Chương 842: Tam Thủy Quan Mở Cổng
Một đám tiểu lâu la cùng nhau tiến lên, trong miệng chửi rủa lấy, quơ các loại binh giáo tấn công về phía Đan Hùng Tín. Đan Hùng Tín giống như đang chém dưa thái rau, trong tay máu me đầm đìa, không bao lâu trên mặt đất lại đổ thêm vài bộ thi thể.
Hỗn Giang Long vốn định ỷ vào người đông thế mạnh mà giết chết Đan Hùng Tín ở chỗ này, ai ngờ hắn ta lại hung ác như thế. Vừa nhìn tình hình trước mắt không đúng, nếu tiếp tục đánh thì tính mạng của mình cũng phải vứt ở chỗ này.
Sau đó ba mươi sáu kế, chạy là thượng sách, trong miệng hô hào 『 các huynh đệ cùng ta giết 』, nhưng cước bộ lại đang từ từ lui lại, vừa mới cùng Đan Hùng Tín kéo dài khoảng cách, liền xoay người chạy trốn về phía sau.
Mục đích của Đan Hùng Tín không phải là giết chết mấy tên tiểu lâu la, mặt thấy Hỗn Giang Long sắp chuồn đi, mình sao có thể để cho gã thoát thân. Hắn kéo lấy dây cương ngựa, trở mình lên ngựa, nhanh chóng đuổi theo.
Hỗn Giang Long vừa trốn vừa thở hồng hộc, nhưng hai đùi sao có thể nhanh bằng bốn chân. Ngay lúc cùng đường mạt lộ, phía trước xuất hiện một con sông lớn. Hỗn Giang Long giật mình, nhanh chóng lao người xuống dòng nước.
Đan Hùng Tín vội vàng ghìm ngựa dừng lại, nhìn nước sông trước mặt nhất thời không có chủ ý. Bản thân hắn không giỏi bơi lội, cho nên hiện tại cũng không dám xuống sông truy đuổi.
Hỗn Giang Long vốn nghĩ mình hôm nay chắc chắn chết rồi, gã ngâm mình trong nước, nhưng lại không nghe được động tĩnh gì. Cho nên mới đánh bạo nhô đầu lên, chỉ thấy Đan Hùng Tín ngồi trên lưng ngựa, một bộ dáng vẻ thúc thủ vô sách.
Hỗn Giang Long thoáng chốc hiểu được, trong miệng cười ha ha nói: "Ngươi dám xuống à?"
Đan Hùng Tín cũng là phúc chí tâm linh (Vận khí tới thì đầu óc cũng sáng suốt linh lợi hơn), bật thốt nói: "Ngươi dám đi lên à"
"Ngươi dám xuống à!"
Hai người ngăn cách dòng nước mà chửi rủa nửa ngày, Hỗn Giang Long từ dưới nước, giẫm lên bờ bên kia, Đan Hùng Tín trơ mắt nhìn lấy một màn này, cũng là thúc thủ vô sách.
Sau khi đám người Bách Lý Thắng đi vào Tam Thủy quan, tất cả mọi người đã mệt mỏi chịu không nỗi, đến lúc này mới thoáng thở phào.
Bọn họ đi vào tướng quân phủ của thành qua, sau khi tiến vào đại sảnh, Bách Lý Thắng liền quỳ gối xuống.
"Tam ca ở trên, xin nhận một lạy của ta.”
Bách Lý Vô Thường đứng thứ ba trong tộc, hắn đi tới mấy bước, đỡ Bách Lý Thắng đứng dậy: “Thất đệ không cần như thế, mau mau đứng lên.”
Bách Lý Thắng lắc đầu cự tuyệt, chắp tay nhìn lên: "Lần bái lạy này không phải vì chính mình mà là vì huynh đệ đã chết, lần này Bách Lý Thắng may mắn không chết, quay đầu nhất định phải đem cừu nhân đao đao chém hết, giết từng người một.”
Bách Lý Vô Thường vỗ nhẹ bờ vai của gã: "Đứng lên mà nói, đến nơi đây cũng giống như về nhà, ngươi trước nghỉ ngơi một ngày thật tốt, có mấy lời huynh đệ ta có thể tự từ từ nói."
Bách Lý Thắng mới đứng dậy, cảm giác mệt mỏi liền xông lên đỉnh đầu. Gã quay lại nhìn tám trăm tàn binh tập hợp một chỗ, người người mang thương, lộ ra vẻ tiểu tụy khó che giấu. Nhưng lại không có một người nào ngã xuống, bọn họ vịn binh giáo đứng thẳng, giống như từng gốc cây thanh tùng thẳng tắp.
Bách Lý Vô Thường khoát khoát tay: "Chư vị huynh đệ một đường vất vả, ta đã chuẩn bị xong đồ ăn và rượu ấm cho chư vị, chư vị trước ăn no nê, sai đó lại nghĩ ngơi, từ từ khôi phục thân thể, chờ đến ngày mau lại tính tonas tiếp.
Không một ai lên tiếng, ánh mặt của bọn họ đều nhìn thẳng vào Bách Lý Thắng. Bách Lý Thắng khoát khoát tay: "Nghỉ."
Soạt một thanh âm vang lên, binh khí trong tay lập tức buông ngã xuống đất. Chống đỡ đến bây giờ, người người đều rơi vào tình trạng kiệt sức, ráng chống đỡ để không ngã xuống, hiện tại chút sức lực của bọn họ cũng đã cạn kiệt.
Trong phủ mở tiệc rượu, Bách Lý Vô Thường có nhiều nhân thủ, thịt rượu như nước chảy mang lên bàn. Thủ hạ của Bách Lý Thắng ngồi trên mặt đất, bọn họ một đường bôn ba tới đây, bụng đã sớm bụng đói đến kêu vang. Giờ phút này tất cả mọi người ai khắc chế được, ăn giống như hổ đói, đem rượu và thịt rót vào trong dạ dày.
Bách Lý Thắng cùng Bách Lý Vô Thường ngồi ở sảnh trước, qua ba lần rượu, năm lần đồ ăn qua Bách Lý Vô Thường liền hỏi những chuyện Bách Lý Thắng vừa mới trải qua. Bách Lý Thắng thở dài một hơi, đem chuyện Tống Bá Khang sở tác sở vi một năm một mười nói ra hết. Nói xong lời cuối cùng, gã ma sát hàm răng đến kẽo kẹt kẽo kẹt: "Nếu như họ Tống rơi xuống tay của ta, ta nhất định sẽ loạn đao phân thay, ăn tận huyết nhục, để triệt tiêu lửa hận trong lòng.
Bách Lý Vô Thường khẽ gật đầu, nói: "Chuyện của ngươi ta cũng đã được nghe nói qua, Thôi tướng tự bịa đặt tội danh của ngươi cho triều đình, mà Tống Bá Khang bên này liền động thủ với ngươi.”
"Tam ca, Tướng Quân phủ bên kia là có ý gì, chẳng lẽ không chế trụ nổi Tướng Phủ à?" Bách Lý Thắng hỏi. Bản thân gã là người của Tướng Quân phủ, được sắp xếp đến Lương Châu, sau khi sự tình phát sinh, gã cũng không thể liên hệ được với Tướng Quân phủ, hiện tại điều gã quan tâm nhất chính là phản ứng của Tướng Quân phủ.
Bách Lý Vô Thường thở dài một hơi, toàn bộ Bách Lý gia tộc chính là phụ thuộc vào Tướng quân phủ, nhưng lại rất khó xử khi đối mặt với Tướng Quân phủ.
Huyết chiến Tịnh Châu, Tướng Quân phủ ủng hộ Lý Nhạc Thiên trở thành thiên tử đế quốc, trên lý luận, trong trận chiến này thì người được lợi nhất chính là Tướng Quân phủ. Lý Nhạc Thiên khống chế Kinh Châu, liền có thể từ Kinh Châu khống chế Đế Quốc, tọa Bắc triều Nam, ôm ấp giang sơn đế quốc.
Nhưng mà, đây chỉ là trên lý luận. Kinh Châu là trung tâm quyền lực của Đế Quốc, đồng dạng là nơi mà danh gia vọng tộc giao phong kịch liệt nhất. Quảng Lăng, Nhữ Nam... Rất nhiều thành trì phân bố nhiều thế lực. Những thế gia hào tộc này có nhà quy thuận Tướng Quân phủ, có nhà quy thuận Tướng Phủ, có nhà khoanh tay đứng nhìn, treo giá. Mà người bình ổn kế thừa đế vị là Lý Nhạc Thiên thì lại không thể nắm được chút lợi ích nào, thậm chí còn phải từ bỏ một số quyền để thỏa mãn lòng tham của các thế gia này.
Hắn là thiên tử của Đại Võ, nhưng hoàn toàn bị cuốn vào vũng lầy của những tranh chấp gia tộc, rút không ra bất kỳ tinh lực nào để đi xử lý chính vụ. Có lòng không đủ lực, Thiên Tử chí cao vô thượng như hắn lại không khác gì một con rối bị điều khiển trên sân khấu.