Chương 890: Tiểu Gia Bích Ngọc Gặp Tiểu Thư Khuê Các

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 890: Tiểu Gia Bích Ngọc Gặp Tiểu Thư Khuê Các

Trước mắt Lạc Ngọc Trại đã dời đến Lương Châu thành, Phiền Lê Hoa cũng có chuyện mình cần làm, cho nên tinh thần tốt hơn trước rất nhiều.

Lúc Tô Anh tìm được cô, thì cô đang cưỡi ngựa băng băng trên vùng đất trống, huấn luyện kỹ thuật cưỡi ngựa của nữ binh. Mặc dù không thể trông cậy vào chuyện cô có thể huấn luyện ra một đội ngũ tinh nhuệ, nhưng chuyện này cô ấy lại không thể bỏ xuống được nên Trình Đại Lôi cũng dứt khoát để cho cô tự do.

Một thân nhung trang, cầm son phấn mã, cầm đao nhung thêu trong tay, tư thế cũng coi như hiên ngang. Thấy Tô Anh, cô phóng ngựa chạy tới, ghìm ngựa ngay trước mặt Tô Anh.

Tô Anh một bước bất động.

Phiền Lê Hoa có chút giật mình: “Vậy mà không sợ?”

Tô Anh im lặng nhìn cô, nói: “Cô vẫn vẫn hồ nháo như thế, mau mau xuống, ta có việc muốn thương lượng.”

Kỳ thực tiềm chất của Phiền Lê Hoa cũng không thấp, dưới đao nhung thêu là hồn quân địch, dưới gấu quần nhiễm bụi đường trường, đoán chừng cũng là tiềm lực truyền thuyết. Tuy nhiên sau khi cô ở cùng Trình Đại Lôi thì càng ngày càng dưỡng phế đi. Sống trong khuê phòng ở đại viện, thật sự không phải lý tưởng của cô, cho nên chỉ có sa trường mới có thể khôi phục mấy phần khí lực.

Cô tung người xuống ngựa, nói: “Tỷ tỷ biết cưỡi ngựa không, ta dạy cô?”

Tô Anh nhỏ tuổi hơn Phiền Lê Hoa, nhưng lại lộ ra vẻ hiểu chuyện, cô lắc lắc đầu nói: “Biết một chút, cũng không quá rành rỏi.”

“Tô tỷ tỷ muốn học, ta cũng có thể dạy?”

Từ Linh Nhi cưỡi ngựa đi tới, rất lâu không thấy, cô đã rút đi vẻ ngây thơ, dáng người nẩy nở, cũng biến thành tú lệ.

“Hảo muội tử, lát nữa chúng ta nói chuyện sau, lần này ta tới tìm Phiền tỷ tỷ của ngươi nói chuyện.”

Tô Anh dăm ba câu chứng minh ý đồ đến, Phiền Lê Hoa đối với chuyện này không nhiều hứng thú lắm, ngược lại Từ Linh Nhi lại tràn đầy phấn khởi.

“Nghe nói Nghe nói được xưng là đệ nhất mỹ nữ Trường An, muội muội không muốn đi nhìn thử sao?”

Phiền Lê Hoa hơi hơi chu môi, trong lòng cũng có chút hiếu kỳ. Cô tự nhận bộ dáng mình không phải đẹp nhất, nhưng cũng muốn xem người tự xưng là đệ nhất mỹ nữ Trường An, nàng ta phải trông như thế nào để có thể mê hoặc nam nhân Trường An.

Tô Anh giật nàng một cái, cô mới đáp ứng cùng đi, Từ Linh Nhi cũng nghĩ đến góp náo nhiệt. Tô Anh ngồi kiệu nhỏ, Phiền Lê Hoa cùng Từ Linh Nhi ngồi trên lưng ngựa, 3 người chạy tới phủ tướng quân.

Cao Lực Sĩ nhìn thấy Tô Anh đến, liền quỳ gối hành lễ. Trên dưới Cáp Mô thành đều rất tôn kính Tô Anh, chủ yếu là cảm giác tồn tại của Tô Anh không quá mạnh, cũng sẽ không thổi gió bên tai của Trình Đại Lôi, lừa gạt hắn đi làm những chuyện hão huyền. Do đó, cô ít nhất cũng được xưng là hiền tuệ.

“Không biết hai vị phu nhân đích thân đến, cho nên tiếp giá chậm, vẫn mong phu nhân thứ tội.”

Từ Linh Nhi đối với Cao Lực Sĩ ngược lại không khách khí, nói thẳng: “Tốt tốt, tiết kiệm những vật này, Bạch Ngọc mỹ nhân ở chỗ nào, dẫn chúng ta đi gặp?”

“Mời ba vị.” Cao Lực Sĩ đi phía trước dẫn đường, vừa đi vừa nói: “Nữ nhân kia rất khó đối phó, nàng ta nổi tiếng ở Trường An không chỉ vì mỹ mạo mà còn nhờ đầu óc, ba vị nhất định phải cẩn thận.”

“A, ta còn sợ nàng không thành.” Phiền Lê Hoa cười lạnh.

Tô Anh đi vào phủ tướng quân, trong phủ phần lớn là nữ nhân không nhà để về, bị Trình Đại Lôi cướp tới trở thành tù binh. Bây giờ, các nàng đã biết vận mệnh của mình, người người âm u đầy tử khí, khiến cho người khác có cảm giác không thoải mái.

Đẩy ra hai phiến cửa gỗ, Cao Lực Sĩ làm tư thế xin mời, chính mình cũng không có đi vào.

Tô Anh đi vào phòng, khẽ nhíu mày, nàng dùng năng lực của mình đọc tin tức trong phòng.

Rất sạch sẽ, cho dù trở thành tù nhân, đối phương cũng dọn sạch sẽ chỉnh chỉnh tề tề gian phòng. Việc này ít nhiều chứng minh các nàng đã từng trải qua cuộc sống trong nhung lụa, mặt khác cũng chứng minh mong muốn được sống của các nàng.

Một người muốn chết cũng sẽ không để ý chỗ của mình có chỉnh tề hay không.

Trong phòng có bốn nữ nhân, một người ngồi, ba người còn lại đứng sau lưng nàng ta. Tô Anh vừa nhìn liền có thể nhận ra người mình muốn gặp là ai, mỹ mạo của nàng, ngay cả Tô Anh cũng cảm thấy vô cùng kinh ngạc. Tô Anh cũng có chút tư sắc, nhưng ở trước mặt nữ nhân này vẫn có chút tự ti mặc cảm.

Tiểu gia bích ngọc gặp tiểu thư khuê các, khó tránh khỏi không bằng anh bằng em.

“Thôi Bạch Ngọc?”

Thôi Bạch Ngọc nhăn đuôi lông mày lên, từ trên xuống dưới dò xét Tô Anh một lần, nói: “Tô Anh?”

Tô Anh chợt có chút không thể tưởng tượng: “Cô nhận ra ta?”

“Nghe danh đã lâu.” Nói tới đây, nàng ta nhìn về phía Phiền Lê Hoa: “Vị này chắc là Phiền Lê Hoa.”

Lại nhìn về Từ Linh Nhi, mới lộ ra ánh mắt hoang mang, lắc lắc đầu nói: “Vị này không quen biết?”

Thôi Bạch Ngọc đã tìm hiểu Trình Đại Lôi cho nên cũng biết nữ chân bên cạnh hắn có những ai. Chính là đối phương đang nắm giữ tiết tấu câu chuyện, mà đây cũng không phải cảm giác cô yêu thích. Đáng tiếc dù có một thân võ nghệ, Phiền Lê Hoa cũng không biết làm sao cho phải.

Ngược lại vẫn là Tô Anh trấn định chút, ánh mắt lướt qua Thôi Bạch Ngọc nhìn về phía ba nha hoàn sau lưng Thôi Bạch Ngọc, nói: “Ba vị này hẳn là Khuyển Lộc Đao.”

Thôi Bạch Ngọc: “Phu nhân vậy mà biết?”

“Có nghe thấy.” Tô Anh nhìn về phía 3 người: “Vị thanh sam cô nương này Tiểu Lộc, vị này là Tiểu Đao, vị này là Tiểu Khuyển......”

Ba nha hoàn có chút giật mình, giật mình cũng không phải là bởi vì Tô Anh biết 3 người, mà là có thể phân biệt ai với ai. Dù sao đôi bên chưa từng gặp mặt, chỉ là dựa vào miêu tả của ngoại nhân cũng không dễ dàng làm được điều này.

Nói xong, Tô Anh cười lắc đầu: “Thật là một cô nương tốt, vì sao lại muốn chọn tên gọi của súc vật như vậy, ta giúp cô đổi tên, gọi là Hương Châu cũng rất tốt?”

Cuối cùng, tiết tấu của cậu chuyện lại bị Tô Anh thoáng lật trở về. Đây là Lương Châu thành, là Lương Châu thành của Trình Đại Lôi, mà Tô Anh là phu nhân của Trình Đại Lôi, nàng có thể một câu nói đổi tên của ngươi, cũng có thể một câu nói định chuyện sống chết của người.

Thôi Bạch Ngọc đến thời khắc này mới đứng dậy, hơi hơi khom lưng: “Thất kính thất kính.”

Tô Anh eo lưng thẳng tắp, nhận một lễ này.

“Cô không cần sợ, con người của ta rất dễ nói chuyện, không có nhiều quy cũ như vậy.”

Thôi Bạch Ngọc lông mày căng thẳng, vẻ tàn khốc trong con ngươi lóe lên một cái rồi biến mất, ánh mặt của hai người va chạm, mặt mỉm cười, nhưng âm thầm giấu đao nhỏ bên trong.

Phiền Lê Hoa cùng Tô Anh hai mặt nhìn nhau, đột nhiên cảm thấy, vị Thôi Bạch Ngọc này cùng Tô Anh lại có mấy phần tương tự.