Chương 879: Vây Binh Doanh

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 879: Vây Binh Doanh

Tiểu Khuyển cùng tiểu Đao không thể không lui ra, mắt lộ ra cảnh giác, quả nhiên là danh bất hư truyền.

Trình Đại Lôi giờ phút này đã thả đại phủ lên trên lưng, dù bận vẫn ung dung, vươn ra hai tay, vẫy vẫy về phía hai thiếu nữ.

"Đến, đến, tới."

Hai cô gái đồng thời vọt lên, tấn công về phía Trình Đại Lôi, giống như một con thiêu thân lao vào ngọn lửa.

Trình Đại Lôi mở rộng hai tay, gần như đồng thời bắt lấy hai cánh tay của hai người, tiếp theo lại đập vào nhau, trán của cả hai va chạm, nhất thời đầu rơi máu chảy.

Trình Đại Lôi ném các nàng ra sau lưng, miệng nói: “Buộc.”

Tiếp theo, ánh mắt của Trình Đại Lôi rơi vào trên thân Thôi Bạch Ngọc, khặc khặc cười lạnh nói: "Truyền thuyết Thôi cô nương mỹ mạo Vô Song, người bình thường thấy qua đều sống không bằng chết, hôm nay Bản Đương Gia ngược lại là muốn mạo hiểm một chút."

Thôi Bạch Ngọc mắt lạnh lẽo nhìn qua Trình Đại Lôi, đột nhiên từ trong tay áo vươn ra, hàn quang lóe lên, muốn đâm vào ngực mình.

Chuôi dao găm mang trên người này, rốt cuộc cũng có tác dụng, bởi bị nàng hiểu, một khi rơi vào trong tay Trình Đại Lôi, thì sống còn khủng bố hơn cái chết.

Keng!

Thất phu kiếm tại thời khắc này ra khỏi vỏ, trong điện quang hỏa thạch thoáng một cái liền đánh rơi dao găm trong tay của Thôi Bạch Ngọc. Thôi Bạch Ngọc sững sờ, trong tay trống rỗng, chỉ là có cổ chút ẩn ẩn đau buốt.

Trình Đại Lôi thổi tiếng huýt sáo, cười nói: "Thất phu kiếm của bản đương gia đã nhiều lần xuất phỏ, nhưng nếu không tính giết người mà ngược lại để cứu người thì ngươi là người đầu tiên, cô nương thật có phúc.”

Nói xong, Trình Đại Lôi nâng kiếm lên, gạt hắc sa trên mặt của nàng xuống. Hắc sa nhẹ nhàng rơi xuống đất, tầm mắt mọi người đều tập trung nhìn vào mặt Thôi Bạch Ngọc, tiếp theo là tiếng hít thở.

Cũng không đơn thuần là Trình Đại Lôi hiếu kỳ, mọi người đều muốn biết Bạch Ngọc Mỹ Nhân đến tột cùng có dáng dấp ra sao. Chính thân vệ bên người Thôi Bạch Ngọc, cũng không có người nào nhìn thấy dáng dấp của nàng.

Trình Đại Lôi vô thức nhíu mày, lúc Thôi Bạch Ngọc lấy hắc sa che mặt, diện mạo thanh lãnh, trong mắt giống như là cất giấu băng. Nhưng hắc sa rơi xuống, nàng lại có hai má giống như trẻ sơ sinh, đâu chỉ không lành lạnh, quả thực có mấy phần dễ thương. Giờ phút này, Trình Đại Lôi trợn mắt nhìn nhau, không cần hoài nghi rằng nàng rất có tâm muốn giết Trình Đại Lôi. Nhưng bộ dáng này, thấy thế nào cũng cảm giác như một hài tử bị người khác ăn trộm kẹo.

Nàng một mực dùng hắc sa che mặt, chẵng lẻ chính là vì che giấu khí chất dễ thương của mình. Hoàn toàn chính xác, một khuôn mặt giống như trẻ sơ sinh, thật sự không có chút khí chất cao lãnh nào.

Trình Đại Lôi trong miệng chậc chậc lên tiếng: "Thôi tướng đời trước tích được đức gì, vậy mà sinh được người như cô nương, quả nhiên là ông trời đui mù đây này.”

Thôi Bạch Ngọc rốt cục nhịn không được, trong miệng thốt ra hai chữ: "Cẩu tặc!"

Trình Đại Lôi cười ha ha, bỗng nhiên vươn tay, đem Thôi Bạch Ngọc ôm vào trong ngực, trong miệng hú lên quái dị: "Ngươi liền theo Bản Đương Gia, làm áp trại phu nhân của ta, trước sinh cho ta mấy tên tiểu cẩu tặc.”

Trình Đại Lôi thuận thế mà mân mê Thôi Bạch Ngọc trong ngực, cảm giác được trọng lượng nặng trĩu. Trong lòng cảm khái: Cô nương này lại có tiền vốn lớn như vậy, chỉ là một thân áo bào quá lớn, cho nên mới không thể nhìn ra.

Thôi Bạch Ngọc vừa thẹn vừa giận, nhưng nàng bị ôm ở trong ngực của Trình Đại Lôi, thân thể không thể động đậy. Một cỗ máu tanh cùng mùi mồ hôi bẩn đập vào mặt, hun đến đầu nàng choáng váng.

Cảm giác nghẹt thở muốn chết này kéo dài không được bao lâu, Trình Đại Lôi liền đem nàng vứt trên mặt đất, miệng nói: “Buộc, nếu nàng ta có sơ xuất gì, ta bắt các ngươi chịu tội.”

Lập tức có hai tiểu lâu la tới, chăm chú buộc chặt Thôi Bạch Ngọc. Đối với dáng vẻ khuynh thành của nàng, dĩ nhiên tâm hoảng ý loạn, có loại cảm giác khinh nhờn thần minh.

Trình Đại Lôi cũng không có khả năng phí quá nhiều thời gian trên thân Thôi Bạch Ngọc, thú hắn càng để ý là Tống Bá Khang. Tống Bá Khang không chết, thì trận chiến này không thể nói là thắng lợi.

Trình Đại Lôi tập hợp binh lính trong thành phố, tấn công quân thủ thành. Thủ quân của Lương Châu thành đều trú ở cửa Đông, đây cũng là nguyên nhân Trình Đại Lôi cố ý buông thả cửa đông.

Mình chỉ muốn mở thanh thế lớn trong thành, những thủ quân đó vì nghe ngóng rồi chuồn, nếu thật sự bọn họ tổ chức chống trả thì Trình Đại Lôi khó có thể đổi phó.

Dù sao, giết vào Lương Châu thành kỳ thực chỉ có ba ngàn người.

Trình Đại Lôi dẫn binh sĩ vọt tới cửa Đông, cùng bọn người Triệu Tử Long, Sử Văn Cung, Tần Man tụ hợp.

Khác với mong đợi của Trình Đại Lôi, thủ quân cũng không rút lui, mà vẫn vùi mình trong binh doanh. Bây giờ, đã bị nhân mã của Cáp Mô Thành vây quanh.

Đương nhiên, lấy ba ngàn người đối với gấp binh lực mười lần phe mình, cũng miễn cưỡng được cho là vây quanh.

"Đại đương gia, Tống Bá Khang trốn." Triệu Tử Long nói.

"Ồ!" Trình Đại Lôi ngẩn người: "Thật trốn."

"Thuộc hạ tận mắt nhìn thấy, thật sự là hắn mang theo thân vệ từ cửa Nam đào tẩu."

Trình Đại Lôi dù sao cũng đánh giá cao Tống Bá Khang, đây là một lão hồ ly. Nhưng loại sinh vật này xưa nay không khuyết thiếu trí tuệ, chỉ là khuyết thiếu dũng khí.

Lúc phủ thành chủ chưa bị công chiếm, Tống Bá Khang liền mang theo vợ con chạy trốn. Đồng hành còn có Đái Bạch, Lục Lạc và Văn Võ Quan Viên của Lương Châu thành.

Làm Trình Đại Lôi biết được tin tức thì nhất thời cảm thấy không thể tưởng tượng, mở miệng hỏi: "Ai là người đứng đầu trong quân doanh?”

"Không biết, chưa nghe nói qua." Triệu Tử Long đáp.

Trước đó, Cáp Mô Thành đã thu thập thông tin của Lương Châu thành, mọi người cũng đã nắm được ít nhiều nhân vật. Hiện tại Triệu Tử Long nói không biết, tất nhiên là trong doanh chỉ còn lại mấy tên tôm tép nhỏ bé, hay nói cách khác, trong doanh trại căn bản không có người chủ trì, giờ cũng đã loạn thành một nồi cháo.

Trình Đại Lôi thở một hơi dài nhẹ nhõm, đến thời khắc này có lẽ đã có thể tuyên bố, mình đã chiếm lĩnh Lương Châu thành.

Hắn cưỡi Hắc Ngưu ra khỏi hàng, đứng ở trước cổng chính của Binh Doanh, hít sâu một hơi, miệng quát.

“Nhân mã trong doanh nghe rõ, mỗ là Lương Châu Trình Đại Lôi, Tống Bá Khang tội ác tày trời, Bản Đương Gia thế thiên hành đạo, không liên quan gì đến chư huynh đệ.”

Sưu!

Một thanh vũ tiễn lăng phóng về phía Trình Đại Lôi, Trình Đại Lôi khoanh tay tiếp được, tiện tay ném ở một bên.

"Chư vị huynh đệ tất cả đều là hảo nam nhi của đế quốc, cần gì nối giáo cho giặc. Suy nghĩ vợ con già trẻ của các ngươi, muốn mạng sống thì tay không đi ra cửa doanh, Bản Đương Gia chuyện cũ sẽ bỏ qua, đưa các ngươi về nhà đoàn tụ."