Chương 887: Là Ai Đang Giúp Ngươi?

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 887: Là Ai Đang Giúp Ngươi?

Mấy ngày không thấy, Thôi Bạch Ngọc gầy đi trông thấy, khuôn mặt bụ bẩm có vẻ hơi tiều tụy. Bất quá nàng ta vẫn tươi đẹp lúc như Minh Nguyệt sáng trong, nước mắt tiều tụy như mưa, nhất cử nhất động đều là phong tình.

Ngay cả Cao Lực Sĩ cũng không thể không cảm khái: “Sinh ra bộ dáng hại nước hại dân như thế, đúng là trời sinh chính có mệnh làm quý phi.”

Quý phi? bên cạnh Trình Đại Lôi không thiếu quý phi, hắn đã có một Dương tiểu muội, mặc dù nói Dương gia có nữ nhân chưa trưởng thành, nhưng Trình Đại Lôi cũng không gấp gáp.

Nhìn thấy Trình Đại Lôi đi vào, Thôi Bạch Ngọc cũng không có mở miệng, gương mặt lạnh lùng của nàng không nhìn rõ phẫn nộ. Chỉ là dùng biểu tình lạnh nhạt của mình để biểu thị thái độ khinh thường đối với Trình Đại Lôi.

Trình Đại Lôi từng bước tới gần, từ trên cao nhìn xuống vưu vật nhân gian này. Thôi Bạch Ngọc nghiêng đầu sang một bên, tựa hồ không muốn nhìn thấy Trình Đại Lôi.

Trình Đại Lôi nắm chặt cằm của nàng, cưỡng ép nàng quay mặt lại, cúi người, mắt đối mắt.

Thôi Bạch Ngọc không thể không nhìn chằm chằm vào ánh mắt Trình Đại Lôi, không thể động đậy.

“Nghe nói ngươi đang tìm chết?”

Thôi Bạch Ngọc giữ yên lặng, lạnh nhạt như băng.

Trình Đại Lôi ngồi dậy, đột nhiên rút ra thất phu kiếm, hàn mang lóe lên, trong mắt Thôi Bạch Ngọc cũng thoáng qua một vệt ánh sáng.

Một kiếm liền cắt dây thừng trên người của Thôi Bạch Ngọc, mấy ngày không thể chuyển động, sớm đã tình trạng kiệt sức, Thôi Bạch Ngọc không tự chủ được mà tê liệt ngã xuống mặt đất.

Bang một tiếng, Trình Đại Lôi đem kiếm cắm trên mặt đất, chuôi kiếm rung động nhè nhẹ.

“Phí của trời, quỷ thần cộng phẫn. Đáng tiếc bản đương gia vốn là tên sơn tặc, bất kính quỷ thần, ngươi nếu không muốn trở thành đồ chơi trong lòng bàn tay của bản đương gia, vậy thì cứ đi chết đi.”

Thôi Bạch Ngọc ngẩng đầu, nàng mấy ngày không cơm nước không đánh răng, bây giờ hoàn toàn là dựa vào một lời hận ý để chống đỡ cơ thể.

Kỳ thực cũng không thể nói là hận, được làm vua thua làm giặc, nàng so tất cả mọi người đều hiểu rõ đạo lý này. Chẳng quả là nàng đang dùng biểu tình lạnh nhạt để biểu đạt sự khinh thường của mình đối với Trình Đại Lôi, tỏ vẻ bản thân không hề bại.

Tuy nhiên từ tận đáy lòng, nàng hiểu rõ mình đã thưa. Đáng sợ hơn là kết quả sau khi thua trận, lấy mỹ mạo của mình, lấy sự tàn nhẫn của Trình Đại Lôi, chắc chắn bằng mọi cách làm nhục mình, đối với một nữ nhân, trải qua những chuyện như vậy còn không bằng đi chết đi.

Mấy ngày nay mấy lần cầu sinh, cũng chính vì điểm này.

Vốn cho rằng Trình Đại Lôi sẽ cố hết sức ngăn cản mình đi tìm cái chết, dù sao mình sống sót còn có giá trị hơn là chết, mà nàng cũng hiểu, mỹ mạo của mình đối với nam nhân trên thế gian này có dụ hoặc đến cỡ nào. Chỉ cần người đã ngồi trên ván bài loạn thế này thì tất nhiên sẽ biết cách lựa chọn như thế nào.

Nhưng Trình Đại Lôi phảng phất hết lần này tới lần khác không hiểu, càng đem kiếm để trước mặt mình, chờ đợi mình tự sát. Bây giờ khoảng cách giữa mình và cái chết đã đến rất gần, có thể dùng kiếm cắt vỡ cổ họng, tuyên bố rút kui khỏi trận loạn thế này.

Chết đại biểu biến mất vĩnh viễn, biểu thị hết thảy là không. Mặc cho Thôi Bạch Ngọc ngươi có trí tuệ, mỹ mạo như thế nào, thì những thứ vụn vặt miễn cưỡng để lại trên thế gian, sẽ biến mất không dấu vết dưới những làn sóng đục ngầu của thế tục.

Mà kết cục như vậy, có phải là điều mình mong muốn hay không?

Không có ai là không sợ chết.

Lúc có thể chạm tay vào cái chết, Thôi Bạch Ngọc cuối cùng cũng phát hiện ra một tia khiếp sợ sâu bên trong nội tâm của mình. Phát hiện này làm nàng uể oải, cũng làm nàng phẫn nộ.

Nàng ngẩng đầu, không phục nhìn chằm chằm Trình Đại Lôi, đích thật là nghiêm túc dò xét ý tứ của đối phương.

Dù là Tướng Phủ hay Tống Bá Khang, bọn họ đều thông qua nhiều con đường để thu thập thông tin của Trình Đại Lôi. Cuối cùng những thông tin này cũng đặt trước bàn của Thôi Bạch Ngọc. Nàng ngày đêm đọc qua các tư liệu, mục đích là muốn hiểu rõ con người của Trình Đại Lôi.

Nhưng nàng còn chưa kịp rõ điểm này thì Trình Đại Lôi liền lật ngược bàn, biến nàng trở thành tù nhân.

Bây giờ, cuối cùng có một cơ hội cùng Trình Đại Lôi mặt đối mặt, nàng nhất định muốn hiểu rõ điểm này, bằng không chết không nhắm mắt.

Ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Trình Đại Lôi , tính toán xuyên thấu qua tâm trí, xuyên thấu qua tâm phổi của Trình Đại Lôi.

Đích thật là một nam tử bình thường không có gì lạ, tướng mạo thô bỉ, dáng người khôi ngô, rất phù hợp với hình tượng sơn tặc trong trí tưởng tượng. Đôi mắt giống như chuông đồng ấy không hề có ánh sáng của cái gọi là trí tuệ.

Đúng là nhìn không thấu.

Thôi Bạch Ngọc càng thêm buồn rầu, nàng tự hào bản thân là một người biết nhìn người. Đối với một người bình thường, nàng chỉ cần đảo mắt qua là có thể đoán được tám, chín phần mười. Nhưng khi đối mặt với Trình Đại Lôi thì tuyệt kỹ này lại mất đi hiệu lực mà nhìn qua hắn thì lại thấy người này quá mức đơn giản.

Nhưng một người như vậy, làm có thể dùng hai từ đơn giản để đáng giá.

Trình Đại Lôi bị nhìn chằm chằm có chút run rẩy, thầm nghĩ cô nương này đang làm cái gì. Thật không trách Thôi Bạch Ngọc vô năng, mà thực sự Trình Đại Lôi vốn rất đơn giản. Nhưng Thôi Bạch Ngọc hết lần này tới lần khác muốn suy nghĩ phức tạp, rồi tự biến mình thành một con người phức tạp.

“Ai, ai đang giúp ngươi?”

Thôi Bạch Ngọc nửa ngày không mở miệng, mở miệng liền dọa Trình Đại Lôi giật mình.

Trước tiên hắn liền hiểu rõ Thôi Bạch Ngọc đang nói cái gì, nếu không có hệ thống lén lén lút lút hỗ trợ, Trình Đại Lôi vì sao lại có hôm nay. Có thể nhìn thấu điểm này, Thôi Bạch Ngọc vẫn là người thứ nhất.

Kinh ngạc chớp mắt là qua, Trình Đại Lôi khôi phục lãnh khốc, cười lạnh nói: “Bản đương gia vâng mệnh trời, tiên nhân trong mộng truyền nghề, loại sự tình này, chẳng lẽ chưa ai nói cho ngươi nghe.”

Trên người của Trình Đại Lôi có quá chỗ kỳ lạ, ví dụ như Tô Anh, Từ Thần Cơ những người này đã sớm phát hiện. Trình Đại Lôi thường thường lấy quỷ thần che lấp, bọn hắn cũng chưa chắc hoàn toàn tin tưởng, chỉ là không có truy đến cùng. Có thể lừa bịp Từ Thần Cơ dễ dàng, nhưng lừa Thôi Bạch Ngọc thì thật sự có chút miễn cưỡng.