Chương 841: Nổi Sát Tâm

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 841: Nổi Sát Tâm

Tam Thủy quan đã mở cửa thành, Đái Bạch chỉ có thể lựa chọn lui binh. Hắn không thể công kích thủ quân Tam Thủy quan, một khi động thủ thì tình thế liền thay đổi. Đương nhiên, nếu như đánh cũng chưa chắc đánh thắng được.

Tám trăm tàn binh của Bách Lý Thắng đi vào Tam Thủy quan, sau đó, cửa thành liền đóng kín lịa. Trước Tam Thủy quan không có lấy một bóng người, gió đêm nhẹ nhàng thổi qua, lay động cỏ lau, nơi đây giống như chưa từng phát sinh chuyện gì trước đó.

Qua một thời gian rất lâu, một cái đầu nhô ra khỏi bụi cỏ, nhìn trái nhìn phải, xác nhận xem phía trước còn có người nào hay không, sau đó mới phất phất tay về phía sau.

Có mấy người tiến đến bên cạnh gã, đám người lén lén lút lút, tập hợp một chỗ xì xào bàn tán.

Nhóm người này, chính là sơn tặc của Hắc Phong Trại do Hỗn Giang Long cầm đầu. Sau khi hắc Phong Trại bị Trình Đại Lôi một mồi lửa thiêu hủy, Hỗn Giang Long liền thành chó lang thang không nhà để về. Gã từng có tâm tư đi tìm Trình Đại Lôi báo thù nhưng dù sao bản thân cũng tự lượng sức, biết mình không có bản lĩnh như vậy, cho nên mới mang theo thủ hạ chạy trốn tứ phía, suy nghĩ tìm một đỉnh núi ở Kinh Châu, tiếp tục làm sơn đại vương.

"Đại đương gia, bọn họ đang làm cái gì?" Lục Đầu Ruồi hỏi.

"Nói nhảm, lão tử làm sao biết, chúng ta ngàn vạn không thể đụng tới bọn họ." Hỗn Giang Long mắng một tiếng, gã là sơn tặc, ỷ vào địa thế hiểm yếu mà tránh quan binh, nhưng nếu xung đột chính diện thì lực chiến đấu của sơn tặc không thể bằng quan binh.

Một đoàn người chú ý cẩn thận xuyên qua bụi cỏ lau, nghĩ đến việc băng qua núi và vào Kinh Châu. Kinh Châu là dưới chân Thiên Tử, luận trình độ phồn hoa thì vượt xa Lương Châu. Nếu có thể vào Kinh Châu, trước tìm thôn trấn để cướp đoạt, đánh một bữa ăn thật ngon. Mấy ngày nay trốn đông trốn tây, Hỗn Giang Long cũng vài ngày rồi chưa chạm qua nữ nhân, nếu có thể thì vừa vặn tìm mấy mỹ nữ thơm ngào ngạt làm ấm chăn.

Hỗn Giang Long trong lòng nghĩ như vậy, dưới chân liền mau mau. Tam Thủy quan gã không dám đi, chỉ có thể lựa chọn vượt qua núi lớn, trong đêm đi đường cũng sợ bị quan binh phát giác.

Hỗn Giang Long xem như có chút quen thuộc với địa hình khu vực gần đây, biết phía trước có đường nhỏ, có thể vòng qua Tam Thủy quan và đi vào Kinh Châu thành.

"Đại đương gia, phía trước có một đại hán đang dựa vào vách đá ngủ.”

Vừa đi tới trước núi thì một tên lâu la chạy tới báo tin.

“Đại hán, chuyện gì vậy?”

Hỗn Giang Long nhíu mày, nắm chặt Ngư Xoa, đi tới gần, còn chưa đến gần thì đã nghe từng trận tiếng ngáy giống như sét đánh. Gã chà chà ánh mắt, dò xét nhìn về phía trước, chỉ thấy một tên đại hán mặt xanh, râu đỏ như máu, bên cạnh hắn là một con tuấn mã, cả người giống như quái vật.

Hỗn Giang Long giật mình: Là hắn!

Gã cùng Đan Hùng Tín đã từng chạm mặt nhau, cho nên sao có thể không nhận ra. Chỉ là gã nghĩ cũng không rõ, tại sao Đan Hùng Tín xuất hiện ở đây, mà xung quanh hắn hình như cũng không đồng bọn nào.

Nhìn sang hai bên, trừ tiếng ngáy như sấm thì không còn âm thanh nào khác. Tuy gã không hiểu được tình hình trước mắt, nhưng Hỗn Giang Long sớm đã động sát tâm.

Tên tặc này đã chém giết một phen thỏa thích ở Hắc Phong Trại, nếu như song phương động thủ thì chính mình không phải là đối thủ của hắn, nhưng giờ phút này hắn ngủ say không tỉnh, đây chẳng phải là cơ hội giết chết hắn hay sao.

Gã phất tay ra hiệu đám thủ hạ không được gây động tĩnh, tay nắm chặt Ngư Xoa, thận trọng tới gần. Chỉ cần đi tới gần, xiên một phát lên ngực của Đan Hùng Tín, Đan Hùng Tín liền bị đâm lạnh thấu tim.

Chính lúc này, ngựa của Đan Hùng Tín bỗng nhiên hý lên một tiếng dài, bốn vó đập mạnh xuống đây, tâm trạng cực kỳ nôn nóng.

Đan Hùng Tín bừng tỉnh khỏi giấc ngủ mơ, đối diện với Hỗn Giang Long, hai người bốn mắt tròn xoe nhìn nhau không chớp, Hỗn Giang Long một bụng ung ác, dùng Ngư Xoa đập về phía Đan Hùng Tín.

"Cẩu tặc, đi chết đi."

Đan Hùng Tín từ trên tảng đá lớn lăn một vòng, khó khăn lắm mới né được một xiên này, chật vật từ dưới đất đứng lên, đòn vừa rồi của đối phương đúng là mười phần hung ác.

Hắn lau mồ hôi trên trán, bỗng nhiên cất tiếng cười to.

"Cẩu tặc, ta ở chỗ này chờ ngươi đã lâu, mau mau nạp mạng đi."

Nói rõ ràng, Đan Hùng Tín tại sao lại ở chỗ này? Hỗn Giang Long chạy thoát từ trong tay của hắn, khiến lòng hắn vô cùng khó chịu, không thể vượt qua được chuyện này. Hắn nghĩ mình nhất định phải giết Hỗn Giang Long, xách đầu của gã đi gặp Trình Đại Lôi. Coi như kiếm lại mặt mũi cho mình tại Cáp Mô Thành.

Nhưng Hỗn Giang Long trốn cũng rất kỹ, hắn tìm mấy ngày nay lại không thể tìm được nữa điểm bóng dáng của gã, vốn còn đang lo lắng sẽ bị mật thám của Cáp Mô thành phát hiện đây này.

Ra ngoài lăn lộn mấy này, lại không thu hoạch được gì, trong lòng Đan Hùng Tín vô cùng phiền muộn. Vừa lúc hắn tìm một gốc cây, ngồi xuống uống ngụm rượu nhạt, mơ mơ màng màng ngủ mất.

Ai mà ngờ, sau khi tỉnh lại Hỗn Giang Long liền xuất hiện trước mặt.

Ai ngờ nghĩ, sau khi tỉnh lại Hỗn Giang Long liền xuất hiện tại trước mặt. Đây mới là tìm mòn gót giày mà không thấy, có được chẳng tốn chút công lao.

Hắn nắm lên thanh Đại Sóc trên lưng ngựa, nện vào đầu của Hỗn Giang Long, một chiêu này nếu như bổ trúng, thì chắc chắn có thể chặt cả người Hỗn Giang Long thành hai khúc.

Hỗn Giang Long lăn khỏi chỗ, không nghĩ tới Đan Hùng Tín lại ra tay ác độc như thế, dọa gã đến bay cả hồn phách. Lúc này thủ hạ của gã chạy qua, đem gã từ dưới đất đỡ dậy.

"Đại đương gia, Đại đương gia..."

Hỗn Giang Long chưa tỉnh hồn, bỗng nhiên nghĩ lại, thủ hạ của mình hiện tại cũng hơn năm trăm huynh đệ, cho dù Đan Hùng Tín có bản lãnh đi nữa, thì cũng không thể địch trăm người. Tình hình hôm nay, ai giết ai còn nói không chừng đây.

Gã khặc khặc cười lạnh một tiếng: "Thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục không cửa ngươi xông tới, các huynh đệ, cùng ta giết!"

Lúc này, Đan Hùng Tín chếnh choáng cũng đã tỉnh lại. Vừa nhìn tình huống trước mắt, hoàn toàn chính xác gây bất lợi cho chính mình. Nhưng hắn vốn có tính cách cẩu thả, tuy địch nhiều ta ít nhưng không cần phải sợ. Đại sóc trong tay hất lên, miệng quát: "Đến!"