Chương 837: Chuẩn Bị Động Binh
Trình Đại Lôi không thể làm gì thở dài, Hoa Chính Tắc cũng không thuộc về loạn thế, tâm lý chỉ muốn trị bệnh cứu người, an ổn sinh hoạt. Nhưng sinh ra trong thế đạo hỏng bét này, kỳ thực ai cũng thân bất do kỷ.
"A nha, ngươi vừa mới nói cái gì, Lưu quân sư bồi tiếp hắn?"
"Đúng vậy, Lưu quân sư cũng là người nhiệt tình, cho nên không nỡ nhìn Hoa đại phu như vậy?”
Trình Đại Lôi giật mình, Lưu Bi không có còn tốt, chứ mà Lưu Bi ở đó, thì người sống cũng có thể bị hắn giày vò đến chết. Huống chi là Hoa Chính Tắc đang có tâm tư muốn chết này.
"Mau mau, dắt trâu của ta đến, ta muốn về Cáp Mô Thành, việc này không nên chậm trễ."
Trình Đại Lôi cưỡi Hắc Ngưu, không dám chậm chạp, một đường đội mưa trở về Cáp Mô Thành.
Từ Châu, Lang Gia thành.
Sau trận đại chiếm, Lang Gia thành một mảnh hỗn độn, vốn là quên hương của thi thư lễ nhạc nhưng bây giừo lại trở thành hang ổ ma quỷ của nhân gian. Tảng đá xanh xếp thành trên đường phố, vô số thi thể ngã trái ngã phải trên đường, hai bên phòng ốc truyền ra tiếng khóc thảm thiết.
Mười ngày trước, đại quân của Lưu Đính Thiên công phá Lang Gia thành. Nơi đây vốn là một chỗ tốt, người người hiểu lễ, không nhặt của rơi trên đường, đêm không cần đóng cửa, nhưng tương ứng, lực chiến đấu của thủ quân hơi yếu. Huống hồ, Lưu Đính Thiên cũng không phải đột phá từ cổng chính diện mà vòng đường ven biển, đại quan đổ bộ cảng khẩu, công phá Lang Gia thành.
Công thành đã qua mười ngày, nhưng cướp bóc đốt giết vẫn chưa dừng, thụ hạ đại tướng của Lưu Đính Thiên điên cuồng cướp bóc kim ngân châu báu và nữ nhân trong thành. Nếu như không phải hai thứ này thì mọi người vì sao phải đem đầu buộc ở lưng quần mà làm việc.
Về phần Lưu Đính Thiên, lai lịch cũng không có gì đặc biệt. Gã vốn là gia đinh của một hộ viện nào đó tại Từ Châu, bởi vì gian díu với bà chủ, sự tình bại lộ liền chạy trốn ra biển, trở thành một tên sơn tặc vô thiên vô pháp.
Người như gã, đế quốc không có một trăm thì cũng là tám tám, nếu không phải do loạn thế thì gã chỉ có thể là tặc khấu nhỏ nhỏ phiêu bạt trên biển. Nhưng loạn thế cho gã cơ hội, vốn là đan liều mạng trên biển, gã liền lắc mình trở thành truyền nhân của Lâm Thiếu Vũ, khởi nghĩa Chính Nghĩa Giáo.
Dựa vào như vậy mà kéo được một đạo nhân mã, xem như thiên thời địa lợi nhân hoà, không tốn bao nhiêu khí lực, liền có đánh được Lang Gia thành.
Bây giờ Lưu Đính Thiên chiếm Phủ Thành Chủ, thi thể thành chủ trước kia của Lang Gia thành bị treo ở trước cửa thành, nắng chiếu mười ngày, đã trở thành một cỗ huyệt nhục. Còn đám nữ quyến trong phủ thành chủ đã thành vật trong tay của Lưu Đính Thiên.
Đại tướng dưới tay gã vơ vét kim ngân tài bảo, huống chi là Lưu Đính Thiên, bây giờ Phủ Thành Chủ chồng chất châu báu như núi, kim ngân thành tháp. Lưu Đính Thiên xuân phong đắc ý, Đế Quốc to lớn, bây giờ chính mình cũng coi là một phương chư hầu. Hắn mỗi ngày say nằm trên núi kim ngân đùa bỡn nữ nhân làm vui, thời gian qua mười phần tiêu dao.
Thành phố có mười phòng thì hết chín gian trống, ghé mắt yên lặng nghe, chỉ có thể nghe được một trận tiếng khóc liên tiếp một trận tiếng khóc.
Trong hoàn cảnh như vậy, ai trốn được thì trốn, không trốn được thì chỉ có thể dựa vào mặt trời trên đỉnh đầu mà sống. Theo đạo lý mà nói, đường phố trong thành vốn không nên có người nào đi lại, thế nhưng hiện tại lại xuất hiện ba bóng dáng đi lại tròn ngõ hẻm vắng vẻ.
Cả ba người đều mặc áo choàng rộng, , dùng mũ trùm che mặt, đi khắp các con đường, ngõ hẻm, sau đó ba người rẽ vào một trang viên hoang phế.
Lúc này, người dẫn đầu mới thở phào nhẹ nhõm, cởi bỏ mũ trùm trên mặt, chính là Lý Hành Tai đến từ Lạc Phượng thành.
Mà hai người đi bên cạnh hắn dĩ nhiên là Sở Vân Sinh cùng Thích Kế Quang.
"Vương Thượng, Lang Gia bây giờ đã là một tòa Nguy Thành, cũng không cần ngài tự thân xuất mã." Thích Kế Quang nói.
Lý Hành Tai lắc đầu, biểu lộ có chút khó coi: "Xem ra muốn đánh một trận Lang Gia thành."
Biết Lý Hành Tai tự mình mạo hiểm, tâm đã rục rịch, bây giờ hắn làm ra quyết định này, Thích Kế Quang cũng chẳng suy nghĩ gì nữa.
ở Vân Sinh nhíu mày suy tư, y không phải người thích nói chuyện, sau khi phụ tá Lý Hành Tai cũng là tích tự như kim, bởi vì y còn quá nhiều chuyện để suy nghĩ.
Y trầm tư thật lâu, nói: "Vương Thượng, tình huống hiện tại của chúng ta không thể đánh được Lang Gia thành."
Lý Hành Tai nhìn y: "Nói nghe một chút?"
Sở Vân Sinh lấy nhánh cây làm bút, lấy đất vàng làm giấy, vừa nói vừa vẽ: "Lạc Phượng thành cùng Lang Gia thành tuy đều là nằm trong khu vực Từ Châu, nhưng hai nơi cách nhau khá xa, bên trong cũng ngăn cách mấy cái thành trì, mà các thành trì đó cũng không phải thế lực của chúng ta, như vậy đường lộ không thông, nên chỉ có thể đi đường thủy. Xem như chúng ta hiện tại có chút căn cư, nhưng vẫn không thích hợp đi gây chiến, mà bản thân Lưu Đính Thiên có xuất thân là hải tặc, hắn đã chiếm được Lang Gia thành, tất nhiên am hiểu thuỷ chiến, chúng ta động thủ với bọn hắn, thì chưa chắc nắm được bao nhiêu phần thắng.”
Lý Hành Tai lắc đầu.
"Hồi thành, chuẩn bị binh mã, mau chóng động binh."
"Vương Thượng..." Sở Vân Sinh cảm thấy mỗi một lời nói của mình đều vô cùng có lý, nhưng Lý Hành Tai tựa hồ nửa điểm cũng không nghe lọt tai.
"Ta là Vương gia đế quốc, bây giờ chịu khổ chính là bách tính của ta." Lý Hành Tai ngồi thẳng lên, một lần nữa đem mũ trùm đeo keo lên đầu: "Chuyện này tính toán không rõ ràng, ta không quản thì ai đi quản."
…..
Trình Đại Lôi cưỡi Hắc Ngưu, một chút cũng không dám chậm chạp, đội mưa về Cáp Mô Thành. Hắn sợ mình còn trì hoãn thời gian trên đường, Hoa Chính Tắc liền bị Lưu Bi hốt du mà chết.
"Hoa đại phu ở nơi nào, hoa đại phu ở nơi nào..."
Trình Đại Lôi về Cáp Mô Thành, cũng không lập tức hồi Phủ Thành Chủ, mà trực tiếp đi đến nhà thuốc của Cáp Mô Thành.
Chỉ thấy trong phòng, Hoa Chính Tắc nước mắt nước mũi tèm lem, khóc đến tê tâm liệt phế.
Lưu Bi ngồi ở trước mặt y, nhỏ giọng an ủi: "Cần gì chứ, không đến mức, từ xưa thiên hạ ai không chết, bao quát ngươi ta, sớm tối tất cả đều là bạch cốt bên trong đất vàng, không đáng, thật sự không đáng.”
"Không nên cản ta, cứ để ta chết đi…"