Chương 825: Quyết Tâm Phá Vây
Trình Đại Lôi lấy tay nâng trán, tâm tình tốt đẹp vừa rồi liền bay sạch không còn sót lại chút gì. Dương Quốc Trung chính là tể tướng Đại Đường, về phương diện năng lực thì không phải bản cãi. Việc cai quản một thành trì nhỏ không có là gì do với việc quản lý chính sự của một quốc gia. Tuy nhiên, người này cũng là nhân vật phản diện, quả nhiên thuộc tính bạo ác vẫn phát huy tác dụng như cũ, hệ thống vẫn không hề có đổi tính.
Đô, thuộc tính bạo ác có hiệu lực, ngẫu nhiên sinh ra tuyệt thế sơn tặc Lô Tuấn Nghĩa.
Trình Đại Lôi không còn gì để nói, đứng thứ hai trong Lương Sơn Bạc, danh xưng thương tuyệt Vô Song, đây chính là thiết lập thỏa đáng cho nhân vật chính diện.
Không biết đối phương sẽ rơi xuống nhà ai, nói mới nhớ, Sử Văn Cung vẫn còn ở trong tay mình, nếu như hai người gạp nhau, cũng không biết sẽ xảy ra tính huống như thế nào.
Bất quá nói đi thì phải nói lại, muội muội của Dương Quốc Trung là một trong Tứ Đại Mỹ Nữ, vị hồng nhan họa thủy hại nước hại dân. Không biết lần này nàng có xuất thế cùng hay không.
Trình Đại Lôi trong lòng chợt có chút mong đợi, ngóng trông Dương Quốc Trung sớm đến, nhưng cũng không biết khi nào thì hắn mới xuất hiện.
...
Đêm tới, Lang Sơn quan đèn đuốc sáng trưng, sau khi trải qua mấy trận giao chiến với Tống Bá Khang, đối phương đã lựa chọn phòng thủ mà không chiến. Còn Lang Sơn quan thì tràn ngập nguy hiểm, khoảng cách cạn lương thực, thời khắc sống còn càng ngày càng gần. Bách Lý Thắng phái người phát động qua một lần dạ tập, nhưng cũng không thể phá vây thành công, hơn nữa cánh tay bên trái còn bị trúng tên.
"Hầu Gia, nếu không chúng ta đi về phía thảo nguyên. Nơi đó binh lực phòng thủ ít một chút, chúng ta chuyển di thảo nguyên, có thể tạm thời vượt qua nguy cơ trước mắt." Tôn Minh Chi nói.
“Đi về hướng thảo nguyên cũng đồng nghĩa với việc đem hiểm địa Lang Sơn quan chắp tay nhường cho người, huống hồ sau khi đi vào thảo nguyên, lương thảo của chúng ta cũng không được tiếp tế. Đến lúc đó chỉ có thể trở thành chó không nhà, bị kẻ thù tàn sát mà thôi.” Bách Lý Thắng chậm rãi nói.
"Hầu Gia, vậy ngươi nói chúng ta nên làm cái gì, hiện tại lương thảo của chúng ta chỉ có thể chống đỡ nhiều nhất là ba ngày.”
“Phát hết lương thảo đi, mỗi người mang theo ba ngày lương khô." Bách Lý Thắng ngẩng đầu, chậm rãi nói: "Tối nay quyết chiến."
Tất cả mọi người để sững sờ trước luồng sát khí tỏa ra từ Bách Lý Thắng, giờ phút này gã không có nữa điểm dáng vẻ phong lưu hầu gia đến từ kinh thành, mà là mặt mày xanh lét, diện mục dữ tợn như dân liều mạng.
Lang Sơn quan đèn đuốc sáng trưng, ba vạn tướng sĩ liệt trận, mỗi người mang theo ba ngày lương khô, chuẩn bị phá vây.
Bách Lý Thắng một thân quân phục, cưỡi Ô Chuy Mã, ánh mắt của gã chậm rãi đảo qua đám người, mở miệng nói:
"Chư vị huynh đệ, hôm nay chúng ta đã là tuyệt địa, Đế Quốc to lớn, cũng không có chỗ dung thân cho huynh đệ ta. Hiện tại thứ chúng ta có thể làm, cũng chỉ là không muốn bỏ mạng. Nhưng nếu có huynh đệ còn sống, vậy cứ giết đến thành Trường An, thay huynh đệ đã chết đòi lại công đạo.”
"Giết tới Trường An, đòi lại công đạo."
Ba vạn người giận dữ kêu lên.
Bách Lý Thắng gật gật đầu, trong miệng thốt ra hai chữ: "Xuất phát."
Triệu Tử Long lúc này cũng không có nghỉ ngơi, tuy hắn giả bệnh không xuất chiến, nhưng vẫn luôn chú ý đến tình hình phát triển của trận chiến. Nói về một số thiên phú thì Triệu Tử Long chính là người có thiên phú, hắn hiểu được trên chiến trường không chiến thắng tuyệt đối cũng không hề có cái gọi là thật bại tuyết đối, có quá nhiều thứ ảnh hưởng đến kết quả của chiến trường và khiến thế cục thay đổi.
Bỗng nhiên, ngoài doanh trại truyền đến tiếng la giết, một tên tiểu giáo xông vào đại trướng.
"Báo, Lang Sơn quan Tập Doanh, lần này gần như là toàn quân xuất động."
“Tính toán cũng nên đến rồi.” Triệu Tử Long gật gật đầu: "Truyền lệnh xuống, tất cả mọi người khởi công, nghe theo lệnh của ta, nếu không có lệnh của ta thì không được tiếp xúc với địch nhân.”
"Vâng."
Long Tự Quân phản ứng xem như nhanh, chờ bọn hắn tập kết, rút lui về bên sườn của đại quân cánh. Tống Bá Khang mới sốt ruột hoảng loạn mặc quần áo tử tế.
Lần này khác với dạ tập trước đó, Bách Lý Thắng là ôm tâm tư một trận tử chiến, bởi vì vì mọi người đều biết, nếu như không xông ra được thì trước mặt cũng chỉ còn một con đường chết.
Dưới tình thế này, tự nhiên mỗi người đều sẽ liều mạng, tranh giành vị trí đầu tiên, chiến đấu với kẻ thù trong cơn thịnh nộ. Quân của Tống Bá Khang không ngờ bên kia lại có quyết tâm như vậy, cho nên mới có phản ứng hoảng hốt bối rối như vậy.
Tống Bá Khang đưa mắt nhìn bốn phía, thấy tất cả đều là một đoàn chém giết rối bời. Tuy nhiên nó không hoàn toàn loạn và một đội đang bảo trì trận chiến hoàn chỉnh.
Đáng tiếc, là Triệu Tử Long suất lĩnh Long Tự Quân, bọn họ sáng sớm đã rời xa chiến, đứng ở dốc cao quan chiến.
Mẹ nó, thật đúng là tới xem kịch, còn người thì không chịu xuất lực.
Tống Bá Khang tức giận đến lửa giận bốc lên, nhưng giờ này khắc này cũng không có thời gian nghĩ những thứ này. Ông ta vội vàng hạ lệnh tổ chức quân đội, ngăn cản Bách Lý Thắng phá vây.
"Tướng quân, nếu như Bách Lý Thắng phá vòng vây thành công, chúng ta cũng không cần ngăn cản sao?" Thủ hạ phó tướng hỏi.
"Phá vây?" Triệu Tử Long ngồi trên lưng ngựa lắc đầu: "Ta thấy rất khó.”
Trong đêm phát sinh loạn chiến, bọn họ lao vào chém giết lung tung, nhưng Tống Bá Khang điều động binh nhiều hơn gấp mấy lần Bách Lý Thắng. Tuy Bách Lý Thắng một lời đập nồi dìm thuyền, nhưng bất đắc dĩ địch nhiều ta ít, gã không thể tránh thoát được lồng giam này.
“Lương Châu quân đội đông đảo, tuy rằng lâm vào thế lúng túng, nhưng căn cơ chưa loạn. Cho dù tạm thời thua, cũng có thể ổn định tình hình. Bách Lý Thắng muốn phá vây thì sợ cũng là cửu tử nhất sinh, cho dù có người có thể đột phá vây thì cũng chỉ là một đám tàn binh bại tướng mà thôi, không làm được đại sự gì.” Triệu Tử Long vừa quan sát trận chiến vài nói.
Lúc này, từ Đông Nam đột nhiên có người lao tới, hắn cưỡi một con ngựa cao lớn, trong tay nắm một cây Kim Thương, lao vào đám đông.
Gần như lúc hắn xuất hiện, ánh mắt của Triệu Tử Long liền rơi trên người hắn, hấp dẫn tất cả lực chú ý của Triệu Tử Long.