Chương 839: Tới Tam Thủy Qua
Lương Châu thành, Vương Phủ.
Tống Bá Khang vùi mình ở trong thư phòng, tâm tình có chút không thoải mái mà nguyên nhân không thoải mái chính là do tin tức vừa mới nhận được.
“Hỗn Giang Long đúng là bị Trình Đại Lôi diệt, nghe nói, hắn từ Hắc Phong Trại lôi đi mấy chục thuyền lương thực. Gia nghiệp Hỗn Giang Long tích lũy mấy chục năm nay, toàn bộ đều bị hắn đoạt.” Lục Lạc cúi thấp đầu nói.
“Hắc Phong Trại cũng có chút binh mã nhưng lại dễ đối phó như vậy, nếu biết sớm chúng ta đã ra tay.” Tống Bá Khang nói: "Hắn muốn Hắc Phong Trại, nhưng tại sao trước đó, một chút tiếng gió ta cũng nghe không được?”
“Thuộc hạ dò thăm tin tức, Trình Đại Lôi là dẫn người dạ tập, khiến Hắc Phong Trại nhất thời trở tay không kịp. Sơn tặc ở Hắc Phong Trại, người thì chết, người thì trốn, về phần Trình Đại Lôi, gần như không tốn quá nhiều khí lực đã có thể đoạt được Hắc Phong Trại."
Tống Bá Khang thở dài ra một hơi, dù cho ai cũng có thể nghe ra trong lồng ngực của ông ta thực không thoải mái. Nhưng không thoải mái thì có thể làm gì được, thiên hạ rất nhiều việc, mà ông ta có thể định được mấy chuyện đây.
Lần này nghe kế sách của Lục Lạc, dùng một tòa Sóc Phương thành rống không để phân chia binh lực của Trình Đại Lôi, còn mình thì đi thu thập Bách Lý Thắng xong sẽ ra tay đối phó Trình Đại Lôi.
Nhưng, sự tình phát triển luôn luôn ngoài dự liệu. Chính mình không thể tiêu diệt Bách Lý Thắng, để đối phương mang theo tàn binh bại tướng phá vây trốn thoát. Ngoài ra, thực lực của Trình Đại Lôi cũng không mình phân chia, hắn cướp Hắc Phong Trại, đồng thời cũng giải quyết được nguy cơ thiếu lương thực.
Lương Châu hiện tại đã thay đổi từ thế chân vạc trước đây thành cuộc đối đầu giữa hai nhà, mà ông ta vẫn không dám ra tay tấn công Trình Đại Lôi.
“Vậy thì… Trình Đại Lôi bây giờ đang bận cái gì?” Tống Bá Khang hỏi.
“Hắn đang ở Sóc Phương thành, trước mắt hình như tu sửa thành trì.” Lục Lạc đáp, hiện tại tâm tình của hắn đã có chút tâm thần bất định, kế sách của mình gần như không tạo ra tác dụng gì, hắn sợ Tống Bá Khang sẽ trách phạt chính mình.
Tống Bá Khang không thể làm gì lắc đầu, dù ông ta muốn thu thập Trình Đại Lôi, nhưng bây giờ không có thực lực này. Cũng chỉ có nhìn Trình Đại Lôi từng chút phát triển, bất quá, Cáp Mô Thành cùng Sóc Phương thành bị ngăn cách bởi Kim Thành, mình tùy thời có thể chặt đứt đường lương của bọn họ. Mà Trình Đại Lôi muốn đem Sóc Phương thành phát triển, cũng không phải là một chuyện dễ dàng.
Như thế, cũng chỉ có mặc hắn đi thôi.
Tống Bá Khang còn có một việc quan tâm hơn, ông ta hỏi: "Bách Lý Thắng ở đâu?"
Lục Lạc lặng lẽ một lát, nói: "Một đường về hướng đông, đi về Trường An Thành, tin tức Bạch Tướng quân truyền đến, bây giờ còn chưa có chặn đứng bọn họ?"
Tống Bá Khang tay gõ mặt bàn: "Trăm dặm... Trăm dặm..."
Bách Lý Thắng không chỉ có có một mình mình, sau lưng gã còn có gia tộc Bách Lý, đó cũng là đại thế gia truyền thừa mấy trăm năm. Đương nhiên, phía sau Tống Bá Khang cũng có Tống gia, phía sau Lục Lạc là Lục gia, sau lưng Đái Bạch mang... Tất cả đều là danh gia vọng tộc, đấu tranh hợp tác liên hệ giữa bọn hắn cũng không phải chuyện một ngày hai ngày.
Tống Bá Khang dám đánh Bách Lý Thắng, tự nhiên là Thôi tướng đã giải quyết xong một số chuyện trên triều đình. Tuy nhiên, có một số việc bí mật chỉ thích hợp âm thầm làm trong bóng tối, mà những chuyện này không thể lộ ra ngoài ánh sáng.
Nếu như Bách Lý Thắng thật sự đến Trường An Thành, đem chuyện kế tiếp đặt trên mặt bàn, vậy Tống Bá Khang cũng không biết sẽ có chuyện gì phát sinh.
"Nói cho Đái Bạch, tuyệt không thể để Bách Lý Thắng đến Trường An, nếu như làm không được, kêu hắn đưa đầu đến gặp ta.”
"Vâng, thuộc hạ lập tức đi làm."
Lục Lạc lĩnh mệnh rời đi, Tống Bá Khang một mình ngồi trong thư phòng. Ông ta khẽ thở dài, cảm giác nỗi lòng có chút hỗn loạn. Bách Lý Thắng có thể đột phá vòng vây của mình, thật sự nằm ngoại dự đoán của ông ta. Nhưng bất quá gã chỉ mang theo một đám tàn binh bại tướng, một đường đi Trường An, ven đường truy kích mai phục, sẽ càng thêm tổn binh hao tướng nghiêm trọng.
Chiếu theo đạo lý, gã sớm đã bị tiêu diệt, nhưng mà, cho tới bây giờ Đái Bạch cũng không thể hoàn thành nhiệm vụ.
Chẳng lẽ Bách Lý Thắng thật không đáng chết à? Thiên số khó đoán, hiện tại Tống Bá Khang cũng không thể đưa ra phán đoán chính xác.
Mà tình huống hiện tại của Bách Lý Thắng đúng là mười phần hỏng bét, lúc phá vây, binh tướng dưới tay gã còn năm ngàn, sau một phen chạy trốn trên đường thì bây giờ còn thừa lại chì tầm tám trăm người.
Mà tám trăm người vết thương chồng chất, mỏi mệt không chịu nổi. Thiếu nước thiếu lương cũng không phải vấn đề quá lớn, trước mắt mọi người cần nhất là có thời gian nghỉ ngơi thật tốt. Thế nhưng hết lần này tới lần khác, thời gian vẫn là thứ xa xỉ, nhiều khi, nghĩ mình đã trốn thoát được truy binh của Đái Bạch, nhưng bọn hắn lại hết lần này tới lần khác lao ra từ một đường khác.
Một đường đi đến bây giờ, song phương đã giao phong qua vài lần. Mỗi lần Bách Lý Thắng đều nhiều lần thoát chết, nhưng huynh đệ đi theo lại là càng ngày càng ít. Cũng may có Lô Tuấn Nghĩa đi theo phụ tá, nếu không phải vậy, Bách Lý Thắng cũng không có nắm chắc bản thân có thể đi đến bây giờ.
Một ngày này trong đêm, đoàn người đi đến chỗ giao giới của Lương Châu và Kinh Châu, sau lưng là vùng quê mênh mông, phía trước là núi non trùng điệp. Từ Lương Châu đến Kinh Châu, Tam Thủy quan là khu vực cần phải đi qua, mà vượt qua Tam Thủy quan chính là khu vực Kinh Châu. Dưới chân Thiên Tử, Đái Bạch liền không thể làm gì tùy ý dụng binh.
"Hầu Gia." Lô Tuấn Nghĩa chỉ về đằng trước: "Trước mặt chính là Tam Thủy quan, chúng ta làm sao vượt qua?"
Tống Bá Khang thở sâu, mấy ngày liên tiếp căng cứng thần kinh đến lúc này mới thư giãn mấy phần.
"Lô tướng có chỗ không biết, thủ tướng của Tam Thủy quan là Bách Lý Vô Thường, chính là tộc huynh của ta, chúng ta đến Tam Thủy quan, xem như chỗ tốt.”
Bách Lý gia cũng là gia tộc khá lớn ở Kinh Châu, bằng không, Bách Lý Thắng cũng không thể tuổi còn trẻ liền nắm giữ tước vị. Phụ thân của Bách Lý Thắng sớm qua đời, gã là do gia tộc bồi dưỡng lên, mà trong thế hệ người trẻ tuổi này, Bách Lý Thắng tính ra cũng là người nổi bậc nhất.