Chương 870: Đoạt Được Sao?!

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 870: Đoạt Được Sao?!

Trình Đại Lôi lắc đầu cười khổ, Tiểu Điệp thật đúng là có chút ý nghĩ hão huyền. Đột nhiên nghĩ lại, cũng không phải là không thể. Bạch Ngọc Mỹ Nhân truyền thuyết mưu trí Vô Song, nhưng không nghe nói nàng có võ nghệ, nếu như trực tiếp đoạt, chẳng lẽ không phải hao tổn một sự giúp đỡ lớn của Tống Bá Khang.

Nghe vương có Bạch Ngọc Mỹ Nhân...

Trình Đại Lôi không khỏi nhớ tới vị Phong Lưu Đạo Soái nào đó, đáng tiếc a, chính mình tuy có mộng đẹp Đạp Nguyệt Lưu Hương, nhưng lại không bản lĩnh xuất thần nhập hóa như Hương Soái.

Như thế, cũng đành phải diệt đi suy nghĩ xấu này.

Bất quá, đối với vị Bạch Ngọc Mỹ Nhân, Trình Đại Lôi thật sự rất muốn gặp.

Nàng ta phải có mỹ mạo như nào, mới có thể đáng giá bằng một tòa thành?

...

Lương Châu thành.

Tống Bá Khang đối mặt vị Tiểu Cô Cô nổi danh đến từ Trường An, cũng có chút tâm thần bất định. Nàng một thân áo bào trắng, đứng ở trước bàn, ngưng thần chằm chằm nhìn bản đồ tác chiến trước mặt. Ở trên mặt, có hắc sa che lại dung nhan, thấy không rõ bộ dáng.

Chớ nói Trình Đại Lôi, chính là Tống Bá Khang cũng muốn nhìn một chút, tâm xấu đẹp, ai mà chẳng có, Tống Bá Khang cũng không ngoại lệ. Nhưng ngay cả ông ta, cũng chưa từng thấy qua vị tướng mạo của Ngọc Mỹ Nhân này.

Truyền thuyết, từng có vị Cuồng Sĩ đại danh thấy được dung nhan của nàng, chính mình liền móc xuống hai mắt, chỉ nói ông ta sẽ không đành lòng nhìn bất cứ thứ gì xấu xí trong thiên hạ này.

Ngoại nhân chỉ cho chuyện này là truyền thuyết, nhưng Tống Bá Khang biết chuyện này xác thực phát sinh qua. Bất quá, sự thật cùng truyền thuyết còn có chút chênh lệch, hai mặt của Cuồng Sĩ kia không tự mình móc mà là bị Ngọc Mỹ Nhân chọc mù.

Ngoại nhân chỉ biết thân phận của Ngọc Mỹ Nhân, tài trí, mỹ mạo, nhưng biết được tâm lạnh sắc đá của nàng thì chỉ sợ không có mấy người.

"Lương Châu thành biết khi nào có thể động binh?"

Giọng nói thanh lãnh vang lên, Tống Bá Khang thu lại tâm tư, nói: "Chúng ta đang chuẩn bị ngày đêm, muốn phát binh tấn công Cáp Mô Thành thì cần 10 ngày sau.”

Binh mã lương thảo vũ khí đều muốn chuẩn bị thỏa đáng, 10 ngày cũng không phải quá lâu.

Thôi Bạch Ngọc gật gật đầu, ngón tay rơi trên địa đồ: "Binh của Kinh Châu, 5 ngày nữa sẽ tới, mười ngày sau phát binh tấn công Cáp Mô Thành, về phương diện này, Lương Châu có tính toán gì không?”

Đây không giống như thương nghi, mà giống như một trận khảo thí, mấu chốt là Tống Bá Khang cũng không có bất kỳ khó chịu nào, ông ta nói: “Hiện tại, thế lực của Trình tặc đã bị tách ra hai nơi là Cáp Mô Thành cùng Sóc Phương thành, chúng ta chuẩn bị đánh Sóc Phương thành trước, Trình Đại Lôi nhất định phái binh trợ giúp, chúng ta cũng có thể vây điểm đánh viện binh, tiêu hao lực lượng của hắn."

Thôi Bạch Ngọc lộ ra ánh mắt tán dương, nói: "Gia phụ phái ngươi tới nơi này, quả nhiên không hề nhìn lầm người."

Tống Bá Khang trong lòng có chút cảm giác khó chịu, cái gì gọi là 『 phái 』, Lương Châu không phải là của mình, Lương Châu bao gồm chính mình đều là của Thôi tướng. Thôi Bạch Ngọc vừa tới liền lấy binh quyền, còn Lương Châu Vương như mình căn bản chính là đồ bài trí.

"Bất quá..." Thôi Bạch Ngọc lời nói xoay chuyển: "Vây điểm đánh viện binh là tiêu hao người khác, cũng là tiêu hao chính mình, con đường vận chuyện lương thảo của chúng ta quá dài, một khi bị chặt đứt, hậu cần cung ứng không được, cục thế chẳng phải sẽ bất lợi cho chúng ta.”

Tống Bá Khang không còn bộ dáng kính cẩn lắng nghe như trước, nói: “Tình thế trên chiến trường thay đổi trong chớp mắt, sao có thể bắt đầu liền dự liệu được tất cả, đây vẫn là tùy cơ ứng biến."

"Trên chiến trường đúng là thay đổi trong nháy mắt, nhưng trước khi khai chiến, liền phải dùng hết khả năng nghĩ đến nhiều biện pháp." Thôi Bạch Ngọc tính toán dạy bảo Tống Bá Khang một chút.

"Vậy quận chúa có cao kiến gì?" Tống Bá Khang có chút không phục.

"Ta còn muốn biết." Thôi Bạch Ngọc nói: "Đem tin tức liên quan tới Trình Đại Lôi đưa đến phòng của ta, ta trước phải biết hắn là người như thế nào."

Trình Đại Lôi cùng Tống Bá Khang chung sống hoà bình hồi lâu, nhưng song phương kỳ thực đều hiểu, hòa bình là tạm thời, chiến đấu là nhất định. Sau đó vụng trộm thu thập tư liệu của đôi bên. Trình Đại Lôi như thế, Tống Bá Khang cũng giống như vậy.

Liên quan tới tuổi tác của Trình Đại Lôi, hắn đã trải qua những chuyện như thế nào, võ nghệ ra làm sao, thậm chí mỗi ngày ăn cơm gì, tất cả đều được Tống Bá Khang thu thập. Đương nhiên, thu thập được hay không, lại là một chuyện khác.

Đi qua mấy năm này, đã thu tập được tư liệu chồng chất như núi, hôm nay đều đưa vào trong phòng của Thôi Bạch Ngọc.

Bên ngoài viện là những tự trung hậu cần, bên trong là nha hoàn hầu hạ. Trình Đại Lôi có nha hoàn của hắn, Thôi Bạch Ngọc tự nhiên cũng có. Ví dụ, Liễu Chỉ cùng Tiểu Điệp đơn giản chính là bưng trà đổ nước, thỉnh thoảng trò chuyện phiếm với Trình Đại Lôi. Nhưng những người xung quanh Thôi Bạch Ngọc đều là được tuyển chọn trong hàng ngàn người. Họ không chỉ là những nha hoàn chuyên nghiệp mà còn là những mưu sĩ chuyên nghiệp.

Hôm nay, trong phòng đèn đuốc sáng trưng, Thôi Bạch Ngọc ngồi sau soái án, ba tên thiếp thân nha hoàn tới tới đi đi, đem hồ sơ phân loại chỉnh lý, mới được đến trước mặt Thôi Bạch Ngọc.

Nói các nàng là nha hoàn, chẳng bằng cứ nói là trợ thủ của Thôi Bạch Ngọc. Thôi Bạch Ngọc có dang tiếng là Thần Toán Tử, nha hoàn bên cạnh nàng cũng không có khả năng đận độn, mà dạng người như Tiểu Điệp khẳng định là không đủ tư cách.

Ba nha hoàn của Thôi Bạch Ngọc chính là tự nàng ta chăm chú chọn lựa ra, các nàng phân biệt có tên gọi là: Tiểu Khuyển, Tiểu Lộc, Tiểu Đao.

Các tiểu thư của hộ thế gia khác đều đặt tên cho nha hoàn mình à Hoa, Điệp…nhưng Thôi Bạch Ngọc không phải như vậy, điều này đủ thấy nữ nhân này khác biết thế nào rồi.