Chương 836: Đông Hải Phả

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 836: Đông Hải Phả

“Đê điều đều đã đào xong, nông điền hoang phế trước kia cũng đã gieo trồng xuống.”

Trình Đại Lôi đứng người lên: "Tốt, ta đi xem một chút."

"Ta bồi Đại đương gia." Hòa Thân lập tức nói.

"Ai, Hòa đại nhân mệt nhọc một đêm, vẫn nên nghỉ ngơi, ta tự mình đi xem là được rồi.”

Trình Đại Lôi một mình đi ra Phủ Thành Chủ, nhìn thấy trong thành ai ai cũng đều bận rộn, bọn họ đang sửa chữa thành trì, rất nhiều phòng ốc sụp đổ đều phải dọn sạch. Trước mắt Sóc Phương thành còn phòng nhiều người ít, ban đầu Sóc Phương thành có thể chứa đựng ba trăm ngàn nhân khẩu, nhưng hiện tại chỉ còn chưa đến 1/10.

Hắn đi ra cửa thành và đi đến khu vực nông điền, , nơi này ngược lại thanh tịnh hơn rất nhiều. Từ sau khi gieo hạt, mọi người liền đợi hạt giống nảy mầm, rồi nhổ cỏ bón phân đồng thời làm nhiều việc liên quan khác, trải qua một năm bận rộn mới có thể thu hoạch được một số lương thực vào mùa thu.

Trình Đại Lôi hít sâu một hơi, sử dụng kỹ năng mà hệ thống khen thưởng. Hệ thống khen thưởng kỹ năng gia tốc sinh trưởng, Trình Đại Lôi chỉ chờ đến bây giờ mới có thể dùng.

Trước mắt cũng không thay đổi quá nhiều, chỗ bạch quang lóe lên, Trình Đại Lôi liền mong đợi, nhưng cảnh tưởng hạt giống từ từ lớn lên lại không hề xuất hiện.

Không thể không nói, Trình Đại Lôi giờ phút này trong lòng có chút thất vọng.

Bỗng nhiên, trên mặt hắn mát lạnh, ngẩng đầu nhìn bầu trời dày đặc mây mù, mưa bụi tầng tầng lớp lớp tung bay rơi xuống.

Một trận mưa xuân đập vào mặt.

Trình Đại Lôi lập tức quay người chạy vào trong thành, nhưng chạy đến cổng thành vẫn bị mưa thấm ướt hết bả vai.

Hắn cùng mấy lão binh ở dưới cửa thành tránh mưa, thấy bầu trời tối đen đến hít thở không thông, mấy lão binh giữa cửa ngay từ đầu không nhận ra Trình Đại Lôi, cho nên liền tập hợp lại một chỗ nói chuyện phiếm.

Trình Đại Lôi nhìn chằm chằm mưa bên ngoài, có cơn mưa xuân này, Sóc Phương thành dù sao cũng sẽ khởi sắc. Mình có thể đem Ngư Tự Quân của Quan Ngư điều tới. Quan Ngư cùng Hòa Thân một chính mộ tà, vừa vặn có thể kiềm chế lẫn nhau.

Nghĩ đến đây, Trình Đại Lôi phát ra một tiếng thở dài: Chuyện cho tới bây giờ, những người này có thể coi là tự học mà không cần hắn nhúng tay vào.

Đô, nhận nhiệm vụ: Mở rộng nhân khẩu của Sóc Phương thành lên mười vạn.

Đô, nhân nhiệm vụ: xây dựng thành trì rách nát.

Lúc này, Trình Đại Lôi lại nhận được hai nhiệm vụ của hệ thống, nhiệm vụ mở rộng dân số cũng không phải là việc một ngày có thể làm, nhưng vì kế hoạch tẩy trắng thanh danh cho Trình Đại Lôi đã được thực thi, cho nên chỉ cần Sóc Phương thành chầm chậm phát triển, không lo không có lưu dần tràn vào, tất cả chỉ còn là vấn đề thời gian.

Mà công việc xây dựng thành trì vẫn đang làm, nhưng cũng không cần thời gian quá dài.

Vì vậy, hai nhiệm vụ này sớm muộn gì cũng sẽ hoàn thành mà không cần Trình Đại Lôi phải nhúng tay vào.

Đúng lúc này, một số lão binh đã nhận ra Trình Đại Lôi, nhưng không ngờ hắn lại cùng mọi người trú mưa, mọi người hốt hoảng khuỵu xuống: " Đại đương gia..."

Trình Đại Lôi khoát khoát tay để bọn họ đứng lên, mỗi người đều kích động đến không được. Hiện tại binh lực của Cáp Mô Thành đã vượt qua ba vạn, Trình Đại Lôi cũng không có khả năng cam đoan gặp hết tất cả mọi người. Mà có rất nhiều nhiều người ở Cáp Mô Thành chưa từng gặp hắn, cho nên danh tiếng của Trình Đại Lôi không chỉ hỏng bét ở bên ngoài mà ngay cả trong nội bộ cũng không khá hơn bao nhiêu.

Trình Đại Lôi cũng hơi xấu hổ, liền gấp rút đội mưa trở về phủ thành chủ, rong lòng thầm nghĩ nếu những thứ ở đây đi vào quỷ đạo thì mình cũng có thể nhanh chóng trở về Cáp Mô Thành.

Đúng vào lúc này, trong mưa truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập, Lưu Phát Tài người mặc áo tơi, cưỡi 1 con khoái mã chạy đến. Đi đến trước cửa Phủ Thành Chủ, gã nhảy xuống ngựa mà ngựa cũng không buộc lại, chỉ hối hả chạy vào phủ thành chủ.

Trình Đại Lôi đang ngắm mưa trong sảnh hoa, nhìn thấy gã vội vã chạy tới thì có chút kỳ quái trong lòng.

"Đại đương gia, xảy ra chuyện."

"Chuyện gì?"

Lưu Phát Tài đi vào phòng khách, lau sạch nước mưa trên mặt, nói: "Đông Hải phản."

Trình Đại Lôi nhíu mày: "Đừng có gấp, từ từ nói, Đông Hải người nào phản?”

Đông Hải là quê hương của thi thư lễ nhạc, năm ngoái Trình Đại Lôi còn ở Lang Gia thành giày vò một lần. Nghe Lưu Phát Tài nói từng cái một, Trình Đại Lôi mới hiểu được chuyện đã xảy ra.

Tạo phản cũng không phải Đông Hải Vương, chính là một lũ giặc cỏ. Bọn họ đánh lấy chiêu bài Chính Nghĩa Giáo, tại Từ Châu kéo mấy vạn nhân mã, cướp bóc đốt giết Đông Hải, quan binh lại càng không thể ngăn cản.

Bây giờ bọn họ chiếm Lang Gia thành, tự lập mình làm Vương.

Tuy loại chuyện này là lần đầu tiên xảy ra, nhưng sớm muộn gì những chuyện tương tự cũng sẽ xảy ra. Trình Đại Lôi ngược lại cũng không quá hiếu kỳ, hắn hỏi tiếp: “Thủ lĩnh của bọn hắn là ai, có tin tức hay không?”

"Tên là Lưu Đính Thiên, nghe nói trước kia là một đám hải tặc trên biển, cụ thể tin tức còn chưa có tra rõ ràng."

Đông Hải cùng Lương Châu cách xa nhau, cho nên tin tức truyện đến cũng không quá chính xác. Hắn gật gật đầu: "Phản thì phản, dù sao cũng không biết bọn họ sẽ giày vò ra bao nhiêu sóng gió, nhưng ngươi vội vã tới, chính là vì chuyện này?”

“Người nhà của Hoa đại phu…sợ sẽ gặp nạn trong chuyện này…” Lưu Phát Tài thấp giọng nói.

Nha!

Trình Đại Lôi kinh hô một tiếng, hắn vậy mà quên mất chuyện này. Từ sau khi Hoa Chính Tắc đến Cáp Mô Thành, Trình Đại Lôi một mực nghĩ biện pháp giữ hắn ta lại, mà những ngày này lại bận bịu ở Sóc Phương thành, bên trong cũng không khỏi cho nguyên nhân tránh né. Nhưng thật sự không nghĩ tới, Trình Đại Lôi không cần đi tìm, nguyên nhân đã tự tìm đến cửa.

Đông Hải vừa loạn, Hoa Chính Tắc thành người không nhà để về, cũng không cần Trình Đại Lôi phải nghĩ cách.

"Tâm trạng của Hoa đại phu như thế nào?" Trình Đại Lôi hỏi.

Lưu Phát Tài lắc đầu, hắn một đường theo Hoa Chính Tắc tới Cáp Mô Thành, hai người tự nhiên có chút giao tình.

"Sau khi Hoa đại phu biết chuyện này, đau lòng đến mức bất tỉnh đi, nghe nói hắn có một vị thanh mai trúc mã sợ cũng sẽ gặp nạn trong chuyện này. Bây giờ hắn muốn tìm cái chết, cho nên Lưu quân sư đã đi bồi tiếp hắn."