Chương 888: Muốn Sống
“Thiên, thiên nào, thiên tử sao?” Thôi Bạch Ngọc ẩn ẩn cảm thấy mình sắp tiếp cận được chân tướng, bất quá, nếu nói Trình Đại Lôi đinh do Minh Đế chôn xuống, vật thì có rất nhiều chuyện không đúng chỗ. Nhưng đây đã là lời giải thích hợp lý nhất rồi.
Trình Đại Lôi ngồi xổm người xuống, hai mắt trực câu câu nhìn chằm chằm Thôi Bạch Ngọc, một tay chỉ thiên, chém đinh chặt sắt nói: “Lão Thiên Thiên.”
Thôi Bạch Ngọc ngây người một lát, nàng đột nhiên nhào tới, hé miệng cắn lỗ tai Trình Đại Lôi.
Trình Đại Lôi vội vàng tránh ra, nhưng vành tai vẫn là bị cắn nát chảy ra máu, hắn tức giận vô cùng, đem Thôi Bạch Ngọc đẩy ra.
“Ngươi tuổi cẩu sao!”
Trình Đại Lôi buồn rầu, vừa rồi đại gia làm trò bí hiểm không phải chơi đến rất vui vẻ sao, nói thì không chịu nói, lại khởi động miệng.
Đây nếu như truyền đi, còn không phải nói mình ham sắc đẹp của nàng, cuối cùng trộm gà không thành lại mất nắm thóc. Nhưng chính mình quả nhiên chưa làm cái gì hết.
Trình Đại Lôi chỉ tay về Cao Lực Sĩ: “Ngươi cần phải làm chứng cho ta, bản đương gia là trong sạch .”
Cao Lực Sĩ không còn gì để nói: Đại đương gia vẫn còn quan tâm đến hai chữ trong sạch này à.
Thôi Bạch Ngọc ngã xuống đất ên, gắng gượng thẳng nửa người lên, khóe miệng còn thấm vết máu.
“Trình Đại Lôi, nếu như ta đã rơi vào trong tay của người, muốn chém giết muốn róc thịt thì tùy người, còn nếu muốn vũ nhục chà đạp ta, ta chết cũng không muốn.”
Trình Đại Lôi cũng không phải không có phần tâm tư này, nhưng hắn đang một mực khắc chế. Được làm vua thua làm giặc không giả, nhưng cũng có một câu nói khác: Kẻ sĩ thà chết chứ không chịu nhục. Hắn là hy vọng Thôi Bạch Ngọc tự sát, mỹ nhân như thế, sống đã kiêu ngạo thì chết cũng nên kiêu ngạo mà chết.
“Thôi cô nương, mưu cầu của chúng ta khác nhau, ta cho ngươi một con đường, cũng chính là giữ thể diện ngươi, cho nên tốt nhất vẫn nên đi sớm đi.”
Thôi Bạch Ngọc hung dữ nhìn chằm chằm Trình Đại Lôi, ánh mắt của hai người chạm vào nhau, trong một khắc này, Thôi Bạch Ngọc nhìn ra sự thương hại trong mặt của Trình Đại Lôi.
Tại sao bản thân mình lại luân lạc tới tình trạng hôm nay, cần phải bị một tên sơn tặc thương hại.
Hận ý trong mắt của Thôi Bạch Ngọc càng lúc càng mờ nhạt, nàng cắn răng, môi dưới bị cắn phá, máu chảy ra, bên trong đôi mắt đẹp đột nhiên tí tách rơi lệ.
Nàng khóc không lên tiếng, nhưng đích thực là đang khóc.
Thể diện, thể diện...... Chính mình vẫn là một người rất thể diện. Sống an nhàn sung sướng, ăn mặc cẩm y là một điều mà loại nhà quê như Trình Đại Lôi không thể hiểu được. Thôi Bạch Ngọc cũng một mực tán đồng điểm này, nàng cảm thấy mình không thua nam nhi, thong dong bình tĩnh, đắc ý đón gió thu quét, khẳng khái bi ca, uống rượu ba chén, cười nói thoải mái.
Bất quá, nghĩ là nghĩ như vậy, nhưng lúc chân chính gặp phải tuyệt cảnh mới phát hiện, chính mình...... Kỳ thực không có thể diện như vậy.
Nàng sẽ bỏ trốn, chính là nghĩ Trình Đại Lôi có thể dưới cơn nóng giận huy kiếm chém chết mình. Nhưng Trình Đại Lôi không biết tại sao, nghĩ như thế nào mà hết lần này tới lần khác hạ quyết tâm muốn nàng tự sát.
Thôi Bạch Ngọc lúc này không nhịn được muốn chửi thề, mẹ nó, nếu như ta không phải sợ chết, không dứt khoát cầm lấy kiếm tự vẫn, cần gì đến nỗi thử.
Sợ chết chính là cầu sinh, vì cầu sinh, chính mình sẽ từ từ dâng ra đồ vật mà mình có. Thể diện, tôn nghiêm, kiêu ngạo cùng với bản thân.
Một người càng kiêu ngạo thì sẽ càng ngày càng không có thể diện.
So sánh xuống, loại trừng phạt này còn tàn nhất hơn là trực tiếp giết nàng, bởi vì Trình Đại Lôi đã phát nát nội tâm kiêu ngạo của nàng.
Trình Đại Lôi sờ sờ mũi, vừa rồi phiền muộn đã trở nên không quá quan trọng. Tại thời khắc này, hắn có thể hiểu tâm ý của Thôi Bạch Ngọc.
Suy bụng ta ra bụng người, nếu như mình rơi vào tình cảnh như vậy, có thể nhắm mắt nói một câu hay không, tới nha, giết ta đi, hai mươi năm sau lão tử vẫn là đấng hảo hán?
Đoán chừng treo.
Trình Đại Lôi vỗ vỗ bả vai Cao Lực Sĩ, nói: “Nới lỏng dây thừng cho các nàng, đưa thức ăn vào, sau đó lại đưa họ đến phủ thành chủ.”
Cao Lực Sĩ cả kinh: “Đại đương gia, làm như thế vạn nhất các nàng lại tìm chết?”
Trình Đại Lôi lắc đầu, đoán chừng Thôi Bạch Ngọc sẽ không còn tâm tìm chết nữa. Rút dao xông vào quả thật là hào phóng, nhưng có mấy ai có thể từ bỏ thời thiếu niên. Về phần lý do sống tiếng, chính nàng sẽ tìm được.
Trình Đại Lôi cùng Cao Lực Sĩ lui ra khỏi phòng, lính gác cửa đang mở trói cho ba nha hoàn, sau đó cũng rút ra khỏi gian phòng.
Trước tiên, ba cô nương nhảy bổ vào bên cạnh Thôi Bạch Ngọc, chật vật đem nàng đỡ dậy. Nhìn bộ dáng của nàng bây giờ, các nàng còn khó chịu hơn là bản thân mình chịu nhực, chủ nhục thì thần chết, ngày thường nơi nào có thể nhìn thấy Thôi Bạch Ngọc lộ ra bộ dáng như vậy.
“Quận chúa, quận chúa......”
Gọi mấy tiếng, Thôi Bạch Ngọc mới lấy lại tinh thần, nàng ngẩng đầu nhìn xung quanh, lại có chút mờ mịt.
“Quận chúa, chúng ta mang ngươi chạy trốn?” Tiểu Đao nói.
“Trốn, lại trốn tới chỗ nào đây?” Thôi Bạch Ngọc thất thần. Nàng mặc dù uể oải, nhưng đầu óc vẫn tỉnh táo, Lương Châu thành đã là Lương Châu của Trình Đại Lôi, bằng mấy người các nàng lại muốn chạy trốn dưới ma trảo của Trình Đại Lôi, đây khồn khác gì là người đang nói mộng.
Tiểu Lộc không kìm được nước mắt, nàng làm sao không biết sự khó khăn của chuyện này nhưng nàng không thể chịu được khi thấy chủ nhân của mình trông như thế này. Tinh thần chiến đấu, lòng dũng cảm và sự điềm tĩnh để chiến thắng trò chơi giờ đã biến mất, giết người thì dễ nhưng t tru tâm thì khó, bây giờ trái tim của Thôi Bạch Ngọc đã tan nát.
“Được hay không được, lúc nào cũng phải thử thử một lần, rơi vào trong tay ma đầu kia......” Tiểu Lộc đã không đành lòng nói tiếp.
Kỳ thật, nàng ta đã vượt quá điểm khi nói điều này, bởi vì bản thân đang thương lượng với Thôi Bạch Ngọc. Trước đây chuyện này không thể tưởng tượng được, Thôi Bạch Ngọc có thể tự mình quyết định nhiều việc, tính toán không bỏ sót, làm sao có thể thương lượng với một nha hoàn.
Nhưng bây giờ Thôi Bạch Ngọc thất hồn lạc phách, chắc chắn không có ý thức được điểm này, mà hiện tại cũng không phải là lúc trước .
Lúc này, thủ vệ từ bên ngoài đi vào, thô bạo đặt hộp thức ăn xuống bàn. Những thị vệ này đều là nữ nhân, cho nên tự nhiên không quan tâm đến sắc đẹp của Thôi Bạch Ngọc, mà thái độ đối với nàng tự nhiên cũng không thể nói là tốt bao nhiêu.