Chương 834: Đây Là Loại Tín Nhiệm Gì

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 834: Đây Là Loại Tín Nhiệm Gì

Trình Đại Lôi kỳ quái liếc hắn ta một cái, phát hiện ánh mắt A Hỉ lấp lóe, muốn nói lại thôi, giống như có chút lời nói không tiện nói trước mặt mọi người. Hắn gật gật đầu: "Đi, mang ta đi nhìn xem."

A Hỉ mang theo Trình Đại Lôi đến một gian phòng, mở cửa cung cung kính kính mời Trình Đại Lôi: "Đại đương gia mời."

Trình Đại Lôi cất bước đi vào, sau đó lại vội vã nhảy ra: “Tình huống gì vậy?”

Trong phòng có bảy tám nữ nhân, tất cả đều là quần áo không chỉnh tề, tóc tai bù xù.

A Hỉ tằng hắng một cái, nói: "Thuộc hạ nghe qua, Hỗn Giang Long hảo sắc như mệnh, những người này đều là nữ nhân bị hắn bắt tới, các nàng đều bị kéo xuống giường, thuộc hạ đã đem bọn họ nhốt ở chỗ này, cho nên tình huống hiện tại mới như vậy. Đại đương gia, những người này nên xử lý như thế nào?"

"Cái này..."

Trình Đại Lôi thật sự có chút khó khăn, hắn đi cho tới hôm nay, cũng coi là đại chiến tiểu chiến vô số, nhưng hắn không hề thu gom nữ nhân, cũng không có kinh nghiệm xử lý chuyện này.

"Bình thường... Phải là xử lý như thế nào?" Trình Đại Lôi hiếu kỳ hỏi.

"Đại đương gia có thể chiếm các nàng làm của riêng, truyền đi cũng không tính là gì." A Hỉ có câu nói không nói ra miệng: Dù sao danh tiếng hiện tại của Trình Đại Lôi cũng không kém những thứ này.

Trình Đại Lôi trong lòng rung động, thật là có chút động tâm, bất quá hắn cũng coi là nhân vật đã thấy qua việc đời, mấy chuyện dung tục như vậy, hắn sẽ không để vào trong mắt.

“Còn biện pháp nào khác hay không?”

"Cũng có thể đưa các nàng thưởng cho thủ hạ huynh đệ, hoặc là đem bọn họ đưa về nhà." A Hỉ ngập ngừng: "Giờ chẳng qua chỉ là những người này, chỉ sợ đều không có nhà để về, cho dù có trở lại bên cạnh phụ mẫu, thì đối bọn họ mà nói cũng chưa hẳn là chuyện may mắn."

Trình Đại Lôi gật gật đầu, hiểu rõ ý tứ trong lời nói của A Hỉ. Thời đại này, thân phận của nữ nhân rất thấp, bọn họ không khác gì trâu bò, súc sinh, đều là thứ bị nam nhân chiếm làm của riêng. Rất nhiều chư hầu có vô số thê thiếp, mỹ nữ bên người nhiều như mây, chuyện khen thưởng nữ nhân cho thù hạ cũng là chuyện thường xuyên xảy ra.

Một thế đạo như vậy, nam nhân sống sót đã gian nan, huống chi là nữ nhân. Trình Đại Lôi trầm tư một lát, nói: "Chuyện này ngươi làm tốt, lần này sẽ ban thưởng cho người có công.”

Loạn thế như nước thủy triều, ai mà không phải bọt nước bị xoáy vào bên trong dòng nước lũ. Ngay cả Trình Đại Lôi cũng là thân bất do kỷ, hắn càng không khả năng cải biến vận mệnh của nữ nhân. Nước chảy bèo trôi, nhưng thật sự không có biện pháp.

Một trận lửa lớn dấy lên từ Hắc Phong Trại, mượn sức mạnh của gió, thế lửa càng lúc càng lớn. Lúc này, Trình Đại Lôi đã vội vàng lên tàu, chứa đầy hàng hóa, đi theo đường cũ trở về.

Cửa lớn bị đẩy ra, Hỗn Giang Long từ trong sơn trại chạy ra, một đầu đâm vào trong nước, từng ngụm từng ngụm uống nước.

Quay đầu lại, cả tòa núi trại đã thành biển lửa, cơ nghiệp vất vả nhiều năm đánh xuống đã thành một mảnh tro tàn.

Đêm qua hắn xem như nhanh, trốn vào mật thấy bên trong phòng ngủ, như thế mới thoát được một mạng. Nhưng mật thất này cũng không phải hướng ra phía ngoài, chẳng qua là hầm ngầm qua phòng ngủ tiếp theo. Nghe được bên ngoài động tĩnh đã nhỏ đi, hắn mới từ trong hầm ngầm trốn ra, nhưng sơn trại đã hóa thành biển lửa.

"Đại đương gia, Đại đương gia..."

Trong bụi cỏ tuôn ra từng người, bọn họ đều là người đã trốn thoát được vào đêm qua, thật ra cũng không trốn đi đâu xa, mà đều ẩn mình trong bụi rậm xung quanh trại, cho tới lúc nàu mới dám ló đầu đi qua.

Hắc Phong Trại ba nghìn huynh đệ, giờ phút này trước mặt còn lại cũng bất quá chỉ năm sáu trăm người. Những người khác chết thì chết trốn thì trốn, hoặc là thành tù binh của Trình Đại Lôi.

"Đại đương gia, chúng ta hiện tại nên đi nơi nào?" Lục Đầu Ruồi tới hỏi.

"Trình Đại Lôi, thù này không báo ta thề không làm người!"

Hỗn Giang Long nghiến răng nghiến lợi, hướng lên trời gào thét, ý niệm đầu chính là tìm Trình Đại Lôi báo thù. Nhưng kỳ thật cũng báo không được, hắn suy nghĩ một hồi nhưng không thể làm gì mà chỉ phất phất tay.

"Đi!"

Đội tàu áp tải tù binh, chở chiến lợi phẩm, chỉ dùng một ngày liền trở về Sóc Phương Thành. Thám tử đã sớm đem tin tức truyền về, Hòa Thân mang người chờ ở cảng khẩu.

Chờ đội tàu đến, hắn lập tức dẫn người đem lương thực tháo xuống đưa vào kho lúa, mặt khác liên quan tới tù binh cũng cần có sắp xếp phù hợp. Làm những chuyện này, tướng ở Cáp Mô Thành đã có kinh nghiệm, cũng không cần Trình Đại Lôi nhúng tay.

Trình Đại Lôi về Phủ Thành Chủ, có người đã chuẩn bị nước nóng kỹ càng. Dưới dự quản lý miệt mài của Trình Đại Lôi, Sóc Phương thành từ một tòa thành chết dần dần có sinh khí. Sau khi tắm thay quần áo xong, Trình Đại Lôi mới gội rửa sạch sát khí trong chuyện đi lần này.

Hắn đổi một bộ áo bào trắng, đến thắng đại sảnh, nhìn thấy Dương Quốc Trung, Dương tiểu muội cùng Đan Hùng Tín đang đợi ở đó. Nhìn Trình Đại Lôi tiến đến, hai người lập tức đứng lên.

"Ngồi, ngồi." Trình Đại Lôi khoát khoát tay, nói: "Dương tiên sinh, hiện tại sơn tặc Hắc Phong Trại đã bị diệt, nợ máu của các ngươi đã báo, như vậy có đồng ý ở lại làm việc cho ta hay không?”

Dương Quốc Trung vốn không quan trọng thù giết cha, bất quá là một phen tìm cớ mà thôi. Nhưng lần này kiến thức được thực lực của Trình Đại Lôi, y đã ẩn ẩn có chút tâm động. Huống chi, hiện tại y cũng không phải muốn đi liền có thể đi.

Sau đó, trong lòng của y sớm đã làm ra quyết định, giờ phút này Trình Đại Lôi hỏi, hai tay của y liền ôm quyền nói: "Nguyện đi theo Đại đương gia, làm trâu làm ngựa.”

"Rất tốt, rất tốt." Trình Đại Lôi hài lòng gật đầu: "Ngươi đã đồng ý ở lại đây làm việc, vậy ngày mai ta sẽ phái người đưa ngươi về Cáp Mô Thành, để người mau chóng quen với Cáp Mô Thành, ngày sau nội chính ở Cáp Mô Thành đều sẽ giao cho ngươi quản lý.”

Dương Quốc Trung không nghe thì thôi, nhưng nghe xong vế sau thì liền giật mình. Cho dù y chỉ mới gia nhập đội ngũ của Trình Đại Lôi, nhưng cũng hiểu tầm quan trọng của Cáp Mô Thành. Nếu so sánh, thì Sóc Phương thành là vùng chưa ổn định, còn Cáp Mô Thành mới được như đại bản doanh của Trình Đại Lôi. Bây giờ mình còn chưa lập được công lớn nhưng Trình Đại Lôi đã giao phó cho mình chức trách lớn như vậy, đây là loại tín nhiệm gì đây.

Cái gọi là kẻ sĩ vì người tri kỷ mà chết, thân ở loạn thế, phàm là có chút bản sự cũng muốn quấy lên một số sóng gió.

"Đại đương gia đối đãi với ta như thế, thuộc hạ nhất định không cô phụ."