Chương 826: Xoay Chuyển Cục Diệ
1 con khoái mã xông qua đám đông, người trên ngựa trùng sát đến trước mặt Bách Lý Thắng, vung thương giết sạch đám binh lính vây quanh.
"Bách Lý Hầu Gia, ta đến để đầu quân cho ngài.”
Thấy người này mạnh mẽ như vậy, Bách Lý Thắng thoạt nhìn cũng giật mình. Nhưng không ngờ rằng người này thực sự đến nương nhờ gã, giờ chẳng qua chỉ là người này có bị bệnh không, ngay trong tình huống thế này mà vẫn còn thể lựa chọn đầu quân cho mình.
“Ngươi là người nào?”
“Ta là Lô Tuấn Nghĩa, huynh đệ trên giang hồ đều gọi ta..."
"Ta Lô Tuấn Nghĩa, trên giang hồ huynh đệ đều gọi ta..." Hắn một thương quét ngang, chung quanh kêu thảm liên miên: "Ngọc Kỳ Lân."
Bách Lý Thắng có chút hồ đồ, khi còn ở kinh thành gã cũng có chút nhân duyên với đám công tử nhà giàu, đồng thời cũng có rất nhiều đối thủ chính trị, cũng không có giao tình với bất cứ người nào. Nhưng ngay trong lúc sinh tử, lại có người không sợ chết, còn không có lý do để tới nương tựa mình?
Tuy nhiên bây giờ không phải lúc nói chuyện này, nửa đêm đánh nhau là chuyện quan trọng, trước tiên phải dẫn người xông giết ra ngoài, về phần Lô Tuấn Nghĩa này đến cùng là như thế nào, ống qua hôm nay thì hỏi cũng không muộn.
Nhìn Lô Tuấn Nghĩa, quả nhiên là người có võ nghệ tốt, thân cao chín thước, tay cầm một đầu Kim Toản Đề Lô Thương, cưỡi thốt Cửu Hoa Đại Mã. Hắn chiến đấu trong đội hình, giống như một đầu mãnh hổ thoát lồng, giao long ra biển, trong khoảng cách mười bước đều không có người nào địch nổi hắn.
"Các huynh đệ, cùng ta xông."
Bách Lý Thắng không ngờ rằng Lô Tuấn Nghĩa lại có võ công xuất chúng như vậy, gã chỉ muốn hướng về phía bầu trời và hét lên “Trời sẽ không giết ta”. Sau khi hét lớn một tiếng, gã hướng ra phía ngoài chém giết, tất cả binh lính đang ở trong tình thế tuyệt vọng, ai ai cũng đều giữ vững ý chí quyết tử, nhất thời nhuệ khí như cầu vồng, không gì cản nổi.
"Tướng quân, bọn họ sắp thành công phá vòng vây?" Phó tướng chỉ nơi xa nói.
Triệu Tử Long gật gật đầu, ánh mắt thủy chung rơi vào trên thân Lô Tuấn Nghĩa, miệng nói: "Người kia lại là một trang hảo hán."
Bách Lý Thắng liều chết trùng sát, cứ thế mà đem vòng vây nghiêm mật, khoét ra một lỗ hổng, Tống Bá Khang cũng không nghĩ tới sẽ có một màn này phát sinh, lập tức hạ lệnh ngăn chặn lỗ hổng, đem đội ngũ của Bách Lý Thắng đuổi tận giết tuyệt.
Binh lính của cả hai bên chém giết lẫn nhau, trong lúc nhất thời tiếng kêu thảm thiết tiếng la giết vang lên liên miên.
Bách Lý Thắng dưới sự bảo vệ của Lô Tuấn Nghĩa, Tống Bá Khang mệnh lệnh binh lính ngăn cản, nhưng làm gì có ai cản được một chiêu của Lô Tuấn Nghĩa.
"Các ngươi ở chỗ này đè lại trận cước, không nên hành động hấp tấp." Triệu Tử Long phân phó nói.
"Thuộc hạ tuân mệnh." Phó tướng đáp ứng một tiếng, bỗng nhiên khẽ giật mình: "Tướng quân, ngươi muốn làm cái gì?"
Tuy nhiên, hắn chỉ thấy Triệu Tử Long cưỡi chiến mã lao ra, chạy dọc xuống sườn núi. Hắn vẫn có thể nghe thấy những lời của phó tướng, nhưng hắn chỉ vung Lượng Ngân Thương trong không khí như một lời chào.
Lô Tuấn Nghĩa mang theo Bách Lý Thắng chém giết ra ngoài, nhưng nhìn thấy đằng xa có một vị tiểu tướng đang lao về phía bên này như một cơn gió. Trời tối nửa đêm, vốn đã nhìn không rõ lắm, nhưng mấu chốt là Triệu Tử Long quá mức dễ thấy.
Hắn đội một chiếc mũ sắt và áo giáp màu trắng, mặc áo choàng trắng, tay cầm Lượng Ngân Thương, ngồi trên một con bạch mã, Lô Tuấn Nghĩa dù không muốn chú ý cũng phải chú ý đến hắn.
Đến như một cơn gió, loạn quân quấn quýt lấy nhau, nhưng căn bản không thể tạo thành lực ngăn cản đối với Triệu Tử Long. Trong nháy mắt, hắn đã nhảy vớt đến trước mặt Lô Tuấn Nghĩa.
"Đấng hảo hán dừng bước, tiếp một thương của ta." Triệu Tử Long lập tức hoành thương.
"Đến!"
Lô Tuấn Nghĩa không hề sợ hãi, hắn dùng đỉnh thương vọt về phía Triệu Tử Long. Chỉ nghe keng một tiếng, hai cây thương đụng vào nhau, Triệu Tử Long trong lòng giật mình, người này lại có sức lực tốt như vậy. Biết rõ đối thủ cường đại, nhưng hắn cũng không có nửa điểm sợ hãi, ngược lại còn kích thích hắn lộ ra tâm hiếu thắng.
Tinh thần run run, thi triển Lượng Ngân Thương, Bách Điểu Triều Phượng thương thi triển đến cực hạn. Đâm ra một thương, giống như ngàn vạn khẩu súng đồng thời phát ra, không khí bị xé nứt phát ra âm thanh sấm nổ.
Nhưng coi như hắn xuất ra toàn bộ thực lực, vậy mà cũng không làm gì được Lô Tuấn Nghĩa. Đối thủ phòng đến giọt nước không lọt, mượt mà tự tại, không hề lộ ra nửa điểm sơ hở.
Nếu như một thương không đủ, vậy thì đến một thương nữa, nếu như không đủ nhanh, vậy liền nhanh một chút nữa.
Triệu Tử Long nghiêm mặt lên, thương pháp càng hung hiểm hơn. Không đủ nhanh, không đủ nhanh... Từ nơi sâu xa, Triệu Tử Long cảm thấy mình đã sờ đến cực hạn, tiến một bước liền có thể bị phá vỡ bình cảnh, phá rồi sẽ sinh ra thứ khác.
"Đi thôi!"
Bách Lý Thắng trong miệng rống to, trước mắt thực sự không phải thời điểm ham chiến.
Lô Tuấn Nghĩa xì một tiếng, không quá khó để hắn đánh bại Triệu Tử Long. Nhưng giờ phút phá vây vẫn quan trọng hơn, nếu còn không đi nữa thì truy binh của Tống Bá Khang sẽ giết tới.
Vung trường thương đánh lui Triệu Tử Long, ôm quyền nói: "Tiểu tử, hôm nay trước tha cho ngươi một mạng."
Triệu Tử Long trong lòng thở dài, hắn tuy rất muốn so tài với cao thủ, nhưng hắn cũng không muốn ngăn cản Bách Lý Thắng, từ đó biến tướng trợ giúp Tống Bá Khang.
"Núi cao đường xa, ngày sau lại quyết thắng bại."
Triệu Tử Long không hề dây dưa, ngược lại là vượt qua đoán trước của Lô Tuấn Nghĩa, hắn trước khi đi nhìn Triệu Tử Long một chút, vỗ Mã chạy về nơi xa.
Tống Bá Khang dẫn Đại Quân chém giết tới, trong miệng hô to gọi nhỏ: "Triệu tướng quân, ngăn lại hắn, ngăn lại hắn."
Nói, ông ta vọt tới trước mặt Triệu Tử Long, nói: "Triệu tướng quân, ngươi làm sao không ngăn cản hắn."
"Ai, địch nhân cường hãn, Triệu mỗ hợp lực ngăn cản, nhưng không phải đối thủ của hắn."
Triệu Tử Long không hề nói láo, cảnh giới của hắn cùng Lô Tuấn Nghĩa nhất định có chênh lệch, nếu tiếp tục đánh thì người bại chính là hắn.
Tống Bá Khang liếc nhìn hắn, tâm đạo: Không nghĩ tới nha không nghĩ tới, tên da mịn thịt mềm mặt trắng nhỏ cũng sẽ nói dối, quả nhiên, từ Cáp Mô Thành đi ra không có một ai là người tốt.
"Vương Thượng, thuộc hạ nguyện ý lĩnh một đội binh mã, tiến đến chặn đánh quân địch." Đái Bạch nói.
"Tốt, ngươi nhanh chóng tiến đến, nhất định ngăn bọn hắn lại, tiêu diệt toàn bộ quân địch."
"Thuộc hạ tuân mệnh."