Chương 838: Hoa Gia Có Mật Ngữ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 838: Hoa Gia Có Mật Ngữ

Hoa Chính Tắc cực kỳ bi thương, đầu muốn lao về phía cột trụ.

"Ai da u, Hoa đại phu không được..."

Trình Đại Lôi giờ phút này vừa vặn vào nhà, vội vàng sử dụng công phu khinh công, giữ chặt cánh tay của y, mới xem như kéo được y từ quỷ môn quan trở về.

"Hoa đại phu, ngươi tội gì phải làm như vậy.”

Nói, Trình Đại Lôi dùng ánh mắt ra hiệu Lưu Bi im miệng, hai mắt nhìn chằm chằm Hoa Chính Tắc, bao hàm tha thiết lo lắng.

Hoa Chính Tắc một trương mặt xấu, khóc đến nước mắt chảy ngang dọc, bây giờ càng thêm xấu xí. Bất quá y đã chết qua một lần, cho nên tâm tư muốn chết cũng giảm đi rất nhiều.

Trình Đại Lôi thì thầm an ủi: "Hoa đại phu nén bi thương, chỉ là một số truyền ngôn mà thôi, ta và ngươi đều không biết rõ tình huống của Đông Hải. Có thể chuyện mà Hoa đại phu sợ sẽ không xảy ra.”

Hoa Chính Tắc nghe xong lời này, ẩn ẩn dâng lên một số hi vọng. Y lau khô nước mắt, lập tức nói: "Ta muốn về Đông Hải, đi tìm tộc nhân của ta."

Trình Đại Lôi khoát khoát tay: "Nơi đây cùng Đông Hải cách nhau quá xa, Hoa đại phu đơn thương độc mã lên đường, lại không có sức tự vệ, cho dù có thể còn sống đi đến Đông Hải, nhưng chỉ bằng sức lực của một người sao có thể tìm được tộc nhân thất lạc?”

Hoa Chính Tắc có thiên phú rất cao về mặt y thuật, nhưng y làm người lại không có nhiều chủ ý, y giờ phút này có chút hồ đồ, ngẩng đầu nói: "Trình đương gia nói ta nên làm cái gì?"

"Hoa đại phu là người biết giữ chữ tin, Trình mỗ cũng không phải loại vong ân phụ nghĩa. Hoa đại phu yên tâm, bây giờ ta lập tức liền phái người đi Đông Hải, tộc nhân của Hoa đại phu không có việc gì thì tốt, nhưng nếu gặp chuyện bất hạnh thì chúng ta sẽ gom bọn họ, toàn bộ đưa đến Cáp Mô thành.”

Hoa Chính Tắc vốn dĩ tâm thần uể oải, giờ phút này mới dần dần trấn định lại. Hai tay liền ôm quyền: "Đa tạ Trình đương gia."

Trình Đại Lôi gật gật đầu: "Bất quá, còn cần Hoa đại phu đưa ra tín vật làm bằng chứng, nếu không ta lo là lời nói của thủ hạ sẽ không có ai tin.”

Hoa Chính Tắc nghĩ đến, nói: "Trên người của ta cũng không có tín vật gì, bất quá, Hoa gia có loại mật ngữ liên lạc, thường là lấy tên của dược phẩm để trao đổi. Ta viết một đơn thuốc, người của Trình đương gia chỉ cần đưa cho tộc trưởng, thì bọn họ sẽ hiểu được ý tứ bên trong đó.”

Trình Đại Lôi có chút im lặng, một cái gia tộc bình thường lại còn sắp xếp mật ngữ à? Ngươi nói Hoa gia của người là một gia tộc an phận thì có người tin sao?

Hoa Chính Tắc trong phòng lấy bút mực giấy nghiên, Trình Đại Lôi tự thân mài mực cho y, Hoa Chính Tắc suy nghĩ, trên giấy múa bút thành văn. Trình Đại Lôi ở bên cạnh nhìn, muốn phỏng đoán xem mật ngữ của Hoa gia là gì, nhưng kết quả cái gì cũng đều không nhìn ra.

Một gia tộc truyền thừa mấy trăm năm, chung quy luôn tồn tại một số chuyện mà người khác không thể nhìn thấu, Trình Đại Lôi lúc này mơ hồ cảm thấy trong tai họa lần này, Hoa gia sợ rằng không có bao nhiêu thiệt hại.

Sau khi viết xong, Hoa Chính Tắc nhìn lại một lần, xác nhận không dùng sai từ ngữ thì bỏ vào phong thư và đưa cho Trình Đại Lôi.

"Trình đương gia, làm phiền."

Trình Đại Lôi vỗ vỗ bờ vai của y, nói: "Hoa đại phu yên tâm, việc này cứ giao cho ta, ta nhất định sẽ tận hết lực.”

Hoa Chính Tắc cũng không phải người có ý chí sắt đá, ngược lại y là người rất có cảm tính. Trình Đại Lôi tự thân vì y mà bày giấy mài mực, đủ thấy tấm thấy của Trình Đại Lôi.

Trình Đại Lôi cầm thư, nghĩ đến giao cho ai đi làm chuyện này. Hắn ngược lại rất muốn đi một chuyến ra giang hồ, nhưng Sóc Phương thành vừa mới có chút khởi sắc, hắn cũng không thể bỏ đi. Mà Quan Ngư, Triệu Tử Long bọn họ tuy có soái tài, nhưng cũng không có bao nhiêu kinh nghiệm xông xáo giang hồ.

Trong lúc đang suy tư, Lưu Phát Tài từ Sóc Phương thành trở về, vừa trở về liền tìm Trình Đại Lôi.

"Đại đương gia, Hoa đại phu không có sao chứ?"

"Ngươi làm sao trở về, ta không phải kêu ngươi ở lại Sóc Phương thành nghỉ ngơi sao?”

"Cái kia... Ta thực sự không yên lòng, liền trở lại thăm một chút, chỉ là Đại đương gia đi quá nhanh, ta một đường đuổi theo nhưng không kịp.”

Trình Đại Lôi tâm lý suy nghĩ, Lưu Phát Tài ngược lại có kinh nghiệm xông xáo giang hồ, thế nhưng võ nghệ của gã quá yếu, không đủ đặt chân trên giang hồ. Lúc này, hắn đột nhiên nhớ tới một người, nói: "Lưu Phát Tài, ta có chuyện phân phó cho ngươi, ngươi có bằng lòng đi làm hay không?”

"Đại đương gia phân phó là được."

Trình Đại Lôi lấy ra thư trong tay, nói: "Ta muốn ngươi đi một chuyến đến Đông Hải, tìm kiếm Hoa Thị nhất tộc, dùng thư này để làm chứng.”

"Thuộc hạ lập tức xuất phát."

"Ai, dục tốc bất đạt, ngươi vừa chạy tới chạy lui cũng đã mệt đến sắp ngất, nếu lập tức lên đường thì không phải tự tim đường chết sao.” Trình Đại Lôi nói: "Ngươi trước nghỉ ngơi một đêm, sáng mai xuất phát, ta sẽ giúp ngươi tìm một người hỗ trợ, có thể đảm bảo tính mạng cho ngươi.”

Lưu Phát Tài xấu hổ gật đầu, lời này của Trình Đại Lôi rõ ràng là xem thường võ nghệ của gã, giờ chẳng qua chỉ là Lưu Phát Tài cũng thừa nhận điểm này, nếu như võ nghệ của gã được, thì gã cũng không giả danh lừa bịp mà sống trên giang hồ.

Trình Đại Lôi sai người gọi Ni Cô Hắc Y đến, võ nghe của lão ni này thì không cần phải nói. Nếu như động thủ thì ngay cả Trình Đại Lôi cũng chưa chắc thắng được bà ta. Mà bà ta lại đối với Trình Đại Lôi nói gì nghe nấy, Trình Đại Lôi để cho bà đi về phía nam, bà cũng tuyệt đối không đi về phía Bắc, cho dù đánh vỡ tường nam cũng sẽ không quay đầu.

Trình Đại Lôi phân phó một phen, Ni Cô Hắc Y gật đầu đáp ứng, quá trình bên trong không hề nói một câu. Lưu Phát Tài dò xét vị sẽ hợp tác với mình trong chuyến đi lần này, tâm đạo: lão ni cô này có được hay không đây?

Dựa theo Trình Đại Lôi phân phó, gã nghỉ ngơi một đêm, sau khi dưỡng đủ tinh thần, ngày kế tiếp liền mang lương khô binh giáo, cùng Lão Ni Hắc Y cưỡi khoái mã tiến về Đông Hải.

Trình Đại Lôi thật sự quá bận, nếu không hắn đã muốn tự mình đi làm. Hiện tại hắn gửi hy vọng lên thân của Lưu Phát Tài, hy vọng gã có thể tìm được Hoa Thị nhất tộc, đưa đến Cáp Mô Thành. Thứ hai, cũng là hi vọng Lưu Phát Tài hiểu rõ tình hình cụ thể của Đông Hải.

Đế Quốc quá lớn, tin tức lạc hậu, khoái mã lại có thể nhanh được bao lâu. Đông Hải tuy loạn, nhưng tin tức truyền đến nơi đây đã là sau mười mấy ngày, hiện tại Đông Hải có tình huống như thế nào, Trình Đại Lôi hoàn toàn không biết.

Không thể nói được, Lưu Đính Thiên đã bị người diệt, cũng có lẽ là hắn ta đến diệt người khác.