Chương 855: Vợ 2
Ở chỗ Tô Anh thì uống trà, nhưng ở chỗ của Phiền Lê Hoa cũng chỉ có thể uống rượu. Hai người chuẩn bị bàn, vừa uống rượu vừa nhàn nhã nói chuyện. Thời gian gần đây của Phiền Lê Hoa không mấy vui vẻ, xưa nay chuyện múa thương trong sân cũng không phải là chuyện gì hay ho như lời đồn.
“Này, không bằng ngươi giao cho ta một công việc đi?” Phiền Lê Hoa nói.
Trình Đại Lôi vừa bưng chén rượu lên, thật ra lời này cũng phải là lần tiên Phiền Lê Hoa nói ra, hắn đáp: “Không phải ta không muốn đưa việc cho cô, mà thật sự là chưa có công việc nào phù hợp. Nếu ra trận, ta sợ cô sẽ gặp sơ xuất, mà chuyện khác cô cũng chưa chắc hoàn thành.”
Trình Đại Lôi không phải muốn từ chối yêu cầu của Phiền Lê Hoa, nhưng quả thật hiện tại, trong tay hắn không thiếu người. Quan Ngư cùng Tần Man tất cả đều là tuyệt thế Võ Tướng, có dũng khí bất khả chiến bại, còn Triệu Tử Long gần đây cũng bắt đầu có đột phá. Phiền Lê Hoa đã từng rất mạnh, nhưng với thực lực hiện tại của cô thì không tính là gì ở Cáp Mô Thành.
"Ta không quản, ta muốn làm việc." Phiền Lê Hoa nâng má, trong miệng thốt ra một đạo U Lan: "Ngươi không chia việc cho ta, vậy ta cứ tự mình làm, nếu như không được, ta liền về Lạc Ngọc Trại.”
Hiện tại, Lạc Ngọc Trại được Cao Lực Sĩ cùng Từ Linh phụ trách, xem như trở thành chuồng ngựa của Cáp Mô Thành, Trình Đại Lôi nói: "Đến Lạc Ngọc Trại thì cô có thể làm gì, đến lúc đó càng khó thấy ta."
"Ở chỗ này cũng đâu dễ gặp ngươi.” Phiền Lê Hoa có men say, cũng có vẻ u sầu: "Ngươi vừa đi dăm ba tháng, quả nhiên là chết ở bên ngoài chúng ta cũng không biết."
Nói xong liền cảm giác thất ngôn, bận bịu xì hai cái: "Phi phi, tát."
Trình Đại Lôi trong lòng ấm áp, đáy lòng cũng có chút áy náy. Một người như hắn, ngày ngày lăn trên mũi đao, đến một ngày nào đó bị người ta một tiễn ám sát cũng không phải là chuyện hiếm lạ. Mình cùng Phiền Lê Hoa và Tô Anh ở chung kỳ thực cũng không tính vui vẻ, nhưng trong lòng hai người chung quy là nhớ thương chính mình.
Sau cùng hắn đem rượu trong chén uống cạn, nói: "Tốt, cô muốn làm gì làm, nhưng đừng gây chuyện là được.”
“Nói nhảm, ta có thể gây chuyện sao.”
Hai người vừa uống rượu, vừa nói chuyện, đợi đến khi Phiền Lê Hoa say, hắn liền ôm cô đặt trên giường, đắp chăn lên người cô. Sau đó lại đi tìm Tô Anh, đợi đến lúc nữa đêm, lại từ chỗ Tô Anh đi đến phòng của Phiền Lê Hoa.
Quay đi quay lại thực ra rất phiền phức. Nhưng từ khi ở vị trí này, hắn buộc phải làm những việc phiền phức.
Chỉ chờ Phiền Lê Hoa ngủ say, hắn mới lặng lẽ khoác áo đứng dậy, đi vào thư phòng của mình. Vùi ở trên giường, thắp một ngọn đèn dầu, lật xem những chuyện xảy ra gần đây ở Cáp Mô Thành.
Trình Đại Lôi không phải là một kẻ tham công tiếc việc, nhưng chỉ cần ở nơi này, hắn mới có thể thanh tịnh một chút, xem như thời gian thuộc về mình. Hắn đã từng muốn trái ôm phải ấp, tận hưởng tề nhân chi phúc, nhưng đến giờ khắc này, Trình Đại Lôi mới xem như hiểu được, tề nhân chi phúc không phải dễ hưởng như vậy.
(*) Tề nhân chi phúc: nhiều thê thiếp
Vô luận là Phiền Lê Hoa hay là Tô Anh, đều tạo cho hắn một loại áp lực khó có thể miêu tả, nó không phải xấu, nhưng chung quy là áp lực.
Kỳ thực gần đây Cáp Mô Thành cũng không có việc lớn gì, mọi người làm ruộng, luyện binh, lại làm ruộng luyện thêm binh. Người nào trộm đồ vật nhà ai, người nào đùa giỡn cô nương nhà ai... Chỉ cần người càng nhiều, liền nhất định có loại sự tình này phát sinh, dưới sự cai trị của Trình Đại Lôi, nó cũng không thể gọi là thiên đường giữa nhân gian, Cáp Mô Thành cũng không phải thế ngoại đào nguyên, đơn giản chính là một toà thành phổ thông, có người tốt, người xấu sinh hoạt cùng một chỗ mà thôi.
Những chuyện này, Dương Quốc Trung xử lý cũng không tệ, Trình Đại Lôi cũng chính là nhờ vào đó mà có ít thời gian rảnh rỗi, tìm được không gian thanh tịnh.
"Đại đương gia, ta thấy đèn trong phòng sáng, cho nên qua đây đưa ấm trà.”
Thanh tịnh bị đánh phá, Liễu Chỉ bưng trà tiến đến, vị này đã từng là đại tiểu thư Liễu gia, giờ lại thành thành thật thật làm nha hoàn cho Trình Đại Lôi.
Trình Đại Lôi cũng không có ý nghĩ sẽ đuổi Liễu Chỉ đi ra ngoài, cho nên hắn chỉ dối trá ậm ừ hai câu, sau đó lại lập cuốn sách trước mặt.
Ngoài trừ chuyện của Tô Anh khiến hắn đau đầu thì Trình Đại Lôi cũng nhất định phải chừa lại một chút thời gian, suy nghĩ bước đi kế tiếp của Cáp Mô Thành.
Đế Quốc loạn thế, Chư Hầu cát cứ, đây là đại cục thế, không tránh khỏi ngày sau chính là Quần Hùng Tranh Giành, tranh bá thiên hạ. Mà chính mình, đến tột cùng nên đóng vai nhân vật nào trong đại cục này đây.
Trình Đại Lôi ngay từ đầu cũng không dám quá tham đồ, chỉ mong kinh doanh tốt Cáp Mô Thành, tự có năng lực bảo vệ mình trong loạn thế. Nhưng chuyện của Hoa Thị nhất tộc đã nhắc nhở hắn, có lẽ suy nghĩ lúc trước của mình quá ngây thơ.
Trong trận đánh cược của loạn thế, ngươi hoặc là không lên bàn đánh bài, nhưng một khi đã ngồi lên bàn thì phải chuẩn bị sẵn sàng để nắm lấy tất cả, nếu không, sẽ là thua mất toàn bộ, về phần bo bo giữ mình, đó chỉ cách nhìn ấu rĩ của đàn bà.
Nhưng Trình Đại Lôi cũng không phải là một người có dã tâm, năm đó ở núi Thanh Ngưu hắn thật sự muốn làm chút chuyện, về sau trải qua quá nhiều chuyện, biết lợi biết hại, cho nên tâm tư cũng từ từ nhỏ đi.
Nhưng bây giờ cục diện này, nếu như Trình Đại Lôi nói mình không hề có dã tâm, không muốn ngồi bàn đánh cược, thì sợ chư hầu trên thiên hạ sẽ không ai tin.
Cũng là suy nghĩ lung tung, trước mắt chỉ có thể đi một bước nhìn một bước. Hắn đảo suyển sách, thỉnh thoảng Liễu Chỉ lại tiến lên rót đầy chén trà, hoặc là hâm lại nước nguội, Hồng Tụ Thiêm Hương xác thực cũng coi như hài lòng.
(*)Hồng Tụ Thiêm Hương: Chỉ việc thư sinh đọc sách có mỹ nữ bên cạnh.
Đến canh năm, Trình Đại Lôi đã hơi buồn ngủ, hắn duỗi người một cái, trong lúc vô tình quét mắt nhìn về phía Liễu Chỉ.
"Cái kia...ngươi có phải còn lời gì muốn nói hay không?"
Trình Đại Lôi cũng không ngốc, cô nương này đứng ở bên cạnh nửa ngày, dĩ nhiên không đơn giản chỉ yên tĩnh đứng một chỗ, mà chắc chắn trong lòng có chuyện.
"Đúng là có chuyện muốn nói, chỉ là không biết nên nói như thế nào?"
"Vậy thì không cần nói."
"y..."