Chương 869: Nữ Nhân Này Không Tầm Thường

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 869: Nữ Nhân Này Không Tầm Thường

Từ Thần Cơ hoang mang không hiểu: "Nếu vậy thì tại sao Thôi Tướng lại để nàng ta đế chỗ này.”

"Ngươi chớ có sốt ruột, hãy nghe ta nói hết." Trình Đại Lôi nói: "Thôi tướng quyền thế ngút trời, ngay cả người hầu nhà ông ta cũng có thể hiên ngang trên đường phố Trường An, chứ huống chi là nữ nhi của Thôi tướng. Giờ chẳng qua chỉ là nàng nổi danh cũng không phải bởi vì nguyên nhân này, có rất nhiều người có quyền thế ở Trường An.”

“Vậy thì là cái gì?” Lưu Bi cũng không nhịn được hỏi.

"Nguyên nhân có ba." Trình Đại Lôi êm tai nói: "Một là bối phận của nàng, rất nhiều người cam tâm tình nguyện làm trâu làm ngựa cho Thôi tướng, dù lớn hay nhỏ bọn họ đều gọi nàng ta là tiểu cô cô. Thứ hai chính là đầu óc, truyền thuyết nàng biết đọc, thi từ ca phú không cái nào không biết, ngay cả y học và chiêm tinh, nàng ta cũng am hiểu. Sau này, nàng còn dùng tên giả đi học một năm ở Thư Viện, kết quả không ai trong thư viện có thể dạy cho nàng cái gì, chính vì nguyên nhân này mà chấn kinh đế quốc.”

"Ờ, hóa ra là một tài nữ đây này." Từ Thần Cơ bừng tỉnh đại ngộ.

"Ừm, là một tài nữ. Nghe nói người này cũng có kiến thức trong phương diện chinh phạt công lược, được xưng Thần Toán Tử, rất nhiều chuyện Thôi tướng đều muốn thương nghị cùng." Trình Đại Lôi nói: "Bất quá, vẻn vẹn có tài, cũng sẽ không có đại danh khí. Nam nhân đối với một nữ nhân, chú ý nhất còn là..."

"Mỹ mạo?" Lưu Bi nói.

Trình Đại Lôi gật gật đầu: "Đây chính là mỹ nữ, người này tên là Thôi Bạch Ngọc, có thể xưng là mỹ nhân không tì vết. Truyền thuyết nàng cho tới bây giờ lấy hắc sa che mặt, nguyên nhân chính là quá mức mỹ lệ, đi đến đâu cũng sẽ gây ra hỗn loạn. Có rất nhiều truyền thuyết liên quan đến nàng, truyền thuyết nàng trời sinh dị hương, thường thường dẫn tới hồ điệp bao quanh, cũng có người nói nàng rửa mặt trong hồ, hoa sen liền đóa đóa đỏ tươi. Xưa có một vị quốc vương ở phương Nam đề thân, guyện ý dùng một tòa thành trì làm sính lễ, Thôi tướng cũng không đáp ứng. Sau đó, nàng lại có tên mỹ nhân khuynh thành, an đầu ở Trường An, nàng cùng Lý Uyển Nhi được vinh dự Đế Quốc Song Sinh, Minh Châu có hoa, Bạch Ngọc Vô Hà."

"Tiểu Cô Cô, Thần Toán Tử, mỹ nhân không tì vết..." Lưu Bi thở dài: "Quả nhiên lai lịch không nhỏ."

"Đương nhiên, truyền thuyết chỉ là truyền thuyết, cũng là nghe qua nhiều người, nhưng thấy qua thiếu. Mọi người đã gặp Lý Uyển Nhi, không phải cũng rất bình thường sao.”

Nói đến đây, Trình Đại Lôi bỗng nhiên có chút thất thần. Nói rõ ràng chẳng hay Lý Uyển Nhi sống thế nào ở Đông Hải, giờ chẳng qua chỉ là theo bên cạnh Lý Hành Tai, hẳn cũng không cần mình lo lắng.

Đế Quốc không thiếu mỹ nhân, Trình Đại Lôi cũng đã gặp mấy người. Nhưng nói người nào đó có thể dẫn tới muôn người đều đổ xô ra đường, khuynh quốc khuynh thành, Trình Đại Lôi cũng không tin tưởng lắm.

Nhưng dù sao trong lòng có chút hiếu kỳ: Oa nhi này đến tột cùng có bộ dáng gì.

Việc này chỉ sợ rất nhiều người trên đế quốc, nhất là nam nhân đều có chung suy nghĩ.

Trước mắt, Trình Đại Lôi còn không nghĩ tới biện pháp phá cục, bọn hắn vẫn đang trong giai đoạn trù tính. Tô Anh và Phiền Lê Hoa đã được đón trở về, Trình Đại Lôi không đi hậu viện, một là vì công việc quá bề bộn, hai cũng bởi vì có tật giật mình.

Chuyện của mình và Liễu Chỉ không biết đã bị Tô Anh xem thấu chưa, cũng không biết cô sẽ phản ứng ra sao.

Về lâu về dài, rất nhiều chuyện cũng không cần nói. Trình Đại Lôi có tật giật mình, Tô Anh chỉ liếc mắt một cái, liền có thể suy đoán ra cái gì.

Kỳ thực Tô Anh vừa trở về, liền xách thân phận cho Liễu Chỉ, để cô một trang viên nhỏ, có nha hoàn hầu hạ. Còn cùng cô trò chuyện, trong lúc nói cũng có đôi lời chỉ điểm.

Tô Anh vẫn có phong phạm của một người vợ cả, hay nói cách khác, cô muốn có phong thái của một phu nhân. Giúp chồng dạy con, gia viên hòa thuận, cô còn muốn lôi kéo Phiền Lê Hoa đi tâm sự với Liễu Chỉ, nhưng rất rõ ràng, Phiền Lê Hoa ở phương diện này không có thiên phú, đồng dạng cũng không muốn có thiên phú.

Cho dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa thì thân phận của Liễu Chỉ đã được nâng cấp từ nha hoàn thành thê thiếp, tuy rằng không tốt lắm nhưng đó là trạng thái lý tưởng mà Liễu Chỉ mong đợi.

Trình Đại Lôi không quá quan tâm chuyện này, hắn cũng không phải quá hiểu, tận tới đêm khuya phục vụ nha hoàn từ Liễu Chỉ biến thành nha đầu Tiểu Điệp của Tô Anh, Trình Đại Lôi mới xem như biết phát sinh cái gì.

Hắn ổ trong thư phòng đọc qua tình báo, gần đây Quân Sách Phủ vắt hết óc đang nghĩ, chưa xuất ra được biện pháp thiết thực khả thi. Trình Đại Lôi cũng chính là tạo tin đồn bịa đặt, muốn biện pháp phá cục.

Chỉ là nha đầu Liễu Chỉ ngày thường bưng trà dâng nước biến thành Tiểu Điệp, hai tính cách hoàn toàn khác biệt, Liễu Chỉ thỉnh thoảng giả ngu, nhưng Tiểu Điệp là thật sự ngốc.

Cô không quan tâm Trình Đại Lôi đang làm đại sự gì, hồn nhiên ngây thơ, không chút tâm cơ nào. Như vậy cũng vừa đúng ý của Trình Đại Lôi, dù sao bản thân hắn cũng không phải người quá quy củ.

“Bạch Ngọc Mỹ Nhân nhất định là rất đẹp.” Tiểu Điệp ở một bên hầu hạ, nhịn không được nói một lời.

"Ừm, hẳn là vậy." Trình Đại Lôi nói: "Ta cũng chưa từng thấy qua, bất quá, Thôi tướng là một tên được đầu trâu mặt ngựa, dáo dác, nữ nhi của ông ta có thể đẹp mắt tới đâu, thì còn chưa biết.”

Có loại nữ nhân có thể đẹp mắt đến mức khiến nam nhân tự ti mặc cảm, khiến lòng của nữ nhân cực kỳ hâm mộ, Tiểu Điệp tưởng tượng lấy: "Nếu như có thể gặp nàng một chút liền tốt, ngươi không muốn gặp à?"

Trong miệng xưng hô như vậy, đổi lại người bên ngoài, trực tiếp kéo xuống đánh giết cũng là bình thường. Bất quá, Trình Đại Lôi cũng không để ý điểm ấy, trong lòng của hắn suy nghĩ, lại nói tiếp: "Muốn nhìn tự nhiên là muốn nhìn, chỉ bất quá nàng là địch nhân của chúng ta đấy."

"Ngươi 1 tên sơn tặc, còn coi trọng dạng này, đoạt tới không là được."