Chương 868: Quận Chúa Đế
Tống Bá Khang trở về Lương Châu thành, trong lòng còn có chút cảm giác khó chịu. Ông ta lập tức lấy tay điều tra chuyện này, nhìn gần đây có chuyện gì phát sinh. Chẳng hỏi không biết, hỏi một chút liền giật mình, hóa ra người đá này cũng không phải là một chuyện, mà là vô số thủ đoạn nhỏ như vậy xảy ra ở khắp nơi.
Một người đánh cá nào đó, khi mổ bụng cá ra, liền phát hiện bên trong có một cuộn giấy vàng, trên đó có ghi: Cóc Vương.
Một số lữ nhân về muộn mà tá túc tại núi sơn thần, chợt nghe sơn thần gia cùng Sơn Thần nãi nãi nói chuyện phiếm.
Tống Bá Khang không thể làm nên chuyện, người nên làm chủ Lương Châu phải là…
Trên đường đã toát ra Đồng Dao, tương tự với『 Tống Bá Khang vương bát đản 』 vân vân.
Lời đồn cứ như vậy đột nhiên xuất hiện, dần dần được binh sĩ và bình dân bàn tán xôn xao. Mà mấy lời đồn này không ai khác mà chính là Trình Đại Lôi làm ra. Dưới tay hắn không thiếu thuật sĩ giang hồ am hiểu giả thần giả quỷ, hiện tại Trình Đại Lôi còn không nghĩ tới biện pháp giành chiến thắng, càng không chờ mong hành động như vậy sẽ thu được hiểu quả gì. Nhưng ta xử lý không được, vậy ta sẽ cho ngươi buồn nôn đến chết.
Đều nói, lời đồn dừng lại trước trí giả, nhưng thế gian này không hề có trí giả. Mọi người vốn là thích nghe mấy chuyện thần quỷ quái dị, đến lúc rảnh rỗi thì liền tránh không được sẽ bàn đến chuyện này. Một bộ phận người là vì bản thân mới tin vào ông ta, mà một phần người khác thì nguyện ý tin tưởng ông ta.
Dưới sự cai trị của Tống Bá Khang, mọi người cũng chưa chắc có được cuộc sống quá tốt. Có ít người thời gian qua sống tệ đến mức không còn gì để tệ hơn. Bọn họ khát vọng, vì vậy họ tin vào sự thay đổi.
Tống Bá Khang hiện tại còn không ý thức được chuyện này sẽ mang đến ác quả như thế nào, như thế cũng phù hợp với chiến lược của Trình Đại Lôi: Công tâm là thượng sách.
Ông ta chỉ là rất phẫn nộ, rất buồn nôn, dạng này hết thảy chuyển biến thành oán hận Trình Đại Lôi.
Đem thủ hạ gọi vào, để bọn hắn nghiêm túc điều tra, cấm đoán lời đồn truyền bá, truy vấn ngọn nguồn, xem lời đồn là từ đâu truyền tới.
Chiến lược của Tống Bá Khang đối với vấn đề này là nghiêm ngặt đề phòng sự lan truyền của tin đồn. Nhưng ông ta không hiểu rằng những tin đồn này giống như những cơn lốc xoáy, còn ngăn chặn, còn thể quét hết.
Có đôi khi lời đồn có thể truyền bá, cũng không phải là bởi vì mọi người tin tưởng, mà là bởi vì mọi người cần.
Đương nhiên, cái đạo lý phía sau, Tống Bá Khang sẽ không nghĩ tới. Ông ta chỉ là dùng thủ đoạn cường ngạnh, chuẩn bị đem lời đồn giết từ trong trứng nước.
Hoàn toàn chính xác bắt một nhóm người, giết một nhóm người, trong thành lại không ai dám ngang nhiên nghị luận chuyện này. Nhưng thật sự nói ra, làm như vậy hiệu quả không lớn, mọi người không còn ngang nhiên nghị luận, nhưng bọn hắn sẽ lặng lẽ nghị luận. Tống Bá Khang khống chế được nổi Lương Châu thành, nhưng ông ta khống chế được ba tòa thành Hạo Giáp, Kim Thành, Vũ Uy à?
Chỉ là Tống Bá Khang không nhìn thấy mà thôi, ông ta không nhìn thấy, liền cho rằng có một số việc không tồn tại.
Những điều này chỉ là một trong số rất nhiều việc Tống Bá Khanh làm hàng ngày. Tinh lực của ông ta vẫn đang tiếp tục chuẩn bị cho trận chiến. Một điều nữa là chú ý đến tin tức từ Kinh Châu.
Người cầu viện đã sớm đi, nhưng Tướng Phủ bên kia có thể cho vật mình muốn hay không.
Một ngày này, Tống Bá Khang đứng trước cửa Vương Phủ, mặc áo gấm hoa phục, bên người là Văn Võ Quan Viên của Lương Châu thành, người người biểu lộ nghiêm túc.
1 con khoái mã chạy tới, tiểu giáo vội vội vàng vàng đem tin tức bẩm báo cho Tống Bá Khang: "Đến, tới."
Tống Bá Khang nhất thời giật mình, cả người thay đổi tinh thần, ông ta nhìn qua hai bên, là muốn xem thủ hạ Văn Quan Võ Tướng có người nào lười biếng hay không.
Có binh lính đứng canh dọc cả con phố, từ cổng thành cho đến Vương Phủ. Người bình thường không có tư cách ra đường, tất cả mọi người chỉ có thể nấp trong nhà đứng từ xa nhìn, trong lòng thầm nghĩ: Là ai tới đây, đáng để Tống Bá Khang phải dàn trận lớn như vậy.
Xa xa nhìn qua, mọi người tò mò rốt cục xuất hiện, bọn họ từ cổng thành mà đến, phần đầu là Lương Châu binh mở đường, ở sau là một cỗ xe ngựa thấp nhưng không mất hào hoa, phía sau là thị vệ đi cùng xe ngựa.
Tất cả mọi người đều hiếu kỳ trên xe là người nào, thẳng đến xe ngựa dừng trước cổng Vương phủ, Tống Bá Khang đi ra nghênh đón, đến trước xe ngựa.
"Quận Chúa, Lương Châu Tống Bá Khang suất lĩnh Lương Châu văn võ tham kiến."
Trong xe truyền ra thanh âm một nữ nhân, nàng dùng thanh âm thanh lãnh nói: "Tới là vì làm việc mà đến, cứ tiết kiệm mấy thứ lễ nghi phức tạp này đi, chúng ta vào phủ nói chuyện.”
Đối phương căn bản không có ý tứ đi xuống xe ngựa, Tống Bá Khang vậy mà cũng không có nửa điểm bất mãn, thậm chí tự mình chỉ huy xe ngựa nhập phủ. Một số người trong số họ hiểu ai đang đến, nhưng những người khác thì không, cho nên họ mới đần độn u mê không rõ ràng cho lắm.
...
Cáp Mô Thành, Phủ Thành Chủ.
Trình Đại Lôi làm ổ trong thư phòng, sau khi nghe xong A Hỉ hồi báo tin tức, liền nhẹ nhàng thán một tiếng: "Nguyên lai là nàng."
Trong thư phòng còn có Lưu Bi cùng Từ Thần Cơ, Lưu Bi hiếu kỳ hỏi: "Đại đương gia vậy mà nhận ra nàng?"
"Nhận biết tự nhiên chưa nói tới nhận biết, nhưng ta dù sao cũng từng lăn lộn ở Trường An Thành, cũng nghe qua tên của nàng." Trình Đại Lôi thở dài: "Để nàng tới đối phó ta, Thôi tướng đại nhân còn rất để mắt đến ta."
Một bên A Hỉ cũng nhẹ nhàng gật đầu. Hắn cùng Trình Đại Lôi đều từng tại Trường An Thành làm qua Địa Đầu Xà, đối với người có danh tiếng ở Trường An Thành, vẫn là nghe nói qua.
Nhưng Lưu Bi cùng Từ Thần Cơ đều chưa từng có dạng trải nghiệm này, hai người như cũ đần độn u mê, chẳng hay vị trong miệng Trình Đại Lôi là thần thánh phương nào.
Thấy hai người không hiểu, Trình Đại Lôi mở miệng nói: "Vị quận chúa này coi như cùng ta với tuổi, nàng là nữ nhi nhỏ nhất của Thôi tướng, Thôi tướng cao tuổi rồi, tuổi đã già lại có thêm một đứa con gái cũng không dễ, cho nên vô cùng yêu chiều nàng ta. Lấy quyền thế địa vị của Thôi tướng, để tranh cho nàng một chức Quận Chúa cũng không tính là đại sự gì."