Chương 833: Lửa Đốt Hắc Phong Trại

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 833: Lửa Đốt Hắc Phong Trại

Một người đơn thương độc mã xâm nhập vào sào huyệt của địch quân, cũng may là hắn có một thân bản lĩnh, nếu không hậu quả khó mà lường được. Trình Đại Lôi giống như một con dơi đen, lượn vài vòng trên lầu quan sát, thế nhưng tên sơn tặc canh gác bên trong lầu lại không phát hiện ra. Điều làm Dương Quốc Trung vô cùng kinh hãi.

"Đại đương gia...Còn có bản lĩnh như vậy sao?”

A Hỉ không hề phản ứng đến y, phất tay chỉ thủ hạ binh lính chuẩn bị công cụ qua sông. Đơn giản là đem cây cỏ dựng thành bè và bơi qua nó. Hơn nghìn người cùng động thủ, khiến cho mọi việc không có quá nhiều khó khăn. Ngược lại, A Hỉ càng giống với quan chỉ huy của hành động lần này, còn Đan Hùng Tín nắm Đại Sóc chỉ còn chờ xông vào doanh trại của địch để đại sát một phen.

Trình Đại Lôi giờ phút này đã giữ im lặng bò lên trên lầu quan sát, rút kiếm đoạt mạng của tên canh gác, khoanh tay tiếp nhận đèn lồng trong tay, lắc ba lắc trên không trung.

Sau khi thu được tín hiệu, A Hỉ lập tức triển khai hành động, đem bè đẩy vào trong nước dựng thành cầu phao, cùng một nhóm người từ cầu phao mà băng qua sông.

Sau khi nhổ bỏ được lầu canh gác, nơi đây đã thành khu vực không có phòng thủ, dù động tĩnh hơn lớn một chút thì cũng không sợ bị người phát hiện.

Sau khi bọn họ leo lên bờ sông, lập tức dùng đại đao chặt ra hàng rào, một ngàn người tiến quân thần tốc.

Trình Đại Lôi đứng trên lầu canh gác, quan sát trận chiến, nhìn thấy đội người tràn vào sơn trại, một ngàn người cấp tốc chia làm mấy đội, một đội người đi chiếm lĩnh kho lúa, miễn cho Hắc Phong Trại tẩu hỏa nhập ma, làm mồi lửa đốt sạch kho lúa.

Một đội người đi chiếm lĩnh doanh trại, mặt khác Đan Hùng Tín mang theo một đội người đi tìm Hỗn Giang Long đơn đấu. Gã cũng hiểu rõ đạo lý bắt giặc phải bắt vua trước, chỉ cần diệt trừ được người này, sơn tặc của Hắc Phong Trại nhất định đại loạn, đến lúc đó muốn đuổi bọn hắn cũng không khác gì đuổi mấy con heo.

Trong lúc nhất thời, bên trong Hắc Phong Trại vang lên tiếng la giết từ bốn phía, cả đám một bên chém giết, một bên cao giọng hô hào:

"Lão tử là đội ngũ của Cáp Mô Thành Cáp Mô Đại Vương, không muốn chết thì giơ tay lên.”

Hỗn Giang Long vừa mới ngủ không lâu, liền nghe đến bên ngoài kêu loạn một mảnh, bốn chữ 『 Cáp Mô Đại Vương 』làm hắn quá sợ hãi, y phục không mặc liền từ trên giường nhảy dựng lên, nắm lấy Ngư Xoa lập tức chạy ra ngoài.

Vừa vặn đụng độ với Đan Hùng Tín, Đan Hùng Tín tóc đỏ mặt xanh, nhìn không khác gì một con quái vật.

“Này, người có biết Hỗn Giang Long đang ở nơi nào hay không!”

Hỗn Giang Long hú lên một tiếng quái dị, cầm Ngư Xoa, nhào tới:

"Tặc nhân, đi chết đi."

Keng!

Binh giáo của hai người va chạm trên không trung, Đan Hùng Tín thầm kinh hãi, tâm đạo: Kẻ này lại mạnh như thế.

Hỗn Giang Long trong lòng vô cùng chấn kinh, hắn am hiểu công phu dưới nước, còn công phu trên bờ kỳ thật không thể so với Đan Hùng Tín. Cho nên hai bên vừa mới giao đấu một chiêu với nhau, trong lòng hắn liền e sợ.

Theo lời đồn, thủ hạ cường tướng của Trình Đại Lôi nhiều như mây, mà người trước mặt mình đây cũng không biết là ai. Trình Đại Lôi có ở đây hay không? Chung quanh hỗn loạn, lại không thể phân biết ra, bên nào là ta, bên nào là địch. Thế nhưng Hỗn Giang Long biết, nếu tiếp tục đánh xuống, chính mình nhất định sẽ ăn thiệt thòi.

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, trong chớp mắt đôi bên đã lao vào nhau, chém giết túi bụi, Hỗn Giang Long miễn cưỡng chống đỡ bất bại. Bỗng nhiên, hắn nhảy lùi lại nhảy ra khỏi chiến đoàn, chỉ nơi xa nói: "Đại đương gia nhà ta trốn ở chỗ đó.”

Đan Hùng Tín nhìn theo phương hướng ngón tay của hắn, phía trước tối om cũng không thấy rõ lắm. Quay đầu lại, trước mắt đã không thấy bóng dáng của Hỗn Giang Long.

Đan Hùng Tín cũng không phải đứa ngốc, chỉ là gã không hiểu những thứ lanh lợi và ma quái này. Lúc ý thức được bản thân mắc lừa, gã tức giận hét một tiếng, cầm theo binh giáo truy tìm tung tích của Hỗn Giang Long. Nhưng chung quanh hỗn loạn tưng bừng, còn biết chỗ nào mà tìm kiếm.

Thủ lĩnh như thế nào sẽ có thủ hạ như thế ấy, Hỗn Giang Long biết khó mà lui, thủ hạ của hắn thật ra cũng không khá hơn chút nào. Chiến đấu không tới bao lâu, liền chuẩn bị kết thúc. Cũng không phải nói Cáp Mô Thành binh mạnh, lực chiến đấu tốt, đây tự nhiên là một khía cạnh, khía cạnh khác là do ba người Trình Đại Lôi, Ngân Mâu, Đan Hùng Tín.

Trình Đại Lôi thì không cần phải nói, Đan Hùng Tín cũng là hảo thủ đơn đả độc đấu, mà Ngân Mâu lực lớn vô cùng, có thể mang theo thân thể địch nhân làm vũ khí. Hắc Phong Trại khống chế không nổi ba người này, nhất định phải thất bại, huống chi, quan chỉ huy của bọn hắn, Hỗn Giang Long càng đã lâm trận bỏ chạy, căn bản không ai có thể chỉ huy bọn hắn chiến đấu.

Sau đó, tình thế liền nghiêng về một bên, Trình Đại Lôi gần như toàn viên không hao tổn mà kết thúc trận đấu. Sau cùng diệt mấy trăm người, tù binh tầm bảy tám trăm, những người còn lại chạy về các hướng khác nhau, tan tác như chim muông.

Đến lúc tờ mờ sáng, Trình Đại Lôi để Dương Quốc Trung kiểm kê chiến lợi phẩm của lần chiến đấu này. Binh giáo một số, lương thảo vô số kể, ngoài ra còn có mấy chục chiếc tàu thuyền lớn nhỏ...

Hắc Phong Trại ở chỗ này nấn ná đã lâu, nhìn như cường đại, nhưng vừa công liền phá, trình độ chiến đấu thuận lợi như vậy thật sự nằm ngoài dự đoán của hắn.

"Đại đương gia, những tù binh này xử lý như thế nào?" Đan Hùng Tín làm ra biểu lộ hung ác: "Dứt khoát giết, không lưu hậu hoạn."

Trình Đại Lôi lườm gã một cái, kỳ thực bây giờ độ trung thành là thứ phẩm chất rất khan hiếm, bình thường người nào cho bát cơm no, thì bọn họ sẽ đi theo người đó. Nhóm thủ hạ này của Hỗn Giang Long chưa chắc không phải hắn đi cướp từ nơi khác tới, hiện tại kêu bọn hắn theo Trình Đại Lôi, bọn hắn cũng không có ý kiến gì, có lẽ còn giữ may mắn ôm một cây đại thụ.

"Tù binh lương thực vũ khí có thể mang thì mang theo hết, thu dọn xong thì một mồi lửa thiêu hủy sạch sẽ." Trình Đại Lôi dứt khoát trực tiếp ra lệnh.

"Vâng." A Hỉ thống khoái đáp ứng một tiếng, lại nói: "Đại đương gia, trước mắt thuộc hạ còn có một việc nhỏ, chẳng hay nên xử lý như thế nào?"

"Chuyện gì?"