Chương 854: Vợ 1
Tiến vào đại sảnh, liền có Liễu Chỉ tiếp nhận áo khoác, đem bội kiếm cùng mũ trâm tiếp lấy. Trình Đại Lôi thở phào, duỗi lưng mỏi, vừa mới ngồi xuống, liền có nha hoàn bưng trà tới. Về sau, lại nhu thuận thối lui đến nơi hẻo lánh.
Lúc này, Tô Anh đi tới, người khoác y phục bằng gấm, đầu đội ngọc trâm, chân đạp giày hoa, khi đến trước mặt Trình Đại Lôi thì nhẹ nhàng thi lễ.
Trình Đại Lôi ẩn ẩn cảm thấy có chút đau đầu, không thể làm gì thẳng tắp sống lưng, cũng chắp tay hoàn lễ.
Hôm nay Tô Anh đã không còn là Tô Anh như trước đây, việc này không quá kỳ lạ. Dù sao Trình Đại Lôi cũng không còn là tên tiểu tặc như lúc còn ở núi Thanh Ngưu nữa. Bây giờ hắn thống trị hai tòa thành, mười mấy vạn người, ba năm vạn binh mã. Nuôi dời thể, cư dời khí, Tô Anh coi trọng dáng vẻ dung mạo cũng không thành vấn đề.
Nhưng vấn đề là, Trình Đại Lôi không phải là một người coi trọng dáng vẻ dung mạo.
Cho dù ở chung cùng bọn người Từ Thần Cơ, Trình Đại Lôi cũng rất tùy tiện. Nhưng đối mặt Tô Anh thì nhất định phải nghiêm chỉnh lại, dù sao không phải Tô Anh làm gì sai, Trình Đại Lôi cũng không tiện nói gì, sau đó cũng chỉ đành đâu ra đấy cùng cô khách khách khí khí.
Đối với Trình Đại Lôi mà nói, thực sự không phải chuyện gì vui vẻ. Cơ hội gặp Tô Anh càng ngày càng ít, cũng không phải là không có nguyên nhân này.
Thật ra, Tô Anh cũng có chút phiền muộn, tuy rằng lòng người khó dò, nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được cảm xúc trong lòng của một người. Tại sao mình đã làm tất cả mọi chuyện nhưng Trình Đại Lôi vẫn không vui.
Trình Đại Lôi cùng Tô Anh ngồi ngăn cách bàn trà, thời gian từng chút trôi qua, chỉ có một sợi Đàn Hương chậm rãi thiêu đốt lên.
"Cái kia... Gần đây không có việc gì đúng không?"
"Khởi bẩm lão gia, mọi việc vô ưu, huynh ở bên ngoài an tâm làm việc, không cần phải lo lắng chuyện ở đây.”
Trình Đại Lôi đầu càng ngày càng đau, phất phất tay để nha hoàn đi xuống, chờ trong phòng chỉ có hai người mới mở miệng nói: "Cái kia...Muội cứ gọi tên húy của ta đi, gọi lão gia nghe quá xa cách.”
Tô Anh hơi cúi đầu, nói: "Vốn nên xưng hô như vậy, mới có thể biểu lộ ra sự kính trọng, để ngoại nhân nghe thấy cũng tiện hơn."
Trình Đại Lôi thở ra một hơi thật dài, tỉnh lại một chút tinh thần: "Dương Tiểu Muội gần đây như thế nào?"
Dương Quốc Trung đến Cáp Mô Thành, liền bắt đầu xử lý Nội Chính trong thành, mà Dương Tiểu Muội ở lại Phủ Thành Chủ, bình thường ở cùng Tô Anh, cũng coi là vì giải buồn cho Tô Anh.
Nhấc đến Dương Tiểu Muội, Tô Anh mới dần dần nói nhiều lên. Nghe được, cô đối với Dương Tiểu Muội rất là ưa thích. Bộ dáng của Dương Tiểu Muội thật sự động lòng người, nhưng nói thật ra, Đế Quốc to lớn, càng không thiếu mỹ nữ. Tô Anh yêu thích Dương Tiểu Muội, cũng không phải chỉ bởi vì điểm này. Dương Tiểu Muội nhìn qua không phải rất thông minh, cũng không có tính uy hiếp, nhưng lại khiến cho người người vô cùng dễ chịu, nàng ta chỉ mới ở với Tô Anh vài ngày, nhưng đã khiến Tô Anh cảm thấy thân cận.
Trình Đại Lôi hít vào một ngụm khí lạnh, tuổi còn nhỏ nhưng đã biết cách nói chuyện như vậy. Nếu như lớn thêm mấy tuổi, vậy thì nàng ta còn có thể như thế nào. Nhìn bộ dáng thao thao bất tuyệt khi nhắc đến Dương Tiểu Muội của Tô Anh, đây rõ ràng là bị tiểu cô nương kia hốt du rồi.
Trình Đại Lôi âm thầm cảm thấy có chút đáng sợ, tương lai cô nương này sẽ đi đến một bước nào, quả nhiên là không dám đoán trước.
Hắn lại cùng Tô Anh trò chuyện một hồi, ước qua nửa canh giờ, Trình Đại Lôi cảm giác hoàn thành nhiệm vụ, đứng dậy cáo từ Tô Anh, cất bước ra phòng.
Đi ra bên ngoài, hắn mới phát giác được toàn thân nhẹ nhõm, Trình Đại Lôi thở phào. Cửa trước mắt này đã qua, nhưng còn có ban đêm, chính mình cần phải hoàn thành nhiệm vụ.
Ngẩng đầu nhìn trời, Trình Đại Lôi cảm thấy bất đắc dĩ, nếu như phải hiện đại, mỗi ngày đều trôi qua tình cảnh như vậy, hai người khả năng đã ly hôn.
Khác Tô Anh, Trình Đại Lôi đến tìm Phiền Lê Hoa trò chuyện một trận, gần đây không có việc gì quan trọng, chỉ có thể dùng những chuyện này để giết thời gian.
Tất cả cảm thụ đều giống nhau. Trình Đại Lôi như thế, Tô Anh làm sao chẳng hay. Sau khi Trình Đại Lôi đi, cô trở lại khuê phòng, cảm thấy có chút không thú vị.
"Tỷ tỷ."
Một khỏa đầu nhỏ ló ra khỏi song cửa, lúc đi vào phòng mang theo 1 làn gió thơm. Vừa nhìn thấy Dương Tiểu Muội, trên mặt Tô Anh liền mang theo nụ cười.
"Muội mau tới đây, nhìn mồ hôi chảy đầy đầu, nhất định là ham chơi hồ nháo đi."
Cô kéo Dương Tiểu Muội qua, lấy khăn tay lau mồ hôi trên mặt của nàng, Dương Tiểu Muội không nhúc nhích, bộ dáng nhu thuận dễ thương.
Dù sao là người biết nhìn sắc mặt mà nói chuyện, nàng nhỏ giọng hỏi thăm: “Tỷ tỷ, là Đại đương gia chọc giận tỷ không vui sao?”
Tô Anh cười khổ một tiếng: "Hắn sẽ không chọn giận ta, mỗi khi làm việc, hắn đều làm rất tốt.”
Nói đến đây, Tô Anh có chút im lặng. Trình Đại Lôi xác thực làm việc không xấu, cũng sẽ không dăm ba câu liền sắc mặt nghiêm nghị, vẻ mặt cứng rắn huấn người, luôn luôn khách khí, cũng coi là ôn nhu quan tâm. Nhưng vấn đề chính là quá khách khí, ngày thường không gặp được Trình Đại Lôi, ngay cả cơ hội cãi cọ cũng không có.
Một mình cô độc trong phòng, dù sao cũng có phần quạnh quẽ. Tâm tư của Tô Anh không có người để kể rõ, tuy Dương Tiểu Muội tuổi còn nhỏ, nhưng lại là người biết nói chuyện, cho nên mới lải nhải với nàng ta vài câu.
"Tỷ tỷ sao không bồi Đại đương gia?" Dương Tiểu Muội nói: "Thường xuyên ở bên cạnh hắn, có lẽ sẽ khá hơn?”
Tô Anh suy nghĩ kỹ một hồi, cảm thấy cũng có đạo lý, sau cùng lại lắc đầu: "Mình ta phụ đạo nhân gia, làm sao hiểu chuyện hắn muốn làm, cho nên vẫn không dám quấy rầy hắn làm việc."
Dương Tiểu Muội ngập ngừng, nói: "Hay là do tỷ tỷ quá hiểu chuyện, trong lòng muốn cái gì, tốt nhất vẫn là nên nói ra.”
Tô Anh ngẩn người, chợt có cảm giác như người vừa tỉnh khỏi giấc mộng. Nghĩ đến đây, cô và Trình Đại Lôi cũng có rất nhiều tinh lực, lúc đầu còn lạnh nhạt thờ ơ, nhưng Trình Đại Lôi lại vội vàng tới nói chuyện với mình. Bây giờ họ càng khách khí bao nhiêu thì họ lại càng xa lạ bấy nhiêu.
Tô Anh nhíu mày, vị tướng công này của cô, xưa nay làm việc cũng có chút kỳ quái, thời gian lâu, xem như tập mãi thành thói quen. Đây chẳng lẽ là hạng người rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phạt.
Trình Đại Lôi bồi tiếp Phiền Lê Hoa ở phía sau, vị cô nương này càng thêm hậm hực. Nàng vốn là nữ Võ Tướng, bây giờ bị giam trong phủ thành chủ làm áp trại phu nhân, tâm tình tự nhiên không vui. Sau đó nói gần nói xa liền đổ cho Trình Đại Lôi không phải, như thế, Trình Đại Lôi xem như có thể cùng nàng nói thêm vài lời.
Đúng vào lúc này, Trình Đại Lôi bỗng nhiên đánh vài tiếng hắt xì, xoa xoa cái mũi, trong lòng chẳng hay phát sinh chuyện gì.