng không có gấp gáp làm việc, trước nghỉ mấy ngày, chờ dưỡng đủ tinh thần, mới đi xử lý chuyện trong sơn trại.

Trình Đại Lôi trước để Hòa Thân cùng Lưu Bi nói rõ tình hình của sơn trại.

May mắn là, Trình Đại Lôi ngay từ đầu đã thành lập tổ chức cơ cấu tốt đẹp, Lưu Bi phụ trách Quân Sư, Hòa Thân xử lý Nội Chính, vì vậy hắn dù không có ở đây, thì sơn trại bình ổn vận chuyển, hết thảy như thường.

Nhưng cái này cũng biểu thị, sơn trại không có gì phát triển, chẳng qua là bảo trì hiện trạng mà thôi.

Trước mắt sơn trại là thành trì sơ cấp, nắm giữ kỹ năng: Chư Thần chúc phúc, giang hồ truyền ngôn, xây dựng tinh thông.

Binh lính ba vạn có thừa, bình dân hơn mười vạn. Ngoài ra còn có thợ mộc, thợ rèn, may vá, thầy thuốc và một số nghề nghiệp khác.

Võ tướng có Quan Ngư, Trương Phì, Triệu Tử Long, Tần Man, Sử Văn Cung, Đan Hùng Tín.

Văn có Lưu Bi, Hòa Thân, Ngô Dụng... Hình như còn có Từ Thần Cơ.

Nghĩ tới đây, Trình Đại Lôi cũng không quá tự tin, Từ Thần Cơ miễn cưỡng có thể tính là mưu sĩ à, có lẽ phải nói ông ta là vật cát tường mới thích hợp.

Ngoài ra còn có một nhóm giáo sĩ.