Chương 878: Để Bản Đương Gia Điều Giáo
Người tới chính là Tiểu Bạch Lang, nàng cũng vỗ mông ngựa lao vào trận chiến, ba người cùng chiến đấu với Ca Thư Ly. Sau khi cô nhập trận, Ca Thư Ly cũng không có cảm giác gia tăng bao nhiêu áp lực.
Cũng không phải nói Tiểu Bạch Lang có võ nghệ yếu hay cao hơn huynh đệ Cao Phi Hổ Phi Báo, mà là bởi vì hai thanh đoản đao mà cô dùng không thể phát huy hết võ nghệ của bản thân. Lúc ba người kia vung đao, binh khí của cô lại không có cách nào nhập cuộc được.
Giờ phút này, binh sĩ của hai bên cũng đã lao vào đánh nhau, thỉnh thoảng có người bị giết, hoặc là giết chết người khác. Thôi Bạch Ngọc được bảo hộ ở bên trong, thần sắc càng ngày càng sốt ruột. Tình huống cứ như vậy, đối với mình còn thêm bất lợi, trừ phi, Tống Bá Khang có thể tổ chức thủ quân, thì mới có thể lật bàn trong tuyệt cảnh.
Ca Thư Ly cũng hiểu đánh lâu sẽ gây bất lợi cho phe mình, hắn nghĩ đến kế thoát thân, bắt tập trung lực chú ý vào Tiểu Bạch Lang.
Cô nương này, chính là một cửa cực tốt để đột phá.
Đại đao trong tay xoay tròn, giả bộ công kích Cao Phi Hổ, bỗng nhiên xoay đầu ngựa, đánh về phía Tiểu Bạch Lang. Tiểu Bạch Lang dùng binh khí thua thiệt, đứng ở chỗ đó chống đỡ, chỉ thấy một thanh đao đang chuẩn bị đập xuống đỉnh đầu của mình.
"Đi chết đi."
Ca Thư Ly lộ ra một nụ cười dữ tợn đáng sợ, giờ phút này chiêu thức của Cao Phi Hổ cùng Cao Phi Báo đều đã hao mòn, không còn khả năng giúp đỡ.
Đang trong lúc nguy cấp, đột nhiên hét lớn một tiếng, có một người cứ thế mà ngăn ở giữa hai người.
"Nhóc con ngươi dám!"
Đao của Ca Thư Ly không rơi9 xuống mà là trực tiếp bị nắm lấy, người tới quắc mắt nhìn trừng trừng, tướng mạo hung ác. Gần như ngay lập tức, Ca Thư Ly liền biết người đến là ai.
"Trình Đại Lôi!"
"Cút!"
Ca Thư Ly còn ảo tưởng cục diện Vương gặp Vương, có thể cùng Trình Đại Lôi trao đổi vài chiêu thức. Nếu như mình có thể may mắn thắng được một chiêu hai chiêu, thì cũng có thể diệt diệt uy phong của Trình Đại Lôi.
Thành thật mà nói, hắn đã sai. Trình Đại Lôi hoàn toàn không mình vào mắt, một bàn tay to lớn, trực tiếp lôi người lẫn đao xuống dưới ngựa rồi đập hắn sang một bên.
Đám người Cao Phi Báo lại gần, biểu lộ có chút xấu hổ, ba người hợp lực đều không thể hạ được Ca Thư Ly, sau cùng ngược lại phải để Trình Đại Lôi xuất thủ cứu giúp.
Sau khi Trình Đại Lôi chiếm Phủ Thành Chủ, trước không tìm được Tống Bá Khang, cũng không có tìm được Thôi Bạch Ngọc. Liền một mình trùng sát đi ra, vừa vặn đụng phải đám người của Cao Phi Hổ.
Hắn ngồi trên lưng Hắc Ngưu, ánh mắt nhìn một vòng, sau cùng rơi trên thân của Thôi Bạch Ngọc.
Thôi Bạch Ngọc nhìn không chớp mắt, cũng nhìn chằm chằm Trình Đại Lôi, ngược lại muốn xem tên thủ lĩnh này, có chỗ nào thần kỳ mà lại có thể khuấy động cả một vùng rộng lớn của giang sơn thành một mớ hỗn độn.
Ánh mặt hai người trong không trung va chạm vào nhau.
Trình Đại Lôi chậm rãi mở miệng: "Thôi Bạch Ngọc?"
Thôi Bạch Ngọc khẽ gật đầu: "Trình đương gia nhận ra ta?"
Trình Đại Lôi cũng là vừa vặn biết, hắn gật gật đầu: "Nổi tiếng từ lâu."
Thôi Bạch Ngọc cưỡi trên một thớt ngựa hồng, hắc bào hắc sa, gặp mặt mắt ẩn tàng rất khá.
"Nghe nói, Bạch Ngọc Mỹ Nhân có dáng vẻ khuynh thành, hôm nay Bản Đại Đương Gia cũng muốn thử nhìn xem.”
Trình Đại Lôi cưỡi Hắc Ngưu tới gần, thân vệ của Thôi Bạch Ngọc đem nàng bảo hộ ở trung tâm, Trình Đại Lôi mãnh rống một tiếng: "Lăn đi."
Binh mã của hai bên, bất luận là người của Cáp Mô Thành hay là người của Thôi Bạch Ngọc, giờ phút này đều bị khí thế của hắn bức bách, không tự chủ được buông ra một con đường.
Trình Đại Lôi từng bước một tiến về phía trước, khoảng cách cùng Thôi Bạch Ngọc càng ngày càng gần. Thôi Bạch Ngọc cực lực bảo trì trấn định, nhưng hai vai run rẩy cũng đã bại lộ nội tâm bối rối của nàng.
Giờ phút này, nàng đã là vật nằm trong tay của Trình Đại Lôi.
"Cũng không biết ngươi có quy củ gì, tỉ như người nào trông thấy dung mạo của ngươi, ngươi nhất định phải gả cho người đó.”
Trình Đại Lôi nói, lại bóc hắc sa trên mặt của Thôi Bạch Ngọc. Chính lúc này, một người đột nhiên vọt lên, một cây chủy thủ tấn công Trình Đại Lôi, Trình Đại Lôi cũng là sắc mê tâm khiếu, vậy mà đề phòng sơ suất, chuôi đao này từ nó cánh tay xẹt qua, mang ra một vòi máu tươi.
Trình Đại Lôi lấy lại tinh thần, nhìn thấy ba thiếu nữ ngăn ở trước ngựa Thôi Bạch Ngọc.
Khuyển, Lộc, Đao.
Căn cứ tình báo, Trình Đại Lôi đã biết bên người Thôi Bạch Ngọc có ba tên nha hoàn thiếp thân, không chỉ dung mạo Vô Song, mà mỗi người đều có bản lĩnh lạ thường. Nhưng không có bất kỳ một phần tình báo nói cho Trình Đại Lôi, ba người này đều có võ nghệ đặc biệt khác.
Đúng là giấu đủ sâu.
Vừa rồi ba người ăn ý phối hợp, đánh Trình Đại Lôi nhất thời trở tay không kịp. Cũng may Trình Đại Lôi phản ứng không chậm, mới không có mất đi tính mạng, nếu không, một đao kia chém vào liền không phải cánh tay của hắn, mà là cổ họng của hắn.
Ba người riêng phần mình nắm 1 thanh đoản đao, ngăn ở trước mặt Trình Đại Lôi, bộ dáng nhìn chằm chằm giống như thú nhỏ.
Trình Đại Lôi tay ấn xuống vết thương, liếm liếm máu đầu ngón tay, bỗng nhiên cười ha ha.
"Ánh sáng của nến cũng dám tranh với nhật huyệt, tới tới tới, để Bản Đương Gia điều giáo điều giáo."
Ba người đồng thời nhảy lên, tấn công Trình Đại Lôi. Đoản đao tay xẹt qua ánh sáng lạnh lẽo, ngắn một tấc lại nguy hiểm, khi bọn họ tới gần, hung hiểm chính là Trình Đại Lôi. Đầu tiên, búa của Trình Đại Lôi không thể thi triển được. Tay phải hắn nắm búa, chỉ có thể dùng tay trái chiến đấu, sức mạnh của hắn đã bị hạn chế rất nhiều.
Ba người này chui lên nhảy xuống, giống như hồ điệp xuyên hoa, công kích một vòng chụp lấy một vòng, không hề có nửa phần thư giãn.
Ngay cả bọn người Cao Phi Hổ, Cao Phi Báo, Tiểu Bạch Lang cũng hít vào một ngụm khí lạnh. Đại đương gia một nước vô ý, lại bị thu hẹp trong cống ngầm.
Trình Đại Lôi không thể không thừa nhận, hoàn toàn chính xác xem thường ba người. Nhưng ba tiểu nha hoàn muốn làm hắn bị thương, thật sự là có chút ý nghĩ hão huyền. Thoáng trấn định lại, Trình Đại Lôi tay trái nhô ra, như ác long xuất hải, nắm lấy cổ tay của một người trong số đó.
Người này là tiểu Lộc, mỹ nữ mặt trái xoan, ai ngờ nàng nghiêng người, thân thể tạo thành một hình cung khó tin, hai chân đạp vào ngực của Trình Đại Lôi.
Đồng thời, Đao cùng Cẩu cùng công kích đến.
Trình Đại Lôi hít vào một ngụm khí lạnh, không thể không buông tay, ở thời điểm quan trọng, nắm lấy mắt cá chân của Tiểu Lộc.
Căn bản không cho nàng cơ hội phản ứng, trực tiếp vung ra, vậy mà dùng thân thể làm vũ khí, ngăn trở công kịch của hai người kia.
Sức người có hạn, nha hoàn Tiểu Lộc tuy cường hãn, nhưng trên không trung vòng một vòng, cũng là thất điên bát đảo.
Trình Đại Lôi lập tức vứt nàng về phía sau, miệng nói: "Buộc, áp về sơn trại đi."