Chương 886: Nàng Ta Muốn Chết
Ánh mắt của Trình Đại Lôi nhìn chằm chằm vào Cao Lực Sĩ, thấy vẻ mặt của hắn ta bình tĩnh như cũ, như thể những lời cảnh thế vừa rồi không phải phát ra từ trong miệng của hắn.
Chớ nhìn hắn là hoạn quan, nhưng thật ra hắn cũng không có loại khí chất hèn mọn nịnh hót kia, hơn nữa bộ dáng của hắn còn có thể gọi là anh tuấn. Như vậy cũng đã phá vỡ định kiến của Trình Đại Lôi. Nếu như gặp phải một người khôn khéo, đuổi tới vuốt mông ngựa, cũng sẽ không làm người khác ưa thích. Cao thủ chân chính vẫn là xuân phong hóa vũ, làm mọi việc một cách âm thầm.
Mà những gì đối phường vừa nói, Trình Đại Lôi cũng thấy nghe lọt tai. Hắn ngồi ở trên ghế, nghiêm túc suy nghĩ lời nói của Cao Lực Sĩ.
Trình Đại Lôi một mực không để ý đến một chuyện, trong thế đạo này, chi phí cho sinh tồn là rất cao. Một nam nhân nếu sinh ra trong gia đình bần hàn thì chỉ có thể đi làm người ở, khuân vác, cần cù chăm chỉ, tân tân khổ khổ, cũng chưa chắc có thể đổi lấy một ngày ba bữa. Cuối cùng ép đến cùng đường mạt lộ, hoặc là đi làm lính, hoặc là đi làm phỉ.
Đây là nam nhân, còn nữ nhân thì khổ hơn rất nhiều. Bộ dáng thông thường ngược lại dễ nói, phàm là có mấy phần tư sắc, hoặc là bị bán vào gia đình giàu có, làm nha hoàn trong phủ, trở thành đồ chơi trong tay các công tử. Hoặc là bị phú hộ ác bá nhìn trúng, bức hôn cưỡng bức, đây thậm chí cũng là vận khí tốt. Hơn nữa còn bị bán vào nh lâu nhạc phường, một đôi môi hồng vạn người nếm, hai trắng ngàn người gối, loại chuyện này cũng không xem là hiếm có.
Sinh trong thế đạo bết bát này, đẹp vốn là một cái tội.
Nói như Trình Đại Lôi, để cho cha mẹ, người nhà còn khỏe mạnh, đến dắt họ về cũng không phải là chuyện tốt. Thêm một người liền nhiều thêm mấy miệng ăn, mà nhiều miệng ăn dĩ nhiên tốn thêm khẩu phần lương thực, cuối cùng vẫn phải có người đi làm việc. Sống qua mấy ngày gian khổ, làm người may may vá vá, hoặc lại bị phụ mẫu bán đến nhà khác, mà sống trong mắt của đại ca, đại tẩu cũng không tính là sung sướng gì.
Tính ra, các nàng còn không bằng trở thành nha hoàn của phủ thành chủ, mỗi tháng lãnh vài đồng tiền bạc, có thể trợ cấp cho gia đình. Giống như lời của Trình Đại Lôi nói ở trên, trong nhà có chút chuyện bất bình, cũng có thể có nơi dựa dẫm. Nếu như một ngày nào đó được Trình Đại Lôi nhìn trúng, chuyện này thật sự là phúc khí của các nàng.
Mặc dù hoang đường, nhưng cũng là sự thật.
Thiện ý của Trình Đại Lôi không phải là giả, nhưng thiện ý chưa chắc là việc tốt. Có câu nói, con đường xuống địa ngục thường được lát bằng những điều tốt đẹp.
Về phần các tiểu thư và thái thái, Trình Đại Lôi có thể không hạn chế tự do của các nàng, nhưng các nàng cũng là nhân vật mười ngón không dính nước mùa xuân, thả ra ngoài cũng không biết sẽ sống như thế nào. Trong phòng không có nam nhân phối hợp, tất nhiên liền trở thành thịt mỡ trong mắt ác bá lưu manh.
Trong lần chiến tranh này, mội số người đã mất huynh đệ, trượng phu, hoặc có người bị trượng phu huynh đệ vứt bỏ, sau đó đảo mắt liền trở thành đồ chơi trên giường của kẻ địch. Đây dĩ nhiên không phải chuyện làm người vui vẻ, nhưng đây chính là thế đạo này, như Cao Lực Sĩ nói, đây là mạng của các nàng , các nàng phải chấp nhận số mạng như vậy.
Trình Đại Lôi thổn thức thở dài một phen, lần này mới tính là có nhận thức sâu hơn đối với loạn thế.
Ánh mắt của hắn nhìn về phía Cao Lực Sĩ, Cao Lực Sĩ cũng một mực chờ đợi câu trả lời của hắn. Trình Đại Lôi không thể làm gì nói: “Chọn mấy người đưa đến phủ thành chủ làm phục dịch, những người còn lại......”
Trình Đại Lôi không thể làm gì phất phất tay, cười khổ mà nói ra lời còn sót lại: “Ngươi tới xử lý a.”
Căn cứ suy nghĩ của Cao Lực Sĩ, sự tình vốn nên như vậy, Trình Đại Lôi khó xử như thế, nhưng không biết tại sao lại phải như vậy.
“Vậy ta bây giờ liền đem các nàng đến, để Đại đương gia tự mình chọn lựa.”
“Thôi.” Trình Đại Lôi khoát khoát tay, vốn là chủ ý từ Cao Lực Sĩ tùy tiện tuyển mấy người liền tốt, nói đến đây, trong lòng của hắn bỗng nhiên có chủ ý, nói: “Đợi phu nhân của ta đến chọn, còn những người khác, ngươi cùng Lưu Bi tự mình xử lý đi.”
Để cho Tô Anh chọn lựa, chính mình cũng có thể nói rõ suy nghĩ, chứng tỏ tâm của mình sáng hơn minh nguyệt, không phải là đồ háo sắc. Mà Lưu Bi, hắn cũng không phải là người có đam mê nữ sắc, đồng thời hắn còn có thể hạn chế đám người Trương Phì, Cao Phi Hổ, Cao Phi Báo chạy tới làm loạn, lòng tham không đáy.
Vừa tại vị, liền phải thích ứng với một vị trí mới, Trình Đại Lôi không đủ lực để thay đổi bất cứ điều gì, mà chỉ đành nước chảy bèo trôi.
Bất quá, Trình Đại Lôi cũng không thể không thừa nhận, ít nhất nước chảy bèo trôi đối với chính mình mà nói, cũng không phải chuyện gì xấu.
Nghĩ tới đây, trong lòng của hắn bỗng nhiên khẽ động, nghiêng người hỏi: “Nữ nhân kia bây giờ đang ở chỗ nào?”
Cao Lực Sĩ lập tức hiểu Trình Đại Lôi nói tới ai, hắn nhíu mày nói: “Đại đương gia, ngài mau mau tới nhìn nàng ta đi, nếu không giải quyết nàng, thuộc hạ liền sầu muốn chết.”
Người Trình Đại Lôi nhắc đến dĩ nhiên là Thôi Bạch Ngọc, nữ tử này tính tình rất quật cường, sau khi bị bắt, năm lần bảy lượt muốn tự sát, cũng là Cao Lực Sĩ ngày đêm phái người giám thị, mới không có để cho nàng tự kết liễu. Nhưng mấy ngày nay nàng ta bắt đầu nhớ tới một mánh khóe khác, bắt đầu tuyệt thực.
Căn cứ Cao Lực Sĩ nói tới, nàng đã hai ba không ăn uống, nếu cứ tiếp như thế, sợ mạng của nàng cũng không thể giữ.
“Đi, mang ta đi xem.”
Thôi Bạch Ngọc khác với các nữ nhân khác, nàng cùng 3 nha hoàn tùy thân bị nhốt ở một căn phòng riêng biệt, ngày đêm có nữ binh trông coi, miễn cho mấy người kia tự sát. Mà nếu như đổi nam nhân, sợ sẽ không có cách nào chống đỡ trước khuôn mặt xinh đẹp của Thôi Bạch Ngọc.
Lúc Trình Đại Lôi đẩy cửa đi vào, nhìn thấy 4 người bị trói trên ghế, trước tiên, ánh mắt của Trình Đại Lôi tập trung trên người Thôi Bạch Ngọc. Thật ra ba cô nương Lộc, Khuyển, Đao đều có chút tư sắc, nhưng khi đứng bên cạnh Thôi Bạch Ngọc, liền sẽ làm cho người ta cảm thấy, các nàng trời sinh chính là mệnh nha hoàn.