Chương 820: Kế Hoạch Tẩy Trắng

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 820: Kế Hoạch Tẩy Trắng

Bây giờ Đế Quốc có rất nhiều người đứng lên khởi nghĩa, bọn họ đánh chiêu bài là Chính Nghĩa Giáo. Chính Nghĩa Giáo khởi nghĩa tuy đã bị nhấn xuống, nhưng tín đồ Chính Nghĩa Giáo lại ở khắp mọi nơi. Cho nên Trình Đại Lôi mang đại kỳ này phù hợp với bất kỳ người nào khác. Dù sao bọn họ đã đánh ra chiêu bài Chính Nghĩa Giáo này để lừa gạt, vậy thì tại sao mình lại không thể làm.

Đem suy nghĩ nói cho Hòa Thân, Hòa Thân vô cùng mừng rỡ, ánh mắt không ngừng lấp lóe. Hồi lâu sau, hắn ta nói: “Đại đương gia, chuyện này rất có triển vọng, chỉ cần đánh ra chiêu bài này, chúng ta sẽ không có lo lắng không có người tìm đến.”

"Chuyện này còn cần bàn bạc kỹ hơn, thương lượng cụ thể một chút, chúng ta nên làm như thế nào.”

"Cách thì không quá khó khăn, bất quá..." Hòa Thân ngập ngừng: "Đại đương gia, nếu như nâng ngọn cờ này lên, chúng ta sẽ chính thức trở thành kẻ kịch của đế quốc?”

Hòa Thân có cảm giác như đang cười trên nỗi đau của người khác, dù sao hắn đã nhiều lần giật dây, nhưng Trình Đại Lôi đều không mảy may hành động. Nhưng khi đối mặt với tình huống này, Trình Đại Lôi buộc phải triển khai hành động, đây cũng là đạo lý thân bất do kỷ của người trên giang hồ.

"Chúng ta...trước nay hình như đều bị xem là kẻ địch của đế quốc, cho nên còn có khác nhau chỗ nào sao?”

y..." Hòa Thân bỗng nhiên bị nghẹn một chút.

Thật ra không quan trọng là dùng chiêu bài gì mà quan trọng là sử dụng biện pháp gì để ra trận.

Hòa Thân sững sờ nói: "Nếu chúng ta đã muốn mời chào Chính Nghĩa Giáo, vậy tất nhiên cần một khẩu hiệu, về tình về lý thì khẩu hiệu này phải do Đại đương gia nghĩ ra. Đại đương gia xem chúng ta nên hô khẩu hiệu gì?”

Hòa Thân nhìn Trình Đại Lôi, phảng phất như nhìn thấy hắn đang từng bước đi trên con đường mà mình sắp xếp.

Trình Đại Lôi hơi trầm tư một lát, nhân tiện nói: "Còn cần phải suy nghĩ hô khẩu hiểu gì à, cứ nói với người trong thiên hạ, ta muốn báo thủ cho Lâm Thiếu Vũ, để tín đồ Chính Nghĩa Giáo chạy tới đây tìm ta.”

Dưới sự trau chuốt của Hòa Thân, Trình Đại Lôi cũng tự mình định ra tám chữ khẩu hiệu: Sáng lạn phổ chiếu, chính nghĩa tất thắng.

Hòa Thân lập tức bắt tay vào công việc, hành động lần này có Hỷ Tự Đội do A Hỉ suất lĩnh phụ trách. A Hỉ tung ra nhân thủ, tiến vào các Châu, dạo bước với một số tin tức bịa đặt trước tiên.

Bọn họ phần lớn cải trang thành Tiên Sinh Thuyết Thư (Người kể chuyện), chui vào các trà quán tửu lâu, kể về chuyện quá khứ của Chính Nghĩa Giáo. Bọn họ nói đế quốc đã đen tối đến mức nào, các lộ chư hầu tàn bạo làm sao. Mặt khác Trình Đại Lôi cùng Lâm Thiếu Vũ là huynh đệ tình thâm, lúc trước còn liều mạng báo thù cho hắn. Cuối cùng chốt lại việc Trình Đại Lôi chiêu binh mãi mã, một lần nữa nâng lên ngọn cờ Chính Nghĩa giáo.

Ngoài ra, còn nói người trong thiên hạ đã hiểu lầm Trình Đại Lôi như thế nào, Trình Đại Lôi vốn dĩ chịu nhẫn nhục, mà việc đốt Tàng Thư Lâu cũng không phải là do Trình Đại Lôi làm.

Đây là một kế hoạch tẩy trắng được định ra rất rõ ràng, mục đích là để cứu vãn danh tiếng đã hỏng bét đến cực điểm của Trình Đại Lôi.

Đây là một cái gì đó trong kế hoạch, Trình Đại Lôi không thể nhìn thấy nó sẽ phát triển như thế nào trong tương lai, hiện tại, hắn chỉ có thể thực hiện từng bước một.

Sau khi sắp xếp xong mọi việc, Trình Đại Lôi đột nhiên cảm thấy hơi buồn chán, còn rất nhiều việc phải giải quyết nhưng hắn lại không thể giữ nổi tinh thần. Hắn đứng dậy đi về phía sân sau Phủ Thành Chủ, trong miệng ấy ấy than thở:

"Thiếu Vũ a Thiếu Vũ..."

...

"Vương Thượng, việc vui, việc vui."

Lục Lạc nhanh chân tiến vào thư phòng của Tống Bá Khang, vừa đi vừa nói.

Tống Bá Khang nhíu mày, nói: "Việc vui gì, có chuyện gì vui với ta sao?”

"Vương Thượng, lần này thật là chuyện tốt. Trình Đại Lôi đã vào Sóc Phương thành, bắt đầu xử lý sự tình ở Sóc Phương thành."

"Chuyện này đáng giá cao hứng như vậy à, chúng ta đem một tòa thành trì đưa cho hắn, hắn tự nhiên muốn lấy để phát triển làm ăn, làm sao có thể buông tha không quản."

"Vương Thượng nghĩ như vậy, thì Trình Đại Lôi tất nhiên cũng nghĩ như vậy." Lục Lạc hưng phấn nói: "Thuộc hạ vừa mới lấy được tình báo, Trình Đại Lôi liên tục vận chuyển lương thực đến Sóc Phương thành. Hắn muốn khống chế Sóc Phương thành, cho nên bắt đầu phân binh, phân lương. Sóc Phương thành kia chính là một cái hố to, nó sẽ tiêu hao sạch sẽ mọi thứ mà hắn đã tích lũy trong mấy năm qua. Chờ đến lúc đó, Vương Thượng có thể làm chủ toàn bộ Lương Châu, thanh trừ họa lớn trong lòng.”

Chân mày Tống Bá Khang dần dần giãn ra: "Mọi chuyện không phải đều như những gì chúng ta đã an bài từ trước, lòng tham không đủ để nuốt chửng con voi, Trình Đại Lôi hoàn toàn không có sức mạnh nuốt chửng cả thành Sóc Phương thành, nếu ráng nuốt, hắn sẽ lập tức vỡ bụng.”

"Đã chiếm được thành trì, ai sẽ tuỳ tiện nhường lại, hắn cũng không có khí phách như Vương Thượng."

Tống Bá Khang đỡ cần, chậm rãi gật đầu: "Chuyện này ngươi có công lớn nhất, ta sẽ không quên. Trước mắt Sóc Phương thành có bao nhiêu người?"

"Có chừng năm ngàn người già trẻ em, năm ngàn miệng ăn này sợ sẽ khiến Trình Đại Lôi vô cùng đau đầu."

"Năm ngàn người vẫn còn hơi ít, chúng ta nên tìm cách, đưa một số người cho Trình Đại Lôi, để bọn hắn tiêu hao lớn chút."