Chương 819: Xuất Thân Là Sơn Tặc
"Người già trẻ em tốt nhất là đem bọn họ tới Cáp Mô Thành, dù sao danh tiếng quan trọng, cũng không thể nhìn bọn họ chết ở trước mắt. Còn lại nam nhân nguyện ý thì cho vào quân ngũ, không nguyện ý tòng quân thì ở ngoài làm ruộng. Còn những kẽ vi phạm pháp lệnh thì tuyệt đối không dung túng, chúng ta phải ra uy trước, lập được quân uy.”
Hòa Thân chậm rãi nói biện pháp sắp xếp năm ngàn người này.
Trình Đại Lôi nhẹ nhàng gật đầu: "Trước mắt chủ yếu khó khăn là không đủ nhân khẩu, ngươi có biện pháp nào để Sóc Phương thành tăng nhân khí.”
Hòa Thân nhíu mày suy tư một lát, nói: "Sợ là không dễ xử lý.”
Ngay cả Hòa Thân đều khó nói xử lý, xem ra chuyện này xác thực không dễ. Hòa Thân có mấy lời không thể nói thẳng, kỳ thực chuyện này sở dĩ khó xử lý như vậy, cũng do có chút quan hệ với Trình Đại Lôi.
Danh tiếng của Trình Đại Lôi quá mức hỏng bét. Hắn đã đắc tội với rất nhiều người, cuối cùng đổi lấy danh tiếng tàn bạo. Mà chuyện ở Đông Hải Lang Gia thành, giang hồ đều truyền ngôn là Trình Đại Lôi phóng hỏa đốt Tàng Thư Lâu, chính vì vậy mà đắc tội với toàn bộ người đọc sách trong thiên hạ.
Bất Quá, hiện tại Sóc Phương thành muốn chiêu nạp hiền tài, nhưng nếu như đem chiêu bài Cáp Mô Đại Vương Trình Đại Lôi đánh tiếng ra, thì đoán chừng chỉ có thể đổi lấy một mảnh nước bọt từ bên ngoài, chứ không thể thu được bất luận lợi ích gì.
Trình Đại Lôi tay nâng cằm lên, trong miệng thán một tiếng: "Lòng dân là thứ tốt.”
Trách không được nhân khẩu ở Cáp Mô Thành không thể khuếch trương hơn nữa, hóa ra là do nguyên nhân này. Lý Hành Tai ở Từ Châu, tại sao lại rất nhanh có thể chiêu binh mãi mã, thủ hạ tụ về một đám. Người ta nghiêm chỉnh là Tiêu Dao Vương, con trai của Minh Đế, còn có truyền ngôn nói, lúc trước Minh Đế vốn dĩ dự định truyền ngôi cho hắn. Vô luận truyền ngôn là thật hay giả, chung quy vẫn có người tin, mà những người làm việc cho hắn cũng không hề thấy xấu hổ.
Lại nói các chư hầu vương khác cũng là do triều đình phong, cho nên chiêu bài cũng hữu dụng. Nhưng Trình Đại Lôi có xuất thân là sơn tặc, mọi người vì không muốn tổ tông cảm thấy hổ thẹn, cho nên bình thường sẽ không đầu quân cho một tên sơn tặc.
Trình Đại Lôi vốn có thể dùng giá trị hoảng sợ triệu hoán một nhóm người đến, chẳng hỏi chất lượng, chỉ cần số lượng. Nhưng giá trị hoảng sợ là thứ tốt, Trình Đại Lôi cảm thấy không nên lãng phí vào chuyện này.
"Chuyện mời chào nhân khẩu, từ từ thì chúng ta cũng có thể nghĩ được biện pháp.” Trình Đại Lôi nói: "Nhưng thứ ta lo lắng chính là, nếu như có người, chúng ta lấy cái gì để nuôi. Trong nhà có lương, mới có thể an tâm trong lòng, tuy nhiên chúng ta không thể sử dụng lương thảo của Cáp Mô Thành được.”
“Ta thấy chuyện này cũng không quá khó khăn.” Hòa Thân nói: "Chúng ta trồng không ra lương thực, vậy thì có thể động thủ đi đoạt.”
Trình Đại Lôi khẽ giật mình, hắn vậy mà quên mất nghề cũ của mình. Bản thân hắn xuất thân là sơn tặc, nếu không có lương thì cứ tới chỗ khác cướp là được.
“Nhưng chúng ta đi cướp chỗ nào?”
"Lương Châu thành?"
"Chúng ta mới đoạt của người ta một thành, bây giờ lại đi cướp của người ta thì cũng không thích hợp lắm. Huống hồ Triệu Tử Long còn đang ở chỗ Tống Bá Khang, trước mắt không tiện."
"Bách Lý Thắng?"
"Bách Lý Thắng không sống được mấy ngày nữa, tất cả lương thảo của hắn đều do triều đình cung ứng, trước mắt có thể còn nghèo hơn chúng ta.”
"Nếu như hai nơi này đều không được, vậy cũng chỉ có ra tay với nội cảnh.”
Cáp Mô Thành là biên quan tây bắc của đế quốc, mà Sóc Phương thành thì ở ngay giáp giới Kinh Châu Ích Châu, Ích Châu cũng nghèo, đa phần là man di. Còn Kinh Châu là vùng đất phì nhiêu của đế quốc, nếu như chúng ta muốn ra tay, thì Kinh Châu chính là lựa chọn tốt nhất.
Trình Đại Lôi đã từng ở hai nơi là U Châu cùng Lương Châu, tổng quát mà nói thì hai nơi này đều không phải là thứ tốt lành gì. Khí hậu của Lương Châu tốt hơn U Châu một chút, nhưng cũng là nơi hoang vắng. Nói một cách đơn giản, không có con người thì không có cơ sở để phát triển thương nghiệp.
Môi trường hiện tại của đế quốc thực sự không thích hợp để phát triển kinh doanh. Đồ sắt, muối, đồng, vải vóc, dược liệu đều là những đồng tiền cứng. Nhưng điểm chung của những hàng hóa này là vận chuyển không thuận tiện, hệ thống tiền tệ của đế quốc không thể phát triển thương mại quy mô lớn.
Địa điểm thực sự tốt của đế quốc chính là Giang Nam, nơi có khí hậu phù hợp và các tuyến đường thủy thuận lợi cho việc vận chuyển hàng hóa. Nhung Tộc mấy năm liên tục xâm lấn, nhưng họ chưa bao giờ đến được Giang Nam. Do đó, sự phát triển ở đó không hề bị gián đoạn và từng là nơi vô cùng phồn hoa.
Đương nhiên, dưới tổ bị lật sẽ không có trứng, Chính Nghĩa Giáo đã từng làm loạn Giang Nam. Các chư Hầu phân tranh, xích mích với nhau triền miên, cho nên hiện tại Giang Nam cũng không yên ổn.
Những lời của Hòa Thân đã mở ra suy nghĩ của Trình Đại Lôi. Không thể động vào lương thực ở Cáp Mô thành, đó là thứ dùng để bảo mệnh. Nếu thực sự thiếu lương thực, vậy chưa hẳn không thể đi cướp bóc ở các thành trì lân cận, dù sao việc này Trình Đại Lôi cũng là người có am hiểu.
"Xe đến trước núi ắt có đường, đến giờ phút này chúng ta cũng chưa chắc không thể có biện pháp." Trình Đại Lôi nói: "Điều quan trọng nhất chúng tôi nên xem xét bây giờ là mở rộng dân số của Sóc Phương thành.”
Hòa Thân nhíu mày suy tư chuyện này, bởi vì vấn đề danh tiếng của Trình Đại Lôi, chuyện này thật có chút khó làm. Sau cùng, hắn bất đắc dĩ thở dài: "Đại đương gia, ngài về sau vẫn phải chú ý tới thanh danh của mình."
"Bây giờ mới nói thì không phải quá muộn rồi à, mấu chốt là trước mắt nên làm cái gì." Trình Đại Lôi thở dài: "Danh tiếng a danh tiếng..."
Trong miệng không ngừng lẩm bẩm, đột nhiên Trình Đại Lôi nghĩ tới một vấn đề: Muốn ra ngoài lăn lộn thì nước cờ đi rất quan trọng, nhưng chính mình chưa hẳn không có nước cờ để phất lên.
Vấn đề vẫn phải bắt đầu từ Lâm Thiếu Vũ, lúc trước Lâm Thiếu Vũ khuấy mưa gọi gió, cũng chính vì khởi nghĩa mà gây ra tình trạng đế quốc nhị đế mười tám Vương như hiện tại. Không thể không nói, Lâm Thiếu Vũ một mực ghi nhớ Trình Đại Lôi, hắn biết mình không có tài làm hoàng đế, ngay từ đầu hắn đã muốn đẩy Trình Đại Lôi lên ngôi vua và biến Trình Đại Lôi trở thành thánh chủ của mình.